Biến Thiên 3 - Từ 1972 Bắt Đầu Làm Trùm Thương Nghiệp
- Chương 136: Lần đầu gặp mặt sau giải phóng
Chương 136: Lần đầu gặp mặt sau giải phóng
– Trông cậu có vẻ sốt sắng vì bình thường hóa quan hệ Mỹ Việt quá nhỉ?
– Chắc không phải do lo lắng tài sản của mình bị quốc hữu hóa chứ?
Ông Ẩn, đến đón Đạt ở sân bay Tân Sơn Nhất vui vẻ nói đùa và ôm nhau thân thiết như những người bạn vong niên.
Tất nhiên, ai cũng biết câu nói trước đó chỉ là nói đùa vì tài sản của Đạt ở Sài Gòn chỉ có mấy đồng lẻ, chả bỏ dính răng so với khối tiền khổng lồ Đạt đang sở hữu ở nước ngoài.
– Đúng vậy, cháu lo nhất là bác bị quốc hữu hóa ấy, không có bác thì cháu biết tìm ai nói chuyện.
Đây là ý ngầm bảo quan hệ thân thiết với ông Ẩn mới là thứ mà Đạt quý nhất tại Sài Gòn.
Sau khi tình hình khởi sắc, đầu năm 1976, Đạt trở về Sài Gòn để thăm bố mẹ và xử lý những công việc bức thiết như trại trẻ mồ côi, sản xuất công ty và bắt tay xây dựng kinh tế Việt Nam.
– Vẫn cứ nhanh miệng như cũ nhỉ.
– Tình hình bên Mỹ thế nào, vợ con gia đình khỏe cả chứ? Nghe bảo dân Mỹ biểu tình chống người Việt sang Mỹ dữ lắm.
– Thực ra báo chí nói không đầy đủ, họ chỉ chống lại người Việt di tản sang cướp việc làm của họ thôi.
– Người giàu không liên quan.
– Mấy năm nay kinh tế suy thoái, dân Mỹ vốn đang thất nghiệp nhiều nên nhạy cảm và bài ngoại.
Khi dân Sài Gòn di tản sang Mỹ, những người dân địa phương đã kéo nhau đi biểu tình, đốt phá nhà cửa của người Việt di tản vì nghĩ rằng bị cướp mất việc làm.
Thậm chí một số trường hợp cá biệt còn bị bạo hành, đánh đập.
Nghe đến đây, ông Ẩn quan tâm:
– Khó khăn đến vậy sao? Có cần giúp đỡ gì không?
Dù rằng khác phe nhưng cùng là đồng bào nên ông Ẩn vẫn lo lắng.
Đạt lắc đầu:
– Đường họ tự chọn, không giúp gì được đâu.
– Xã hội ở Mỹ cũng không phải ngày đầu có vấn nạn phân biệt chủng tộc, tất cả đều phải tìm cách thích nghi với cuộc sống ấy nếu muốn sống tại Mỹ.
Trong lúc nói chuyện, hai người rời khỏi đường băng, lên xe di chuyển về nhà của Đạt, có người tháp tùng, hộ tống.
Đường phố Sài Gòn trở nên tiêu điều hơn xưa, xe cộ đi lại ít hơn hẳn, nhiều hàng quán của người nước ngoài cũng đóng cửa, đây là vì Mỹ cấm vận và làn sóng chuyên gia, kỹ sư nước ngoài di tản vì sợ chiến tranh.
Đây là chuyện bình thường, vùng nào mới giải phóng thì đều gặp khó khăn cả, Liên Xô thời lập quốc cũng không ngoại lệ nên nhìn mặt mọi người không mấy bi quan mà nhiều hi vọng tương lai, tin tưởng rằng rồi tất cả sẽ tốt lên.
Thậm chí Đạt nhìn thấy có nhiều gương mặt quen thuộc trong doanh trại lính ngụy đang tản bộ trên phố.
Ví dụ như Trương Văn Cam, đang mang theo tủ đồ nghề mua bán, sửa đồng hồ cũ ở chợ trời.
– Nhờ có danh sách của cậu, chúng tôi mới phát hiện được trong lòng Sài Gòn có nhiều hiểm họa đến vậy.
– Tứ đại thiên vương, vua không ngai âm thầm mưu đồ làm loạn, thậm chí bọn họ còn giữ nhiều container tiền in lậu, máy tin tiền ở nước ngoài truyền vào, muốn thông qua đó để vơ vét mọi thứ của người Việt.
Đại Nam Cộng Hòa không có cơ sở in tiền, máy in tiền Đại Nam Cộng Hòa do nước ngoài kiểm soát nên việc tiền in lậu khi Đại Nam Cộng Hòa sụp đổ, quan chức tài chính, ngân hàng trốn ra nước ngoài là chuyện có thể đoán trước.
– Thật là may, nếu để tiền giả tràn lan thì đúng là hậu họa khôn lường.
Đạt là dân thương nghiệp nên hiểu sụp đổ tài chính khủng khiếp thế nào.
– Nhưng dù bắt được một số đầu to thì vẫn không thiếu tiền lậu trôi nổi trên thị trường nhỉ?
– Đúng vậy, vì thế nên đã tiến hành đổi tiền vào ngày 22 tháng 9 vừa rồi để tránh bị nước ngoài thao túng, kiểm soát tiền tệ.
