Chương 155: Vở kịch nạn kiều
– Ba ơi! Ba ơi!
Một đứa nhóc tầm sáu, bảy tuổi, mặc yếm người Hoa vội vàng chạy về chỗ cha của mình với vẻ mặt vui mừng.
Người cha lộ ra nụ cười hiền từ, ẵm đứa bé lên và thân thiết hỏi han:
– Sao đấy con trai, lại tìm được thứ gì chơi vui nữa rồi à?
Những người xung quanh nhìn thấy cũng nở một nụ cười vui vẻ.
Bọn họ là một nhóm trong số hàng chục ngàn người Hoa bỏ chạy khỏi nạn diệt chủng của Pol Pot, sang Việt Nam tìm đến sự hỗ trợ quốc tế do Đạt cùng quân giải phóng phối hợp triển khai.
Kể từ sau khi Pol Pot nắm quyền, dựa vào vũ khí viện trợ của ông Đặng, Pol Pot đã thẳng tay hạ sát hàng trăm ngàn người Hoa trên đất Campuchia.
Bởi vì vị trí địa lý Việt Nam nằm sát Campuchia nên bọn họ đã chạy sang Việt Nam cầu cứu.
Trong lúc nguy cấp nhất, chỉ có người Việt đưa tay cứu giúp họ thoát khỏi nạn diệt chủng.
Nhưng khi họ sang Việt Nam, ông Đặng vốn đang im lìm trước nạn diệt chủng ở Campuchia lập tức nhảy dựng lên nói xấu Việt Nam hãm hại Hoa Kiều và đột ngột đưa tàu sang đòi mang Hoa Kiều trở về.
– Ba ơi, con nghe nói ông Đặng, người tự xưng là sứ giả bảo hộ của Hoa Kiều cử tàu sang đón chúng ta về nước.
– Chỉ cần lên tàu thì sẽ được cấp tiền vàng, đô la, nhà lầu, xe hơi, ruộng đất, không thiếu thứ gì.
Giọng nói non nớt của đứa trẻ vang lên với vẻ sung sướng, mơ ước về viễn cảnh tươi đẹp.
Cậu ta còn quá nhỏ, không hiểu cái gì gọi là giang hồ hiểm ác.
Những những người lớn tuổi trong nhóm chạy nạn thì không như vậy, họ cực kỳ thông minh.
Phải biết đám Pol Pot ác hơn thú vật, trẻ không tha, già không thương, lục giết bằng sạch, người ngốc nghếch đã bị làm thịt từ lâu rồi.
– Con nghe ai nói!
– Nói bậy nói bạ, Pol Pot bắt về ăn thịt bây giờ.
Người cha xụ mặt xuống trách cứ và nhắc đến Pol Pot khiến đứa nhỏ khóc ré lên đầy sợ hãi.
– Thôi, đừng dọa Mộ Dung Phục nữa, nó có biết gì đâu.
– Bây giờ quan trọng là phải hiểu có âm mưu gì trong này.
Nguyên một xóm người hoa, đông đến hàng trăm người không có bất kỳ ai tin rằng Trung Quốc sẽ đối xử tử tế với họ.
Nếu ông Đặng thực sự muốn cứu người Hoa thì đã sớm cùng người Việt nhảy vào ngăn cản sự điên loạn của Pol Pot rồi.
– Họ chưa bao giờ xem chúng ta là con người, dù tổ tiên có chung gốc gác.
– Không có lý do gì bỏ tiền, bỏ sức tiếp nhận dòng người chạy nạn về nước mà không có mục đích.
– Hãy thử nghĩ đi, cứ một người một căn nhà, một mảnh đất, một chiếc xe, rồi một đống tiền tiêu nuôi ăn, biết bao nhiêu tiền để lo cho xuể?
Một lão giả trông có vẻ trí thức bước ra.
Những người khác đều vây xung quanh, im lặng lắng nghe vì đối phương là bô lão có học thức nhất vùng.
– Khả năng cao đây là một cái bẫy dụ khị.
– Ví dụ như giả vờ lôi kéo chúng ta lên tàu rồi vứt xuống biển đổ tội cho người Việt chẳng hạn.
Những lời lẽ ông ấy nói ra rất cực đoan nhưng không ai phản đối vì có kinh nghiệm xương máu trải qua rồi.
Nạn diệt chủng từ Pol Pot cho thấy lúc cần thiết, Hoa Kiều mới là kẻ xuống tay giết người Hoa ác nhất.
– Để chắc ăn, ông sẽ đi hỏi những người khác xem thế nào.
Ông lão lên đường rời đi, đến chạng vạng mới về với vẻ mặt tái mét.
– Xong rồi!
– Mưu kế thật là thâm độc!
– Có chuyện gì vậy ông?
Một người đàn ông tên là Mộ Dung Bác tiến ra hỏi thăm.
– Bọn họ định dụ những con gà nhẹ dạ cả tin đăng ký lên tàu sang Trung Quốc rồi trở quẻ giữa chừng không nhận người, đóng cửa đường biên giới.
– Lão đã hỏi thăm rồi, họ muốn lôi kéo hàng trăm ngàn, gần triệu người về nước nhưng chỉ cung cấp có 3000 vé lên tàu, lắp mô tơ vào đít cũng không chuyển về được.
Nghe ông lão nói những người khác quay mặt nhìn nhau:
– Vậy thì ở lại Việt Nam sống cũng tốt mà ông lão, người Việt thân thiện, dễ mến, cháu còn chả muốn đi ấy.
