Chương 398: Đại quyết chiến (8)
– Công bằng?
Ông chú lính Mỹ bật cười như thể nghe chuyện tiếu lâm nhất trên đời.
– Quên đi chú em, kể từ khi Trịnh Uyên và các tài phiệt khởi xướng chủ nghĩa độc hại thì món đồ xa xỉ ấy bị vứt ra thùng rác rồi.
– Mọi người đều bình đẳng, nhưng tài phiệt bình đẳng hơn, chú em à!
Larry không phản đối lời của ông chú, vì điều đó đang diễn ra hàng ngày tại nước Mỹ, được toàn thể công dân Mỹ chấp nhận.
Có tiền là có tất cả, đây chính là châm ngôn sống của nước Mỹ.
Như một sự kéo dài của sự tôn thờ tiền bạc, chủ nghĩa độc hại tuyên truyền rằng đàn ông nghèo không giữ được vợ của mình là lỗi của người đàn ông, đồng thời tạo ra một luật đặc thù cho phép phụ nữ tự do, thoải mái ngoại tình, có bầu với người đàn ông giàu hơn không phải là chồng.
Dựa theo ngụy biện của họ, phụ nữ có quyền tự do lựa chọn tốt hơn, bộ gen ưu tú hơn theo quy luật tự nhiên còn người chồng dù bị cắm sừng cũng phải quỳ xuống xin lỗi vì đã khiến vợ ngoại tình, nôn hết tiền bạc ra nuôi con của thằng khác để chuộc lại lỗi lầm ấy.
Đấy chỉ là một trong vô số những “công bằng” mà đàn ông bình thường đang được hưởng trên đất Mỹ.
Thực ra bản chất nó không phải ưu ái dành cho nữ giới mà là sự miệt thị áp đặt lên người nghèo.
Chỉ cần là đàn ông nghèo thì tồn tại tương đương với phạm tội.
Và nó dẫn tới một hệ lụy khác…
Larry hướng mắt vào trong một căn phòng kín, nơi đang phát ra những âm thanh kỳ thị khác thường nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Trong căn phòng ấy, chứa đựng bí ẩn tinh túy của chủ nghĩa độc hại giữa những người đàn ông với nhau mà bất kỳ ai bước vào đều được trải qua cú sốc lớn nhất đời người.
Cũng có người từng thử tố cáo nhưng bị chủ nghĩa độc hại tẩy chay, khủng bố tinh thần tới mức phải tự sát nên dần dà thành một quy tắc ngầm về buổi “huấn luyện.”.
Và hôm nay, phòng “huấn luyện” tiếp đón những vị khách đặc biệt da vàng mắt đen.
Đúng vậy, chính là những người lính hoàng gia Nhật Bản.
Bởi vì đang sống dựa vào ống thở của phương tây, người Nhật không dám từ chối yêu cầu “huấn luyện” chung này.
Cũng không biết bên trong “huấn luyện” cái gì, chỉ thấy Danzo, một quan chức cấp cao trong quân đội hoàng gia Nhật Bản bước ra với dáng đi cà thọt khác thường.
Cái gì mà “tình thế dầu ăn” “tình huống gay go” văng vẳng đâu đó bên tai khiến Danzo muốn mổ bụng tự sát.
Đối với người Nhật Bản tinh thần Samurai và nổi tiếng khắt khe, cổ hủ thì có nhiều thứ còn khó chịu hơn là cái chết.
Không biết làm, Danzo đành chửi trời chửi đất, chửi bất kỳ ai nhìn thấy, chửi cả đám lính Mỹ.
Tất nhiên, những câu chửi chỉ dám để ở trong lòng.
“Đám người Mỹ này chỉ được cái giàu sổi, ăn ngon mặc đẹp, đánh nhau thì nhát cáy.”
“Mỗi khi báo động là sủi mất tăm, tìm mọi lý do che dấu.”
“Còn lũ Đại Hạ không có trứng dái này nữa, ăn nhiều hơn lợn, nhát như thỏ đế, một đám phế vật, một đám thùng cơm..”
“Hoàng quân chúng ta đã phải sa đọa tới mức phụ thuộc vào một đội quân yếu đuối thế này sao?”
“Làm sao chúng ta có thể chống lại những người lính Việt mạnh mẽ, kiên cường và quả cảm được? Lắc mông làm họ sặc cơm mà chết sao?”
Yếu đuối là đánh giá mà Danzo dành cho quân đội Hoa Kỳ.
Không phải nói yếu về mặt trang bị, khí tài, anh Mỹ có mỏ dầu thì chưa bao giờ nhìn giá khi mua sắm, nhưng tinh thần chiến đấu của lính Mỹ lại là vấn đề cực lớn.
Làm sao họ dám xông pha chiến trường khi người ta chỉ chực chờ để cướp vợ, cướp tài sản của mình ở quê nhà?
Còn về đám lính Đại Hạ hèn yếu thì còn tệ hơn, sẵn sàng quỳ gối, khom lưng dưới chân kẻ thù vì tư lợi.
Bước chân thất thểu của Danzo dưới bầu trời đêm u ám còn tăm tối hơn của tác phẩm tắt đèn.
Ông ta thật sự tuyệt vọng về tương lai của bản thân và đế quốc Nhật Bản sau buổi huấn luyện hôm nay.
