Chương 156: Tiêu Phong
Sự kiện xảy ra sau đó đúng như ông lão dự đoán.
Đầu tiên là Trung Quốc bịa đặt về “nạn kiều” yêu cầu Việt Nam phải để Trung Quốc di tản người Hoa Kiều bị ngược đãi.
Mặc dù trên thực tế Việt Nam là người đang cứu vớt những hoa kiều bị Pol Pot truy sát.
Đối với yêu cầu vô lý của Trung Quốc, Việt Nam bình tĩnh chỉnh sửa lại là Hoa Kiều hồi hương chứ không có nạn kiều nào ở đây.
Đồng thời kêu gọi đồng bào người Hoa có thể tiếp tục yên tâm công tác và làm việc tại Việt Nam không cần sợ hãi, nếu ai thực sự muốn hồi hương thì Việt Nam sẽ hỗ trợ hồi hương theo đúng thủ tục, quy trình.
Một động thái thiện chí để người Hoa tự do lựa chọn, đi hay ở tùy thích.
Bởi vì phe đỏ đã âm thầm cài người rải tin đồn từ trước, đe đọa Trung Quốc mang chiến tranh tới Việt Nam nên hàng trăm ngàn Hoa Kiều nhẹ dạ cả tin bỏ nhà bỏ cửa kéo nhau ra bến tìm đường lên tàu Trung Quốc.
Và từ đây, âm mưu bắt đầu, Trung Quốc tuyên bố chỉ tiếp nhận vài ngàn người, để lại hàng trăm ngàn Hoa Kiều kẹt cứng, dẫm đạp lên nhau ở bến tàu.
Mục đích rất rõ ràng, muốn dùng mạng sống của những người này để có cớ vu oan cho Việt Nam, nếu người Việt lơ là thì ông Đặng sẽ lấy cớ đó nói người Việt đối xử tệ với Hoa Kiều.
Lúc này, với tinh thần nhân đạo và tỉnh táo, Việt Nam đã hỗ trợ vé tàu, chi phí đi lại để dòng người hồi hương của người Hoa tiến về Trung Quốc trên đường bộ.
Nhưng một lần nữa, cửa khẩu biên giới bị đóng cửa, dựa theo quy định, binh lính biên giới ở Trung Quốc phải xả súng giết sạch những người Hoa Kiều hồi hương muốn qua biên giới vì “vượt biên trái phép”.
Những người Hoa vốn đang háo hức mong chờ có nhà lầu, xe hơi ở Trung Quốc đã phải đối mặt với họng súng và lưỡi lê của chính “đồng hương”.
Tới tận lúc chết, họ vẫn không hiểu vì sao họ lại trở quẻ, quay súng sang giết hại dù trước đó nói chuyện rất mát tai, nào là nhà lầu, xe hơi, tiền tiêu thoải mái.
Nhưng ông Đặng thì khác, tất cả mọi thứ đều đúng như dự tính ban đầu, ông ta hiểu rằng thời cơ đã tới.
Chỉ chờ có thế, ông Đặng bắt đầu nói xấu Việt Nam hỗ trợ cho Hoa Kiều hồi hương thành “bắt ép” dựng ra vở kịch “nạn kiều” để có cớ tuyên bố đánh Việt Nam.
Đồng thời tuyên truyền khủng bố Hoa Kiều đang sống tại Việt Nam rằng Trung Quốc sẽ “dạy cho Việt Nam một bài học” không muốn chết thì phải vượt biên bỏ trốn.
Mặc dù ai cũng biết đây là vở kịch tự biên tự diễn của ông ta nhưng mọi sự đã rồi, các nhóm người Hoa bị Trung Quốc lừa gạt giờ đây rơi vào khủng hoảng bị bỏ rơi.
Bởi vì Trung Quốc đóng cửa biên giới, họ rơi vào tình trạng đi không được mà ở cũng chẳng xong.
Trong cơn sợ hãi tột độ, những cai đầu dài thuộc phe đỏ đã âm thầm chuẩn bị sẵn thuyền và kế hoạch vượt biên từ trước, đem bán với giá cắt cổ cho họ.
Nhưng việc vượt biên không giống như trên phim ảnh Hồng Kông, người từng đi biển đều biết muốn chèo thuyền xuyên lục địa là tự tìm đường chết, bắt buộc phải có tổ chức đón sẵn bên ngoài.
Chỉ có những người mua vé vượt biên của “cai đầu dài” và phải bịa đặt, nói xấu Việt Nam là ngược đãi họ thì mới được phép yên ổn tham gia vào đường dây vượt biên có tổ chức.
[Cai đầu dài là những người phe đỏ nắm giữ độc quyền tài nguyên và tuyến đường vượt biên, bán chúng để kiếm lãi kếch xù.]
Còn nếu không sẽ vô tình bị “hải tặc” nào đó không bao giờ bị hải quân truy quét giết sạch, cướp của.
Và thế là những thuyền nhân bất đắc dĩ ra đời.
Nếu thực sự hiểu về lịch sử, mọi người sẽ biết “thuyền nhân” trên thực tế phần lớn là hoa kiều, bị dụ dỗ, kích động “hồi hương” trong 2 năm 1978 – 1979 nhưng vì các nước khác đóng cửa biên giới, không tiếp nhận nên phải tìm đường vượt biên ngầm.
Tất nhiên, cũng có người Việt rời đi bởi lo sợ chiến tranh và cuộc sống khó khăn nhưng rất ít so với phần còn lại vì người Việt yêu nước không muốn rời bỏ quê hương.
Còn Đạt, cậu là người trực tiếp nhìn thấy những “thuyền nhân” ở trại tị nạn Thái Lan.
