Biến Thiên 3 - Từ 1972 Bắt Đầu Làm Trùm Thương Nghiệp
- Chương 100: Cải cách điền địa, sáng vỏ tối lòng
Chương 100: Cải cách điền địa, sáng vỏ tối lòng
Sau hiệp định Paris, dưới sự hậu thuẫn của Mỹ, chính quyền Sài Gòn công khai vi phạm hiệp định Paris, thề sẽ chia cắt nhân dân Việt Nam cho tới hơi thở cuối cùng.
Nhằm ngăn cản tổng tuyển cử dân chủ thống nhất đất nước và hòa giải dân tộc, ông Thiệu đã nghĩ ra cách sử dụng quân đội tấn công dân thường tại làng quê để khủng bố người dân, đe dọa họ không dám lên tiếng đòi quyền dân chủ.
Chiến dịch này thường được gọi bằng cái tên “tràn ngập lãnh thổ”.
– Ông ta đã dám bỏ dân đói, tức là từ bỏ con đường bầu cử dân chủ vì làm gì có người dân nào bầu cho ông tổng thống khiến dân nhịn đói.
– Xem ra ông ta sẽ kiên trì tới cùng chống phá sự nghiệp thống nhất của dân tộc Việt Nam.
Đạt từng là trùm thương nghiệp ở kiếp trước nên hiểu giới hạn cuối cùng của dân nghèo là lương thực.
Ông Học hừ lạnh:
– Ông ta chỉ vì cái ghế của mình, sẵn sàng dẫm đạp lên hết thảy luân lí, đạo đức.
– Nếu để tổng tuyển cử dân chủ, cho phép người dân được bỏ phiếu bầu tự do thì người Việt sẽ chọn ra được lãnh đạo vì dân Việt thực sự, ai thèm bỏ phiếu cho lão điên ấy.
– Mà làm thế thì sao ông Thiệu với “đế quốc Hoa Kiều” trong lòng Sài Gòn thao túng bầu cử được nữa, nên chúng phải bằng mọi giá phá hoại bằng được.
– Chúng thậm chí còn bưng bít truyền thông, không để mọi người biết tổng tuyển cử dân chủ của người Việt đáng lẽ phải được diễn ra theo hiệp định Paris.
Kể từ sau hiệp định Paris, nhằm cấm không cho người dân biết về tổng tuyển cử dân chủ thống nhất đất nước và hòa hợp dân tộc, Đại Nam Cộng Hòa thi hành chính sách kiểm duyệt vô cùng gắt gao.
Tất cả thông tin về tổng tuyển cử dân chủ thống nhất đất nước đều bị thay thế bằng những tin tức bịa đặt khác để lấp liếm mưu toan phá hoại dân tộc của Thiệu.
Xét về lợi ích người dân Đại Nam Cộng Hòa, việc thi hành hiệp định Paris rõ ràng có lợi hơn vì bầu cử có quốc tế thuộc nhiều phe giám sát, đảm bảo người được bầu lên do dân Việt tin tưởng, chọn lựa chứ không phải thao túng bầu cử như chính quyền Sài Gòn.
Ví dụ như Đạt, ông Học đều có thể ra ứng cử nhờ danh tiếng tốt trong giới người Việt yêu nước, trở thành lãnh đạo trong bộ máy chính quyền mới, một viễn cảnh đẹp như trong mơ.
Nhưng Hoa Kiều thuộc phe đỏ thân Trung Quốc không thích điều này.
Ở đất Việt, họ chỉ là người ngoài, không thể can thiệp kết quả bầu cử có lợi cho thiên triều mẫu quốc nếu bầu cử dân chủ tự do được quốc tế giám sát.
Thay vào đó, chính quyền Sài Gòn như hiện tại mới là điều họ muốn, một bộ máy rệu rã, yếu đuối, dễ dàng bị thao túng phiếu bầu dễ dàng, mặc sức cài cắm tay sai để khống chế gián tiếp miền nam mở cửa ra biển, thực hiện giấc mơ Trung Hoa.
“Xem ra, đây là kế hoạch của phe đỏ ăn rơ với ông Thiệu.”
“Ông Thiệu tiếp tục giữ ghế còn phe đỏ thì thao túng được miền nam, mở đường ra biển và khôi phục giấc mơ Trung Hoa cho thiên triều mẫu quốc.”
Đạt ngay lập tức nhận thấy điểm bất thường, kết hợp với việc bí mật rút quân khỏi hoàng Sa cho thấy không chỉ Hoa Kỳ mà một số chóp bu cũng đã âm thầm đi đêm với ngoại bang hòng giữ lấy ghế, vơ vét tài sản của người dân.
Trong lúc Đạt trầm tư suy nghĩ, ông Học bắt đầu càm ràm về sản lượng lương thực.
– Thật là nhục, rõ ràng là vựa lúa nổi tiếng của Đông Nam Á mà quay sang nhập khẩu lương thực vì đói.
– Tất cả là vì cái trò cải cách điền địa sáng vỏ tối lòng ấy.
Ở thời này, Đại Nam Cộng Hòa cũng thực hiện cải cách về đất đai, lấy tên là “cải cách điền địa” khác với cải cách ruộng đất ở miền bắc.
Cải cách điền địa được chia làm 2 lần, lần 1 nhằm hủy bỏ cải cách tiến bộ của Việt Minh và khôi phục chế độ địa chủ “tiên tiến” mà người Pháp để lại.
