Chương 397: Đại quyết chiến (7)
Dường như hiểu suy nghĩ của mọi người, Trần Tí lắc đầu:
– Chưa tới mức đó!
– Vũ khí hạt nhân là loại công cụ cuối cùng mang tính răn đe.
– Chưa tới lúc quan trọng chưa thể sử dụng.
– Dù sao người Mỹ chỉ đang bị lừa gạt, tẩy não chứ không phải thật tâm chống Việt.
Trần Tí không vì chiêu trò của tài phiệt Mỹ mà ghét lây cả một nước.
Trên thực tế, người Mỹ là một chuyện, những kẻ tài phiệt độc tài lại là chuyện khác.
Có rất nhiều người Mỹ bình thường, thậm chí giàu có vẫn sống vui vẻ, ôn hòa, yêu quý người Việt nữa là đằng khác.
Chỉ tồn tại một vài tài phiệt âm mưu thống trị thế giới như Murkoff, Trịnh Uyên mới là kẻ thù của đất Việt.
– Nhưng cũng không loại trừ khả năng cực đoan…
Người khôn sẽ nói ngập ngừng, để cho kẻ dại nửa mừng nửa lo.
Tất cả tướng lĩnh ngóc đầu hóng thử phần kế tiếp nhưng Trần Tí lại im lặng không nói, chỉ đơn giản để lại một nụ cười bí ẩn.
Huyền An đứng ra tiếp chuyện:
– Chúng ta sẽ chọn Thượng Hải làm nơi quyết chiến và tăng cường thêm lực lượng quân sự, yêu cầu Long Quốc cũng tham chiến, không để họ núp lùm tiếp được nữa.
– Các vị yên tâm, sẽ bổ sung một số vũ khí chiến lược để đối phó với hạm đội Hoa Kỳ.
Theo lời Huyền An, các tướng lĩnh cũng lựa chọn im lặng, không nói gì thêm.
Bởi vì vũ khí chiến lược đương nhiên sẽ phải bảo mật tối đa, càng ít người biết càng tốt.
Tối hôm đó, tại quân cảng Nam Đồ Sơn, Hải Phòng.
Các chiến sĩ hải quân trong bộ đồng phục màu trắng xếp thành hàng bên trên tàu ngầm mang số hiệu ĐBP-1954.
Họ vẫy tay chào các chú công nhân lấm lem mặt mày, các nhà khoa học đầu tóc lôi thôi ở trên bờ, những người mang tới cho họ thứ “đồ chơi” tuyệt vời này.
– Thế nào, anh nông dân, sao nhìn có vẻ buồn hiu vậy.
Người nói chuyện là Tesla, người đàn ông điển trai gốc Nam Tư vừa lấy cưới một cô vợ Việt hiền lành, xinh đẹp nên cười rất tươi.
Còn anh nông dân trong miệng ông ấy hiển nhiên không phải một ông cụ làm nông nào đó mà chính là Einstein, nhà khoa học nổi tiếng gần xa của tộc người cáo đến từ Đức.
Biệt danh “nông dân” xuất hiện kể từ sau khi họ nhìn thấy một cây “nấm” siêu to khổng lồ nào đó được Einstein trồng ở khu không người trong buổi thí nghiệm tuyệt mật.
Hiển nhiên, Einstein không hài lòng với cái biệt danh ấy, đang định phản pháo thì nghĩ tới gì đó, vẻ mặt thấm thía, từng trải vỗ vai Tesla:
– Thôi! Những ngày tự do cuối cùng trong đời rồi, không làm khó chú!
??? Tesla không hiểu ra sao, ba dấu chấm hỏi thật to trên đầu.
Bỗng Einstein hỏi câu khác:
– Ông nghĩ rằng đầu đạt hạn nhân trên chiếc tàu ngầm này có được sử dụng không?
Tesla trầm mặc một lúc, sau đó lắc đầu:
– Tôi không biết, nhưng tôi hi vọng vĩnh viễn sẽ không phải sử dụng đến thứ vũ khí này/
Chiếc tàu ngầm trước mặt là loại tàu ngầm tiên tiến có khả năng phóng tên lửa tích hợp với đầu đạn hạt nhân do Tesla chủ nhiệm chế tạo.
Hệ thống phòng hệ hạt nhân của Trần Tí khởi xướng gồm có ba phần, dưới nước, trên không, trên bộ.
Theo đó, công nghệ chế tạo đầu đạn, bom hạt nhân do Einstein chủ trì.
Năng lực tấn công của tàu ngầm hạt nhân do nhóm Tesla chế tạo.
Máy bay tàng hình trên không của Hồ Thanh Trừng và những người bạn.
Riêng bệ phóng tên lửa là thành quả của Trần Đại Nghĩa và những sinh viên trẻ đại học Bách Khoa.
Tất cả tạo thành năng lực hạt nhân vượt trội Hải, Không, Bộ mà không có bất kỳ quốc gia đương đại nào chống cự được.
– Tôi nghĩ là lãnh tụ sẽ không cần phải sử dụng tới vũ khí hạt nhân đâu.
– Ngài cũng biết rõ chúng ta đang cất giấu nhiều loại vũ khí chiến lược khác mà, như thế đã đủ rồi.
Tesla thở dài:
– Mong là vậy đi!
