Chương 396: Đại quyết chiến (6)
Thủ đô Định Long.
Đêm khuya, đèn đuốc sáng trưng trong phòng họp.
Đây là cuộc họp khẩn cấp nhằm ứng phó với tình hình đặc biệt khó khăn mà Nhà Trần phải đối mặt gần đây.
Cả Trần Tí và Huyền An đều có mặt ở vị trí chủ trì.
Xung quanh là tướng lĩnh cùng quan chức cấp cao, ai nấy đều lộ ra vẻ mặt phẫn nộ và tức giận vì bị đối xử bất công.
– Lãnh tụ! Khai chiến đi! Người tây dương thật là quá đáng, lại ngậm máu phun người vu oan chúng ta.
– Đúng vậy, kẻ giết hại trẻ em, hãm hiếp phụ nữ thì chúng tung hô là anh hùng thế giới.
– Chúng ta giải cứu người dân thì bao vây, cấm vận, vu oan là xâm lược.
– Nào có cái lý đó!
– Láy máu rửa nhục, giết sạch những kẻ đê tiện hạ lưu.
Trần Tí bình tĩnh nhìn phản ứng của mọi người, không nói một lời, âm thầm quan sát biểu hiện của mọi người.
Đáng giận sao?
Rất đáng giận?
Và sự giận dữ của tướng lĩnh rất đúng, nó cho thấy họ không bị truyền thông phương tây tẩy não, tin tưởng rằng phát xít Nhật thực sự là chiến sĩ của thế giới tự do mà phương tây tìm cách nhồi sọ.
Nhưng bản thân Trần Tí lại không được tức giận.
Ở vị trí người lãnh đạo, bình tĩnh, kiên nhẫn, quyết đoán đều là những yếu tố tối trọng yếu.
Cấp dưới có thể tức giận, bởi vì họ không cần đưa ra những quyết định quan trọng.
Nhưng lãnh tụ mà để cơn giận lấn át lý trí sẽ là thảm họa quốc gia vì sẽ đưa ra những quyết định ngớ ngẩn trong những lúc giận giữ.
– Tôi biết mọi người rất giận dữ.
– Nhưng bây giờ không phải là lúc làm việc theo cảm tính.
– Nếu chúng ta nổi giận tuyên chiến lung tung thì đã trúng kế của họ rồi.
Trần Tí vừa mở miệng liền khiến cho quần hào sục sôi bình tĩnh trở lại.
– Trên thực tế, mọi lời buộc tội của chúng chỉ như muỗi chích inox, chẳng ảnh hưởng gì cả.
– Họ muốn nói xàm nói xí gì kệ, công đạo tự tại nhân tâm, thời gian sẽ chứng minh tất cả.
– Thế giới cũng sẽ không quan tâm ai đúng ai sai, người chiến thắng là chính nghĩa.
– Vậy nên, việc chúng ta cần quan tâm là phải giành lấy thắng lợi cuối cùng.
– Tuy nhiên, vấn đề chúng ta phải đối mặt là đội quân viễn chinh Anh Quốc và Hoa Kỳ dẫn đầu đang uy hiếp chúng ta.
– Đối với quân đội Anh và chư hầu ở khu vực Tây Việt thuộc tây Đại Nam cũ, tạm thời sẽ không phải là uy hiếp quá lớn vì chúng ta đã xây dựng hệ thống phòng thủ, địa hình lại trắc trở.
– Tôi tin rằng các chiến sĩ người Việt sẽ giữ vững trận địa phòng thủ.
– Tuy nhiên, ở Thượng Hải, nơi Mỹ đổ bộ liên minh với phát xít Nhật thì khác.
– Nhật Bản vốn không yếu, nay lại được hỗ trợ bởi Hoa Kỳ với tiềm lực công nghệ và sản xuất lớn, dồi dào tài nguyên sẽ rất khó nhằn.
– Thú thực, việc Mỹ liên minh với Nhật Bản tham chiến tuy đã dự đoán trước nhưng chúng ta đều không ngờ sẽ nhanh như vậy.
Trần Tí bình tĩnh phân tích thế cục cho mọi người hiểu.
Trong đó, vấn đề căng thẳng nhất là ở chỗ Hoa Kỳ đột ngột tham chiến quá nhanh, quá nguy hiểm.
Hoa Kỳ thời kỳ này là một siêu cường sản xuất, công xưởng lớn nhất thế giới, dân số dồi dào, tài nguyên thừa thải, bù đắp mọi khuyết điểm mà Nhật Bản bị hạn chế do đặc thù địa lý.
Nhật Bản lại bù cho Hoa Kỳ về tinh thần chiến đấu, sức mạnh quân sự mà người Mỹ thiếu nhất.
Mỹ và Nhật trở thành hai mảnh ghép hoàn hảo với nhau, uy hiếp cực mạnh tới đế quốc Nhà Trần, cần phải xử lý nghiêm túc.
– Theo lẽ thường, Hoa Kỳ sẽ phải mất tầm nửa năm cho tới một năm để tiến hành chuẩn bị truyền thông, vận động hành lang, sau đó mới có thể công khai ủng hộ một quốc gia phát xít như Nhật Bản.
– Dù sao, nước Mỹ tuy bị kiểm soát bởi tài phiệt nhưng không dễ để người dân Mỹ chấp nhận hi sinh mạng sống một cách lãng xẹt.
Đây là một tính toán sai lầm của Trần Tí.
