Chương 400: Đại quyết chiến (10)
Nếu nói tàu ngầm là đối trọng khả dĩ trên biển của tàu sân bay với kinh phí eo hẹp thì tên lửa chính là khắc chế tuyệt đối.
Tầm bắn xa hơn, tấn công nhanh hơn, độ chính xác tốt hơn, khó bị đánh chặn hơn, giá thành rẻ hơn.
Người Mỹ ở thế giới khác cho dù là bá chủ thế giới cũng không nghĩ ra cách nào bảo vệ hạm đội của mình trước dù chỉ một quả tên lửa siêu vượt âm giá rẻ hơn nhiều lần nên đành phải cấm vận việc phát triển tên lửa nhằm cố gắng giữ lại vị thế của tàu sân bay những phút cuối cùng.
Phải biết rằng phương tây chưa bao giờ phải cấm vận tàu sân bay dù luôn tuyên truyền là vũ khí mạnh nhất, thứ duy nhất họ e ngại và buộc phải cấm vận là tên lửa, đủ để thấy sự vượt trội của tên lửa uy hiếp mạnh đến thế nào.`
Vậy nên không khó hiểu với kết quả toàn bộ sân bay Thượng Hải chìm trong biển lửa nguy ngập khi Trần Tí quyết định sử dụng tên lửa tiên tiến được phóng ra từ cả ba hướng hải, không, bộ.
Dưới đáy biển sâu, những chiếc tàu ngầm nổi lên mặt biển phóng tên lửa từ bệ phóng giống như tướng quân phát động mệnh lệnh tổng tiến công cho hạm đội.
Tàu ngầm, tàu chiến đấu, tuần dương hạm khởi hành tiêu diệt những con tàu đang bốc cháy âm ỉ trong cảng.
Hệ thống bệ phóng TG02 (Thánh Gióng) trên đất liền phóng tên lửa từ nơi cách hàng ngàn cây số, soi sáng mục tiêu cho một triệu rưỡi bộ binh.
Và đặc biệt nhất chính là những chiếc máy bay phản lực mang theo tên lửa.
Sau khi nã tên lửa xuống các mục tiêu quan trọng, những chiếc máy bay lại cùng với phi đội tiêm kích, ném bom tiếp tục bắn phá các trụ sở của kẻ địch bên trong Thượng Hải, tạo ra sự hỗn loạn.
Trong sự hỗn loạn ấy, không ai chú ý tới những hàng hài bộ đội hành quân với bó đuốc dẫn đường trên tay tiến về thượng Hải đang chìm trong biển lửa.
Nơi họ đi qua chứa đầy xác xe tăng và ụ súng bị quân đoàn thiết giáp phá hỏng trước đó.
Con đường chiếm đóng Thượng Hải đã mở rộng ngay trước mắt.
– Trận chiến đã kết thúc!
Đại tướng Dũng nở nụ cười ngước nhìn bầu trời đầy sao.
Rất rõ ràng, một khi hạm đội Mỹ – Nhật bị phá hủy thì trận chiến đã có kết quả, Mỹ – Nhật không thẻ đương cực lại lực lượng lục quân mạnh nhất thế giới của người Việt.
Sáng hôm sau.
Các phóng viên tòa soạn lớn, đại sứ quán các nước được mời ra chiêm ngưỡng những hàng dài tù binh cả tây, cả tàu, cả nhật giơ hai tay lên đầu.
Ngoại trừ một số binh lính Nhật Bản ngoan cố liều mạng tới cùng theo tinh thần samurai thì tất cả đều đã đầu hàng sau trận chiến thảm thiết tối qua.
Đặc biệt là những tướng lĩnh cấp cao của Nhật Bản và Đại Hạ định bỏ trốn về phương bắc đã bị binh lính và tăng thiết giáp nhảy dù bọc đầu bắt về.
– Đây chính là bộ mặt của những kẻ giả nhân giả nghĩa, rao giảng đạo đức nhưng lại làm chuyện xấu xa, đê tiện.