Mục đích của lần cải cách đó nhằm lấy lòng địa chủ, quý tộc, đẩy tá điền xuống làm nô lệ, hậu quả là nhân dân miền nam rơi vào đói khổ, đứng dậy phản kháng.
Tới cải cách điền địa lần 2 của Nguyễn Văn Thiệu, ông ta tuyên bố muốn chia ruộng cho dân nghèo, dùng tiền mua đất của địa chủ rồi phát cho nông dân.
Nghe rất là hay nhưng chỉ dừng ở khẩu hiệu mặt ngoài, sáng vỏ tối lòng.
Chỉ có những đứa trẻ ngây thơ chưa trải sự đời mới tin vào câu chuyện cổ tích ấy chứ người trải đời hiểu rõ thế sự éo le.
– Cải cách điền địa, mồm thì nói là chia đất cho dân nghèo, trên thực tế là bịa khống số liệu để phát tiền cho địa chủ.
Ông Học nhớ đến thời còn phải xuống nông thôn mua gạo, kể lại chi tiết:
– Thực ra quân cách mạng đã chia đất đai đầy đủ cho nông dân canh tác từ trước đó rồi.
– Nhưng địa chủ, quan chức Đại Nam Cộng Hòa khôn lỏi, báo cáo láo lên chánh quyền là đất của mình để nhận tiền bán đất của nông dân mà làm giàu.
– Nông dân đang yên đang lành đột nhiên bị biến thành tá điền nhận ruộng trên hồ sơ để lòe người đời.
– Thậm chí có người đã khai hoang đất được ba năm, đột nhiên thành đất của Địa Chủ rồi bị đuổi đi “nhận đất” ở chốn khỉ ho cò gáy, thâm sơn cùng cốc. Công sức khổ cực làm ra bốc hơi hoàn toàn trong nháy mắt.
– Ác nhơn nhất là cái trò bẩn bựa của bọn địa chủ, nhồi nhét hết tông chi họ hàng, bạn bè người thân của mình làm nông dân để chiếm sạch đất trong khi nông dân thật sự thì bị cướp trắng trợn bởi “cải cách điền địa”.
Đây là vấn đề thực tế, một khi dính dáng đến lợi ích thì tiêu cực chắc chắn sẽ diễn ra.
Bởi vì miền bắc là trưng thu không trả tiền, đất đai trở nên vô giá trị trong mắt người giàu nên trò “giấu trời qua biển” lươn lẹo cướp đất ấy mới không diễn ra.
Còn ở miền nam, quản lý thì yếu kém, lại còn đụng đến tiền bạc, lợi ích nữa thì chả loạn cào cào lên, tranh nhau hút máu, cướp tiền của nông dân chân chính.
Giống như kiểu Fed mà phát vàng cho “dân nghèo” ở Mỹ thì đảm bảo số vàng ấy không bao giờ đến được tay dân nghèo thực sự, vì sẽ có người đớp sạch trước khi chuyện đó diễn ra.
Bà Hằng nhíu màu hỏi:
– Thế chánh quyền đâu, không kiểm tra lại à?
– Mấy ông ngồi phòng quạt máy thì biết cái mẹ gì, địa chủ dưới này một tay che trời, làm gì chẳng được, ai là tá điền, ai không phải cái mồm họ quyết định hết.
– Người dân nghèo thậm chí còn bị bưng bít thông tin, không biết tồn tại việc phát đất nữa kìa, cứ làm trâu làm ngựa cho lũ địa chủ từ năm này qua năm khác.
Ông học dường như nhớ về điều gì, cảm xúc khó chịu tuôn trào đến nỗi buột miệng chửi thề.
Phải biết ông là người truyền thống gia giáo, cực kỳ hiếm khi nói những lời thiếu văn hóa.
Chắc chắn cảnh tượng nhìn thấy phải cực kỳ ác liệt.
– Mà khi địa chủ và người giàu có thêm nhiều tiền thì họ sẽ bao vây, thao túng thị trường lương thực.
– Giá lương thực ở thành phố 20 đồng 1 kg còn giá thóc tại ruộng sản xuất có được 1 đồng hay không khó mà nói.
– Trong tình thế ấy, sản lượng lương thực tăng lên được mới là lạ.
Đây chính là lý do mà Đại Nam Cộng Hòa thời gian dài thiếu lương thực.
Thương lái trung gian của những ông vua không ngai sẽ dựa vào số vốn dày mà chính quyền Sài Gòn “viện trợ” để thao túng thị trường lương thực.
Họ hàng của địa chủ sẽ bá chiếm đất đai với danh nghĩa “tá điền” rồi vứt ruộng ở đấy chờ bán lấy tiền.
Nông dân chân chinh phải bán gạo giá rẻ còn thành thị phải mua gạo giá cao.
Mọi lợi nhuận bị “cắn” khúc giữa hết.
– Trước kia lúc ba và mấy người bạn còn bám trụ thì còn đỡ, nông dân còn được thở ô xi sống tạm qua ngày.
– Kể từ khi Hoa Kỳ rút quân, ông Thiệu đi đêm với người Hoa đuổi cổ hết người Việt khỏi ngành bán gạo rồi, 100% bán sỉ gạo đã về tay người Hoa.
– Không ai kiểm soát, họ tùy thích găng giảm giá gạo, đầu cơ tích trữ, bóp chết dân Việt.
Kết quả này càng thêm cho thấy suy đoán của Đạt là đúng.
Giới chóp bu Sài Gòn, tuy không phải toàn bộ nhưng đã không ít người âm thầm cấu kết với phe đỏ, chuẩn bị bán nước buôn dân vì tư lợi.