Ông Lão cười lạnh:
– Mấy thằng ngốc chúng mày bị người ta bán còn phải giúp đếm tiền.
– Không nghĩ thử xem, chúng mày đã bị dụ lên tàu thì kiểu gì chả bán hết nhà cửa, ruộng đồng ở Việt Nam cho người Trung Quốc để lấy tiền lên tàu.
– Bây giờ trở về cạp đất mà ăn à? Ruộng đất trở thành tài sản của người khác hết rồi.
Lúc này, những người xung quanh mới hiểu cái thâm độc của mưu kế này, thông qua thao túng tâm lý con người để đẩy họ vào thế bí, ở không được mà đi cũng chẳng xong.
– Đấy là còn chưa nói đến việc tụi mày đăng ký lên tàu, có danh sách đàng hoàng, ông Đặng đưa danh sách đến tận tay chính quyền Việt Nam thì bọn mày nghĩ chuyện gì xảy ra.
– Lấy ví dụ thử nhé, bạn gái của tụi mày lên giường ăn nằm với trọc phú béo ú một đêm rồi tiếp tục về bắt mày cưới, chịu trách nhiệm.
– Là tụi mày thì có dám chịu trách nhiệm không? Dám tin tưởng lòng chung thủy của bạn gái không?
– Đây chính là kế ly gián công khai, một khi đã đăng ký trở về Trung Quốc là không có đường lùi nữa rồi, những đứa phản bội lại Việt Nam dám ở lại sao, người Việt dám tin tưởng những kẻ từng phản bội lại mình sao?
Đây mới thực sự là thủ đoạn cay độc, cho dù sau này những nạn nhân biết mình bị lừa nhưng sự đã rồi, không thể cứu vãn được nữa.
Vết rách một khi đã sinh ra rất khó hàn gắn lại.
– Vậy phải làm sao bây giờ đây ông?
– Hay để con chạy đi tìm những nhóm người Hoa khác, khuyên họ đừng để bị dụ khị?
Ông lão lắc đầu:
– Vô ích thôi!
– Rất nhiều đứa ngốc nghếch chưa trải sự đời, thật sự tin ông Đặng có lòng tốt cấp tiền, cấp nhà, cấp đất miễn phí cho họ.
– Họ đâu hiểu đấy là gánh nặng khổng lồ thế nào.
– Một đám đần độn bị xỏ mũi dắt đi mà không biết.
Việc bố trí cho dân chạy nạn chưa bao giờ là việc đơn giản.
Ngay cả siêu cường như Mỹ cũng phải gặp một đống rắc rối khi cố gắng sắp xếp, an trí cho người di tản từ Sài Gòn, khỏi phải nói tới Trung Quốc vẫn đang yếu kém hơn Mỹ nhiều.
Mặc dù bản thân Mỹ cũng có mục đích riêng chứ không tốt đẹp gì nhưng ít nhất người Mỹ cũng chơi quân tử, hứa đón về là sẽ làm chứ không như đám ngụy quân tử, lật lọng giữa đường.
– Vậy nên chúng ta chỉ có thể tiếp tục xin ở lại Việt Nam hoặc bỏ hẳn số tiền lớn sang Mỹ.
– Lên tàu sang Trung Quốc thì tao thà nhảy xuống biển còn hơn, qua Mỹ tuy hơi khổ tí nhưng ít nhất còn được sống.
Mộ Dung Bác hỏi:
– Tại sao không sang Singapore, Thái Lan hả ông?
– Đầu năm nay, ông Đặng đã sang bàn bạc ngầm với Singapore và Thái Lan rồi, sang đó thể nào cũng bị bắt vào trại tập trung.
– Mày muốn bị tọng thuốc phiện vào họng, vợ bị đem ra hãm hiếp trước mặt thì chạy ra đấy.
Ông lão khinh bỉ tư duy non nớt của những kẻ tuổi trẻ chưa trải sự đời.
Lúc này, những người khác mới hiểu hơn về tình thế hung hiểm hiện tại nhưng vẫn còn hơi hoang mang về việc sang Mỹ.
– Chúng ta thật sự có thể sang Mỹ ư? Họ sẽ tiếp nhận người Hoa sao?
– Có thể, ông Đỗ, người Việt đã chuẩn bị con đường di cư chính quy dành cho chúng ta rồi.
– Miễn là có đủ tiền chuẩn bị mua vé máy bay, mùa nhà ở, ô tô định cư bên Mỹ là cậu ấy sẽ giúp hỗ trợ làm thủ tục.
Ở thời kỳ này, con đường di cư chính quy vẫn luôn được mở, nhưng chỉ dành cho người có điều kiện vì nước Mỹ chỉ cần giới tinh anh chứ không cần dân nghèo làm gì cho chật đất.
Đặc biệt là nhờ có Đỗ Đức Đạt hỗ trợ và Trương Mưu tuyên truyền nên nhiều người lựa chọn tin tưởng mua vé chính quy chạy sang Mỹ nếu có tiền.
Nhưng số khác nghèo hơn bắt đầu lo lắng, sợ hãi vì e ngại khói lửa chiến tranh.
Nói cho cùng, họ cũng chỉ là người ngoài mới chạy nạn từ Campuchia sang, họ sợ chiến tranh lan tới Việt Nam cũng dễ hiểu thôi.