Đối với các nhà khoa học mà nói, họ đam mê nghiên cứu, truy tìm chân lý nhưng lại luôn có cảm giác tội lỗi nếu thành quả nghiên cứu của mình gây hại người khác.
Suy cho cùng, họ không phải là những người máu lạnh.
Đêm hôm đó, rất nhiều vũ khí chiến lược quan trọng được vận chuyển ra tiền tuyến.
Đồng thời đế quốc Nhà Trần huy động thêm tổng cộng nửa triệu lính tới chiến trường Thượng Hải.
Nửa tháng sau đó, quân đội của hai bên đã hoàn thành tập kết.
Liên Minh Mỹ – Nhật và đồng minh tập hợp tổng cộng hai triệu lính, hàng trăm chiến hạm, hàng ngàn xe tăng xe bọc thép.
Ở phía liên quân phạt Nhật, quân lực tập hợp tổng cộng một triệu rưỡi lính với người Việt làm chủ lực gần một triệu người.
Hai bên diễn ra vô số cuộc chiến nhỏ trong thời gian ngắn với mức độ nghiêm trọng tăng dần.
Cùng lúc này, Đức Quốc Xã thành công chinh phục Ba Lan, chuyển quân sang mặt trận phía tây chiến đấu với Pháp.
Quân Anh khi phát hiện Đức Quốc Xã từ chối đánh Liên Xô liền bị buộc bất đắc dĩ phải đổ bộ tham chiến.
Các tập đoàn quân Anh – Pháp tập kết tại sát eo biển Manche theo sự chỉ đạo của Anh – Mỹ, ý đồ lợi dụng ưu thế hải quân can thiệp vào đất liền.
Một trận đại quyết chiến siêu to khổng lồ sắp diễn ra đồng thời ở cả mặt trận châu á và châu âu.
Toàn thế giới nín thở nhìn xem đại quyết chiến đỉnh cao này sẽ có kết quả thế nào.
Vận mệnh thế giới, bố cục toàn cầu chỉ gói gọn tại đây.
…
Thượng Hải.
Cảng biển giờ đây đã xuất hiện đầy ắp những người tây dương da trắng tóc vàng.
Họ chính là quân đồng minh do Hoa Kỳ dẫn dắt đổ bộ lên Thượng Hải nhằm hỗ trợ phát xít Nhật chống Việt, bảo vệ thế giới khỏi Nhà Trần “độc tài”.
Bạn bè, người thân ở quê nhà của họ có thể tưởng tượng ra cảnh lính Mỹ ngầu lòi, phì phèo điếu thuốc đối đầu với khủng bố như truyền thông lừa gạt.
Nhưng thực tế, họ chỉ là những người già mốc meo, đồi phế, không biết vì sao mình có mặt ở đây? Vì cái gì?
– Đối thủ của chúng ta là ai?
Larry, một người lính Mỹ ôm đầu khóc lóc trong góc sau khi đã tự tay hạ sát một bé gái tám tuổi theo mệnh lệnh của cấp trên.
Dù rằng lão béo ấy khẳng định rằng cô bé tám tuổi là một phần tử khủng bố nguy hiểm, ăn cắp vũ khí của quân đội Nhật Bản, phải xử tử ngay lập tức nhưng Larry khó mà thuyết phục bản thân tin vào lời nói dối đến con nít cũng chẳng lừa được ấy.
Những người lính Mỹ có lương tri đã bị sốc tận óc khi nhìn thấy được sự thật, rằng những kẻ “độc tài” trong miệng truyền thông phương tây đang bảo vệ nạn dân, còn chiến sĩ tự do mới là kẻ ban phát kẹo đồng dân chủ.
Bây giờ, Larry đã hiểu vì sao nhiều cựu chiến binh Mỹ trở về nhà gặp vấn đề tinh thần.
Rõ ràng, họ đã phải làm chuyện trái lương tâm quá nhiều nên bị chúa trời trừng phạt.
Ở bên cạnh Larry, một người lính Hoa Kỳ lớn tuổi hơn uống cạn lon Cocacola vỗ vai động viên:
– Cứ từ từ rồi sẽ quen dần thôi chú em, ai rồi cũng phải tắm máu dân thường vì lợi ích của thiên sứ tài phiệt và thần Đô la.
– Còn một địa ngục khác đang chờ chú em khi về bản thổ kìa?
– Địa ngục khác?
Larry hỏi với giọng nghi ngờ, anh chưa từng nghe gì đến một thứ tương tự như vậy.
– Ha ha ha, chú em ngây thơ quá!
– Chú em nghĩ trong lúc chú em bán mạng cho tư bản nơi chiến trường thì vợ chú em ở nhà làm gì?
– Sẽ có người thay chú dập vợ mỗi đêm trên chiếc giường tân hôn, dùng tiền chú đánh đổi mạng sống kiếm về đến bar sàn bay lắc, bắt chú chịu trách nhiệm nuôi con cho thằng khác theo cái gọi là “quyền công bằng”.
Ông chú lớn tuổi nói với một ánh mắt hồi ức xen lẫn đau buồn.
Chỉ cần nhìn qua cũng biết là từng trải rất nhiều
– Nhưng… nhưng công bằng ở đâu?
Larry buột miệng nói ra, sau đó lại muốn tự vả mặt mình vì quá ngu.
Đòi công bằng ở Mỹ không khác ăn mày đòi làm đại gia… chỉ có trong mơ thôi.