– Hãy nhìn đây, những nạn nhân, dân thường vô tội đang ném cà chua, trứng thối vào những kẻ phạm tội ác chiến tranh, hãm hiếp, cướp bóc…
Mai Anh lúc này đang dùng máy quay ghi lại hình ảnh lịch sử với tư cách phóng viên.
Cô đang đứng cạnh một hàng dài những tù binh đặc biệt, những kẻ đã bị xác định là tội phạm chiến tranh, hãm hiếp phụ nữ và xâm hại dân thường.
Dân chúng hai bên cực kỳ phẫn nộ, nếu không phải vì duy trì trật tự thì đã lao lên xé xác những tên khốn ấy rồi.
Mà điều đặc biệt là trong số tội phạm lại có cả binh lính Đại Hạ chiếm phần không nhỏ.
Phải biết rằng bọn họ không phải là phát xít Nhật xâm lược nhưng lại sẵn sàng gây ra tội ác với người dân.
– Thật là xấu hổ làm sao, khi chính binh lính Đại Hạ lại là người hướng lưỡi lê về phía cổ họng người dân của mình.
Khi nói câu này, Mai Anh còn ra hiệu cho Cameraman chụp thật rõ vẻ mặt của Khổng Huệ Bình, một viên tướng Đại Hạ Dân Quốc bị tụt quần, diễu hành trên đường.
Hắn ta như vậy là vì bị bắt trong lúc đang mưu đồ hãm hiếp góa phụ trên đường bỏ chạy.
Hình ảnh của Khổng Huệ Bình tụt quần với vỏ trứng thối trên mặt Viral tới mức xuất hiện trang nhất trời âu, được người người chiêm ngưỡng song song với bản tin về đại thắng của Đức.
Cùng lúc với chiến thắng của đế quốc Nhà Trần, người Đức đã thực hiện một cuộc chiến thần tốc, lặp lại kịch bản tương tự khi vòng ra đằng sau liên quân Anh – Pháp bằng cách xuyên qua Ardennes và đánh bọc sườn chớp nhoáng.
Liên quân Anh – Pháp đã bị đánh sập hoàn toàn, vứt hết vũ khí đạn dược lại và bỏ chạy tụt quần tới Dunkirk tìm cơ hội bỏ chạy giữ mạng trong vòng vây của Đức.
Những phóng viên Đức đi theo quân đội đã chụp ảnh hàng tá xe tăng, xe thiết giáp, súng ống, pháo, đạn dược bị vứt bỏ ê hề, trở thành trò cười với cả châu âu.
Cả thế giới choàng tỉnh với sự sụp đổ của phe đồng minh ở hai mặt trận châu âu và châu á.
Anh, Pháp, Mỹ, Nhật đồng loạt thua trận, đánh dấu sự thay đổi về cán cân sức mạnh trên toàn thế giới.
Cường quốc được công nhận hiện tại chỉ còn lại Đức – Liên Xô – Đế Quốc Việt, tam đại cường quốc.
Người dân Đức lúc này đang hô hào tổ chức hội nghị Ianta giữa Đức Quốc Xã, Liên Xô, Việt để phân chia lại thế giới, kết thúc chiến tranh.
Đối với những người không hiểu chính trị, bố cục có thể sẽ thắc mắc Đức không phải đồng minh của Nhật Bản trong phe trục sao?
Nhưng thực tế không có ai xem mấy tờ giấy lộn ấy ra cái gì cả, Nhật Bản thua trận đã không còn tư cách lên tiếng nữa.
Liên Xô và người Việt hiện tại trở thành cái bóng quá lớn áp lực lên Đức, dùng đầu ngón chân để nghĩ cũng biết Đức không đủ sức đánh bại Liên Xô kết hợp với đế quốc Nhà Trần.
Thêm nữa người Đức có thiện cảm với người việt nhờ sự hỗ trợ trong Đại Âu Chiến nên việc Đức quốc Xã cùng chia sẻ thế giới với người Việt và Liên Xô là chuyện dễ hiểu.
Dù sao Anh – Mỹ bây giờ đã là con gà què, hấp hối thở ô xy, không có quyền lên tiếng ở đây.