Trong đầu Danzo bỗng nảy ra một ý nghĩ điên cuồng:
“Mình cần phải thay đổi tất cả, mình cần phải cứu lấy đất nước này, mình cần phải lật đổ và chiếm quyền của đại tướng Sarutobi.”
Nhật Bản bất mãn với việc Matsui liên tục thua trận đã tước quyền chỉ huy của ông ta, giao cho lão tướng kỳ cựu Sarutobi làm tổng chỉ huy.
Danzo muốn lật đổ Sarutobi, chiếm lấy chức tổng chỉ huy, sau đó chân đá nước Mỹ, tay đấm Đại Hạ, làm mặt trời nước Nhật mọc thêm một lần nữa.
Mãi suy nghĩ đến âm mưu tạo phản, Danzo đi lạc vào khu không người lúc nào chẳng hay.
Và theo lẽ thường, phản diện đi đến góc khuất chắc chắn sẽ bị ám sát.
Từ sau lưng Danzo, một thanh niên bịt mặt xuất hiện âm thầm.
Anh ta lặng lẽ bước đi lại gần Danzo mà không phát ra bất kỳ tiếng động nào.
Tay phải anh ấy chậm rãi rút ra một khẩu súng lục ổ quay, hướng về phía đầu Danzo.
Danzo không hề hay biết, mình đang bị chĩa súng vào đầu, vẫn còn mơ mộng cảnh thành công cướp quyền tổng tư lệnh.
Ngón tay khẽ nhấn, chỉ một tíc tắc nữa thôi, Danzo sẽ bị nổ sọ.
Nhưng đúng lúc này, một giọng nói vang lên:
– Sasuke! Dừng lại!
Từ các con hẻm xung quanh, một đội hiến binh do một thanh niên tóc vàng dẫn đầu lao ra bao vây Sasuke và Danzo.
– Dừng lại đi! Sasuke! Làm vậy là vi phạm quân pháp.
Đúng vậy, gã sát thủ này chính là Sasuke sau khi được giác ngộ.
Anh ta tình nguyện trở về căn cứ Nhật Bản, vừa để chống lại phát xít, vừa trả thù nhà.
Dù bị Naruto bao vây, Sasuke vẫn giữ bình tĩnh, tư thế cầm súng giữ nguyên, mở khẩu trang để lộ khuôn mặt mình ra.
Danzo lúc này mới giật mình chỉ vào Sasuke:
– Là mày, thằng mồ côi hạ đẳng.
– Sao mày dám chĩa súng vào tao, có biết tao là ai không?
Chính tay Danzo là người ra lệnh đồ sát cả nhà Sasuke nên đương nhiên biết Sasuke là ai, lão ta buông lời nhục mạ khiến thanh niên tóc vàng nổi giận:
– Danzo, ông im miệng đi! Ai cho phép ông xúc phạm chiến sĩ của hoàng quân như thế?
– Tao cứ chửi vậy đấy, chúng mày dám làm gì tao sao?
– Nhìn này, nhìn vào quân hàm của tao đi!
Danzo xách quân hàm trung tướng của mình lên khiến những binh lính khác e ngại lùi lại.
Chỉ riêng Sasuke bật cười:
– Naruto! Cậu vẫn tiếp tục muốn bảo vệ những kẻ sâu mọt thế này sao?
Naruto chính là thanh niên tóc vàng, bạn cùng trường thiếu sinh quân với Sasuke.
Hai người từng là chiến hữu thân thiết, bây giờ phải đối mặt vì lập trường khác nhau.
Naruto thở dài:
– Quân pháp, kỷ luật là nền móng của sức mạnh quân đội.
– Nếu Danzo làm sai, cậu hãy tố cáo ông ấy!
Sasuke ngửa mặt lên trời cười to:
– Tố cáo?
– Vậy được, để tôi tố cáo ông ta với Satan ở địa ngục.
Nói xong, Sasuke không chần chừ giây nào, nổ súng bắn thẳng vào đầu Danzo, khiến nó vỡ tung ra như dưa hấu.
– Sasuke!
Naruto rống lên, rút súng lục ra chĩa về phía Sasuke, hình ảnh huynh đệ tương tàn tưởng chừng như sẽ diễn ra ngay lập tức
Nhưng không, tác giả đột nhiên nhớ ra đây là thể loại lịch sử – quân sự, vội vàng vẽ ra một cơn mưa sao băng để che giấu sai lầm lạc đề của mình.
Từ trên bầu trời, vô số những đốm sao rực lửa xuất hiện chi chít, nhiều đến hàng trăm cái, đang từ từ rơi xuống bến cảng Thượng Hải.
Naruto, Sasuke, đại tướng Nhật, thượng tướng Hoa Kỳ cùng vô số người khác nín thở, ngẩng cao đầu nhìn lên cơn mưa sao băng có vẻ kỳ quái này.
Ai nấy khoanh tay tấm tắc, chỉ chỏ, cảm giác thiên nhiên vĩ đại, chuyện lạ gì cũng xảy ra được.
Đáng tiếc, nếu có người hiện đại ở đây, chắc chắn sẽ lôi kéo họ xuống hầm trú ẩn ngay.
Bởi vì trên bầu trời không phải sao băng mà là cơn mưa tên lửa, thứ vũ khí chiến lược mạnh mẽ nhất thế giới.