Không có nhà lầu, xe hơi như trong tuyên truyền, chỉ có mùi cứt đái bốc mùi sộc thẳng lên óc, kim tiêm vứt đầy trong bãi rác.
Những người phụ nữ hoặc là trốn tránh, giả trai, hoặc là bị bầm tím khắp cơ thể sau các vụ bạo hành ngẫu nhiên bất kỳ lúc nào.
Tất cả những người trong trại tập trung giờ đang phải hối hận tột cùng, nếu có cơ hội, phần lớn sẵn sàng tìm cách trở về Việt Nam sau khi nhận ra mình bị lừa gạt.
Không ai trong số họ được phép bước ra khỏi trại tị nạn và nhìn thấy ánh sáng của tự do như hồi ở Việt Nam.
Nhưng đã quá trễ, đã rơi vào bẫy rồi thì họ phải làm mọi cách kiếm được “vé” tị nạn chính trị để thoát khỏi địa ngục trần gian trại tập trung.
Đó là một con đường tắt dành cho người nghèo không có tiền, trở thành công cụ tuyên truyền nước ngoài.
Ví dụ như những kẻ tị nạn trong trại của Thái Lan, những người không có tiền mua nhà, mua xe nhập cư chính quy bên Mỹ.
Nếu họ dám mở mồm ra nói rằng muốn trốn sang nước khác vì nhà lầu, xe hơi thì sẽ bị trục xuất về hoặc giam vĩnh viễn trong địa ngục hiếp dâm và ma túy.
Những nước tư bản không có ngu, họ chỉ muốn lấy kẻ có giá trị lợi dụng chứ không rỗi hơi nuôi bọn ăn bám.
Thay vào đó, nếu dân tị nạn vẽ ra một câu chuyện bi tình tráng lệ, lừa gạt được nước mắt của người khác rằng bị ngược đãi thì sẽ có vé nhập cư tị nạn ngay.
Vậy nên hàng trăm ngàn Hoa Kiều tị nạn đang phải ngày đêm nghĩ cách viết tiểu thuyết làm sao để lùa gà donate nhiều nhất có thể.
Mới đầu viết tiểu thuyết cũng khá dễ thu được nhiều tiền donate nhưng dần dần dân tị nạn ngày càng nhiều, áp lực cạnh tranh tăng vọt khiến những tiểu thuyết bắt đầu vô lý đến mức khó hiểu.
– Ngài hãy cứu tôi với! Cả nhà của tôi đã chết hết rồi, tôi may mắn có trái tim lệch ở bên phải mới thoát chết.
Một người phụ nữ chạy đến muốn túm lấy chân của Đạt, cầu xin Đạt cứu cô ta rời khỏi chốn địa ngục này.
Nhưng chưa kịp đến gần thì đã bị lính canh đẩy ra với vẻ mặt khinh bỉ:
– Cút ra, không được làm bẩn giày của ngài chủ tịch.
Lúc này, người phụ nữ kia vì e ngại mới đứng cách xa ra một chút, lý nhí biên soạn ra bộ tiểu thuyết mới.
Nào là dùng lựu đạn ném nổ máy bay phát xít Nhật ở trên trời, sau đó xuống hầm mỏ đào quặng hàng chục năm, khi trở về mặt đất thì bị hàng trăm ngàn người vây bắt và bỏ trốn bằng cách chèo thuyền hàng trăm ki lô mét/ giờ bằng tay không, lại nhét thêm tình tiết bị đâm vào ngực nhưng lệch tim nên còn sống.
Đạt liếc mắt nhìn xuống, diện mạo chưa đến 30 tuổi, chắc đánh Nhật từ trong bụng mẹ.
Đào mỏ 20 năm mà làn da trắng nõn, mịn màng còn hơn phú bà.
Còn mớ tiểu thuyết phía sau thì vô lý đến mức siêu nhân cũng phải cúi đầu chào thua.
Nói thật, kịch bản này như kiểu đấm vào mắt người xe vậy.
Nhưng Đạt không có quá nhiều ác cảm với người phụ nữ ấy vì bản thân cô ta cũng bị ép, không làm sẽ phải chết rục xương trong trại tị nạn vây kín bốn phía bằng tường sắt và lính canh.
Đạt tiếp tục đi tới và bắt gặp một cậu bé đặc thù giữa trại tị nạn.
Đây chính là người Đạt tìm, một cậu bé gốc Hoa tên Tiêu Phong, một thân một mình ở giữa trại tập trung, bị cô lập và không hề có người nói chuyện cùng.
– Tiêu Phong, tại sao cậu không chịu chấp nhận rằng bản thân bị ngược đãi để được qua Mỹ nhận tiền, nhà, xe trợ cấp?
Nghe Đạt hỏi, Tiêu Phong ngẩng đầu lên, sau đó dùng đôi mắt trong veo, sáng ngời khẳng định:
– Tôi sẽ không nói dối! Ba tôi đã dạy tôi như vậy.
– Ba cậu?
– Đúng vậy, ông ấy đã bị hải tặc giết chết trong lúc bảo vệ tôi.
– Trước khi chết, ông ấy đã nói với tôi rằng ông ấy biết đám hải tặc đó là ai, đều là những “người quen” cải trang thành.
– Ông ấy nói rằng tất cả đã bị gián điệp lừa gạt và dặn rằng đời này, kiếp này chỉ có một tổ quốc duy nhất là Việt Nam, chỉ có người Việt Nam mới thực lòng cứu giúp chúng tôi.
– Vậy nên tôi sẽ không bịa đặt nói xấu Việt Nam, vì đây là tổ quốc duy nhất của tôi.