Sau khi giải phóng, vì để ổn định an sinh xã hội, tiền Đại Nam Cộng Hòa vẫn được sử dụng lưu hành bình thường.
Nhưng trước tình trạng tủi ro bị nước ngoài thao túng tiền tệ, việc đổi tiền đã được diễn ra.
Bởi vì nhạy cảm với vấn đề kinh tế, Đạt tiếp tục dò hỏi thêm:
– Việc quy đổi như thế nào vậy?
– 500 đồng tiền cũ ra 1 đồng tiền mới, hạn mức đổi tiền móc nối với thực tế, hộ kinh doanh, nhà xưởng có nhu cầu chi tiêu, sản xuất kinh doanh thì được đổi nhiều hơn.
Đạt âm thầm suy tư, làm thế này cũng không đảm bảo công bằng tuyệt đối:
– Không thể thông qua truy tra nguồn gốc tiền để hạn chế “tiền bẩn” sao?
– Không có thời gian, cũng không có dữ liệu.
– Quân giải phóng mới tiếp quản chính quyền Sài gòn đây, bây giờ kẻ gian lợi dụng người khác khai gian khai láo đổi tiền thì sao mà xử lý được.
Đạt cũng chỉ có thể thở dài, thầm hiểu rằng không có giải pháp vẹn toàn đôi đường.
Tiền in từ giấy không giống tiền hiện vật như tiền đồng, thỏi bạc, cây vàng, một khi máy in tiền trong tay kẻ khác thì họ muốn in bao nhiêu chả được, cuối cùng toàn dân Việt lại thành culi cho nước ngoài.
– Vậy tính ra tiền Đại Nam Cộng Hòa của cháu cũng thành giấy lộn hết rồi nhỉ?
– Đúng vậy, ai bảo cậu giàu giá làm gì, đốt bớt đi cho người khác còn sống nữa.
– Bác phải tính xem sao bồi thường cái khác cho cháu đấy nhé.
– Nhất định rồi, hai chai rượu thuốc nhé, đủ không?
– Đủ rồi, ha ha ha!
Hai người cười đùa với nhau, tạm thời bỏ qua vấn đề tiền bạc vì thực tế Đạt không quan tâm đến thứ ấy.
Sau mười phút đi xe, Đạt cuối cùng cũng về nhà.
Ông Học và Bà Hằng đã chờ sẵn, gia đình cuối cùng cũng được sum vầy lần đầu tiên sau ngày giải phóng.
– Con gầy quá!
Lại một thần chú ma thuật quen thuộc khiến Đạt dở khóc dở cười.
– Sau giải phóng, mọi người vẫn ổn chứ ba, gia đình thằng Tuấn thế nào rồi?
– Nhà nó thì hơi thảm, tài sản liên quan đến sòng bạc, mại dâm và gia công, sửa chữa vũ khí cho quân đội Mỹ bị tịch thu.
– Chỉ còn lại một số ít tài sản và cổ phần ở công ty Thống Nhất thôi nhưng cũng không đến nỗi nào.
Đợt tháng 9 vừa rồi mới truy quét tư sản bán nước là nhằm vào những cơ sở tệ nạn xã hội và phục vụ cho lính Mỹ, vừa hay nhà Tuấn hồi xưa món nào cũng dính nên đây là chuyện không bất ngờ.
Đạt lắc đầu thở dài, đúng là cảnh còn người mất.
Cậu chẳng có ý bênh vực Tuấn vì quả thật công việc Tuấn làm liên quan nhiều đến xã hội đen và mại dâm, bỏ bớt đi sau này còn được lên thiên đường.
Nhưng cậu lo rằng với tính cách cậu ấm cô chiêu, bị bế vào trại cải tạo có khi tàn tạ dung nhan mất.
– Tuấn có bị đưa đi học tập cải tạo không ba?
Ông Học lắc đầu:
– Không có, chỉ số ít những người giữ chức vụ cao và thân thiết với Mỹ mới phải học tập vì an ninh.
– Ngay cả lính ngụy cũng chỉ đi trình diện tầm 2-3 ngày, thể hiện thái độ hợp tác là lại tung tăng nhảy múa như thường.
– Con đừng nghĩ lung tung, ba cái tuyên truyền tắm máu, trả thù vớ vẩn đều là tâm lý chiến cả.
Lo lắng Đạt ở Mỹ bị truyền thông lừa gạt nên ông Học nhắc nhở.
Đạt cười lắc đầu:
– Ba yên tâm, con tỉnh lắm, không mắc mưu đâu, truyền thông Mỹ đến ngay cả người Mỹ còn không dám tin, sao con lại tin được.
– Con về tận nơi cũng để xem và xác thực mọi thứ bằng đôi mắt của mình.
– Như vậy mới đúng.
– Nói thật kể từ sau giải phóng, các băng đảng giang hồ im tiếng hẳn, không ai dám đè đầu cưỡi cổ, bắt người Việt nữa.
– Tứ đại thiên vương, vua không ngai gì rơi đài hết, dân giang hồ thời xưa giờ phải đổi sang học cách buôn bán, làm ăn chân chính để tồn tài vì sòng bạc, ma túy, mại dâm bị dẹp hết.
– Đối với dân lành thì trị an tốt hơn xưa gấp chục lần, vật chất có hơi thiếu thốn nhưng đời sống tinh thần thoải mái hẳn.