Không phải anh không ngờ tới Hoa Kỳ tham chiến mà theo những gì hiểu biết, tài phiệt phải mất từ nửa năm tới một năm để dần dần khống chế dư luận.
Theo dòng lịch sử ở thế giới trước cũng vậy, Hoa Kỳ chống Nhật từ khá sớm nhưng phải mất tận một năm mới có thể thuyết phục người dân tham chiến chống Nhật sau trận Trân Châu Cảng.
Người Mỹ không ngu, dễ gì họ chịu lên đường bán mạng vì lợi ích của mấy lão tài phiệt giàu có.
– Tuy nhiên, chúng ta đã bỏ sót một thứ, đó là công nghệ tẩy não và tập đoàn Murkoff.
Theo lời của Trần Tí, một đoạn băng trắng đen được quay ở Mỹ bật lên.
Trong đoạn băng là phóng sự về những người dân dưới sự ảnh hưởng của sóng tẩy não, trở nên điên cuồng thờ phụ thần Đô La và thiên sứ tài phiệt Trịnh Uyên.
– Chúng tôi ủng hộ Trịnh Uyên vì cô ấy là đại diện cho hành trình kỳ diệu của người nghèo, thể hiện giấc mơ Mỹ dành cho mọi người, mọi tầng lớp!
– Đúng vậy, Trịnh Uyên là người gốc Việt, cô ấy hiểu rõ bản chất độc tài của tên đồ tể họ Trần.
– Nghĩ thử xem, đến ngay cả nhân tài như Trịnh Uyên còn bị độc tài họ Trần ép rời khỏi đất Việt thì đủ biết nó tàn tệ thế nào.
Không sai, chính là Trịnh Uyên, một người gốc Việt bị Trần Tí gửi sang Mỹ.
Cô ta làm rất tốt nhiệm vụ của mình, Trần Tí có thể thấy được hơn nửa số người ủng hộ cô ta là LGBT, chủ nghĩa độc hại, biến nước Mỹ thành nồi lẩu thập cẩm và bắt đầu suy yếu mạnh.
Nhưng đồng thời, Trịnh Uyên cũng thành lập vô số tổ chức chống Việt, thúc đẩy quá trình Mỹ tuyên chiến với Việt một cách nhanh chóng.
– Trịnh Uyên lợi dụng công nghệ tẩy não, biến bản thân trở thành thần tượng của dân Mỹ nhờ khả năng làm giàu từ hai bàn tay trắng.
– Cụ thể dài dòng không bàn ở đây nhưng nó cho thấy một vấn đề là công nghệ tẩy não của Murkoff đã hoàn thiện và trải dài khắp nước Mỹ, thậm chí vươn ra bên ngoài.
– Chúng ta cần phải đề cao cảnh giác, không để bị tẩy não theo chủ nghĩa độc hại.
Trước kia, người Việt từng đã can thiệp một lần ngăn cản quá trình tẩy não của Murkoff.
Tuy nhiên, tài phiệt đã đẩy trách nhiệm cho CIA, thoát khỏi truy cứu và âm thầm tích trữ lực lượng.
Đối với Trần Tí, đây là vấn đề đáng báo động vì Hoa Kỳ đang nghiên cứu vũ khí hạt nhân, khả năng cao sẽ sở hữu trong thời gian tới.
Nếu Murkoff và Trịnh Uyên kiểm soát nước Mỹ, không ai biết họ sẽ làm gì.
Các tướng lĩnh khi nhận thấy tình nghiêm trọng, đều bình tĩnh trở lại, trầm tư suy xét.
– Vậy chúng ta phải làm gì, tổng tấn công Thượng Hải giải quyết trận chiến nhanh chóng sao?
– Nhưng khá là khó, Thượng Hải bây giờ đã trở thành nơi tập kết siêu hạm đội mạnh nhất thế giới, cộng thêm quân đồng minh đổ bộ cực mạnh, không phải dễ xơi.
Hạm đội Mỹ vốn không yếu, kết hợp với hải quân của Nhật Bản thậm chí còn hùng mạnh hơn Anh Quốc.
– Hay là lùi lại?
Một vị tướng khác đề nghị!
– Suy cho cùng, dù Hoa Kỳ có đổ bộ lên hỗ trợ thì lục quân vẫn nghiêng hẳn về phía chúng ta.
– Chỉ cần lùi lại cách xa đường biển, trận chiến sẽ dễ dàng hơn nhiều nếu Nhật, Mỹ dám tấn công sâu vào đất liền.
Đây là một kiểu kế hoạch lấy lui làm tiến được nhiều quan chức chính phủ ủng hộ vì tính an toàn.
Tuy nhiên, Trần Tí lắc đầu từ chối thẳng thừng:
– Không được!
– Đường bờ biển của chúng ta quá dài, nếu thể hiện sự yếu thế, hạm đội của giặc sẽ oanh tạc, quấy rối dọc theo đường bờ biển, Đài Loan…
– Vừa ảnh hưởng đến người dân, vừa gây thiệt hại đến bản thổ người Việt.
– Đối với kẻ địch, chúng ta phải đáp lễ bằng một câu trả lời đanh thép.
Những người khác thấy khuôn mặt lạnh lùng của Trần Tí thì hơi giật mình.
– Chẳng lẽ là…
Bọn họ đều từng nghe nói, các nhà khoa học đang bí mật nghiên cứu thứ vũ khí nào đó từ công thức E=mc2 có thể hủy diệt thế giới, xoay chuyển bố cục toàn cầu.
Chẳng lẽ đã đến lúc sử dụng rồi sao?