Nhưng một nhóm người đã bí mật tới Đức mang theo sứ mệnh đặc biệt.
Đêm khuya…
Tân thủ tướng Anh Churchill đã cử đại diện đi cùng hoàng tử Edward của nước Anh để gặp và trao đổi với Heidler, đồng thời để các tài phiệt khác đến thăm tướng lĩnh Đức.
Không biết hai bên đã nói với nhau những gì nhưng kết quả là quân đội Đức đã ra lệnh cho tăng thiết giáp dừng tấn công, tạo điều kiện cho người Anh di tản binh lính khỏi Dunkirk.
Đối với người ngoài, đây thực sự là một quyết định cực kỳ khó hiểu vì hàng trăm ngàn lính viễn chinh Anh đã bị bao vây rồi, chỉ cần Đức tiến quân thì cầm chắc chiến thắng.
Nhưng Trần Tí thì khác, anh nắm rất rõ thông tin từ vụ việc này.
– Hóa ra là các tài phiệt đã mua chuộc tướng Đức.
– Đồng thời người Mỹ, người Anh cũng thông qua các khoản tiền nợ gây áp lực lên Đức.
– Vừa đấm vừa xoa thế này, Heidler cũng không chống được.
Thực ra, nếu hiểu rõ rằng đế quốc Anh – Mỹ đứng đằng sau bơm tiền cho Đức Quốc Xã thì sẽ hiểu vấn đề vì sao Đức ưu ái đế quốc Anh ngay.
Anh Quốc đã bơm tiền, liên tục cắt nhường lãnh thổ Áo, Tiệp Khắc, Ba Lan cho Đức, tình cảm thắm thiết không khác vì mẹ chăm con.
Người Đức không muốn truy cùng diệt tận vì nhớ công giúp đỡ của Anh giành cho Đức, tin rằng Anh sẽ chấp nhận một cường quốc Đức hùng mạnh.
Hơn nữa, để tiến hành xây dựng lực lượng quân sự khổng lồ, Đức đã vay rất nhiều từ tộc người cáo.
Mà tộc người cáo lấy Anh và Mỹ cầm đầu, trong đó Mỹ là nhà tài trợ chính.
Bây giờ Mỹ ra mặt nói giúp khiến Đức rất khó từ chối vì mắc nợ khó trả.
Quan trọng nhất, người Đức cũng chủ quan vì tưởng rằng việc thả lính Anh đi sẽ không làm ảnh hưởng kết quả trận chiến.
Dù sao đế quốc Anh cũng đã vứt bỏ lại toàn bộ thiết giáp, xe tải gồm 50.000 chiếc, cộng thêm vô vàn vũ khí giúp trang bị quân Đức thêm hùng hậu.
Phải biết rằng phát xít Nhật tung hoành khắp châu á không có đối thủ cũng chỉ có hơn ngàn chiếc xe tăng, đủ thế thấy đế quốc Anh đã thất bại thảm hại và bất lực thế nào.
Đáng tiếc, ở thế giới trước, Đức đã phạm sai lầm khi đánh giá quá thấp Liên Xô, kéo mười triệu người sang mặt trận phía đông để rồi thất bại thảm hại, nếu không, người Anh chỉ có nước tự kỷ trong quốc đảo của mình.
Còn ở thế giới này?
– Xin lỗi Heidler, thế giới này người Việt mới là siêu cường số một thế giới.
– Kết quả thế nào phải do người Việt quyết định.
Trần Tí mỉm cười nhìn vào bản đồ thế giới.
Bất kể Heidler yêu quý Anh – Mỹ tới cỡ nào, Trần Tí cũng quyết tâm không để những quốc gia này tiếp tục cướp bóc các nước thuộc địa.
Từng là nước nhỏ nên Trần Tí luôn khao khát giúp đỡ những quốc gia thuộc thế giới thứ ba giành lại độc lập.
Nhưng đột nhiên, Huyền An vội vàng đi vào trong phòng với khuôn mặt đỏ bừng không rõ vì tức giận hay hốt hoảng.
– Anh Tí! Người Mỹ ném bom hạt nhân xuống Hiroshima.
…