Chương 394: Đại quyết chiến (4)
Trên chiến tuyến dài hàng cây số, hàng trăm xe tăng Nhật Bản cùng hàng chục ngàn binh sĩ ào ào lao tới đọ sức với quân đội Nhà Trần trên cánh đồng trung tâm.
Có chiếc bị đứt bánh xích, vứt lại giữa đồng.
Có chiếc bị đạn pháo bắn cháy, kíp lái phải nhảy ra khỏi xe với thân thể bỏng nặng
Cũng có chiếc bị bắn nổ tháp pháo rụng rơi dưới đất trơ trọi.
Số xe tăng bị cháy, bị hư hỏng của bên Nhật Bản lên tới cả trăm chiếc, khói lửa bốc lên nghi ngút khắp nơi.
Phần còn lại đang liên tục gắng gượng tiến lên phía trước giữa làn mưa bom, bão đạn.
Đại pháo Nhà Trần không phải để trang trí, liên tục nã đạn ầm ầm cản bước tiến quân giặc.
Lâu lâu lại có một đợt máy bay không kích ném bom ầm ầm xuống, cảm giác cứ như kiểu xe tăng Nhật Bản trở thành bao cát cho người khác đánh.
Chưa dừng lại ở đó, cho dù qua được vô vàn lửa đạn, những chiếc xe tăng ốm yếu ấy còn phải vượt qua hai ngàn xe tăng xịn xò của người Việt chờ sẵn để var thử xem ai cứng hơn.
Chỉ cần nhìn bằng mắt thường cũng thấy sư đoàn xe tăng tuyệt vọng tới mức nào.
– Báo cáo!
– Xe tăng của chúng ta thiệt hại nặng, xin lệnh rút khui khẩn cấp!
– Phòng tuyến của người Việt có hỏa lực quá mạnh, không thể tiếp cận.
– Nếu còn tiếp tục nữa, toàn bộ xe tăng sẽ phải chôn vùi ở đây.
Chỉ suy sư đoàn xe tăng của Nhật Bản gào thét vào trong bộ đàm với hi vọng có thể rút lui.
Tuy nhiên, bộ chỉ huy lúc này không cho anh ta đường lùi.
– Ashiba!
– Hoàng quân bây giờ đã không còn đường lui nữa.
– Chúng ta có một triệu quân, có hàng ngàn xe tăng, máy bay, chúng ta không thể lùi lại và chấp nhận thất bại dễ dàng được.
– Hãy tiếp tục chiến đấu, tôi sẽ gửi thêm viện quân.
Nói xong, bên phía chỉ huy liền ngắt liên lạc, điều này khiến Ashiba giận điên lên:
– Chó chết!
– Một đám lừa đảo!
– Cái gì mà không quân sẽ hỗ trợ!
– Cái gì mà vũ khí chúng ta không thua kém người Việt.
– Cái gì mà kế hoạch chiến thắng.
– Tất cả đều lừa đảo hết.
Lý do Ashiba nổi điên như vậy vì bộ chỉ huy đã hứa rằng sẽ có không quân chi viện để áp chế lục quân Nhà Trần, tạo cơ hội cho Ashiba sáng tạo kỳ tích.
Nhưng ước mơ vẫn chỉ là mơ ước mà thôi.
Không quân của Nhật Bản bị pháo phòng không người Việt đánh nát hoàn toàn, rơi rụng như sung, thậm chí bị không quân Nhà Trần áp chế ngược lại.
Trong khi Ashiba phải dùng xe tăng hạng nhẹ với tính năng yếu đi khiêu chiến với trận địa siêu cường, một hành động không khác nào tự sát.
Còn viện quân?
Ashiba liếc nhìn ra bên ngoài.
Xung quanh xe tăng là rất nhiều lính bộ binh Nhật Bản bị đẩy ra chiến trường làm viện binh, trực tiếp xung phong về phía trận địa.
Gọi là viện binh cho sang chứ chủ yếu làm pháo hôi câu giờ.
Người bị đạn pháo thổi bay, kẻ gục ngã dưới tay lính bắn tỉa.
Khác hoàn toàn với chiến thuật bộ binh cơ giới của Nhà Trần.
Trên thực tế, bộ binh là để núp đằng sau xe tăng, bảo vệ xe tăng chứ không phải xung phong trận địa như Nhật Bản đang làm.
Người Nhật hoàn toàn hiểu sai ý nghĩa của bộ binh khi chiến đấu cùng xe tăng, khiến họ chết đi một cách vô ích.
Chẳng lẽ người Nhật tin rằng cầm súng trường có thể bắn xuyên xe tăng hay ai đó hóa thân Hulk, đập xe tăng như đập chuối trong phim Hollywood.
Câu hỏi được đặt ra là, mục đích của người Nhật khi thí mạng lính để tấn công, bởi lẽ họ cũng không ngu ngốc đến mức cho lính đi tự sát.
– Họ liều mạng như vậy để làm gì?
Nguyễn Viết Dũng cau mày quan sát trận địa từ phòng chỉ huy bằng ống nhòm.
Ông tận mắt nhìn thấy xác lính Nhật Bản chồng chất tại bên ngoài trong khi bộ đội Việt chỉ cần dùng súng máy càn quét.
– Bên phía Nhật chủ động tấn công với sức mạnh kém hơn nên thua thiệt thấy rõ.
– Về mặt lý thuyết, đáng lẽ họ có thể rút lui được rồi nhưng lại liều mạng kéo dài thời gian.
– Họ đang tính toán điều gì? Vì sao cố chấp kéo dài thời gian như vậy.
Nếu Nhật Bản thực sự muốn lùi lại, tổn thất của họ sẽ không lớn đến vậy.
Hơn nữa Trần Tí không thực sự muốn đổ bộ lên bản thổ nước Nhật làm gì, chỉ cần Nhật Bản chịu thừa nhận tội ác và rút quân khỏi những vùng lãnh thổ đã xâm lược thì sẽ dễ dàng đạt được hòa bình.
Trong tình thế này, vì sao Nhật không chịu hòa đàm?
Câu hỏi này cứ cồn cào trong ruột tướng Dũng mãi mà không có đáp án.
Một ngày, hai ngày, ba ngày…
Chẳng mấy chốc, nửa tháng trôi qua, cuộc chiến cứ thế kéo dài.
Trong khoảng thời gian này, người Đức cũng truyền về tin chiến thắng áp đảo trong những trận chiến tại khu vực biên giới Ba Lan.
Sau khi tuyên chiến, Pháp tiến hành tấn công Đức Quốc Xã theo hiệp ước tương trợ Ba Lan với cường độ nhẹ, thọc sâu 8km vào vùng Saar.
Tuy nhiên, sau khi Trịnh Uyên dẫn đầu phái đoàn Mỹ thăm Anh, người Anh đã đưa ra quyết định cấm người Pháp tấn công Đức, bảo vệ tuyệt đối Đức Quốc Xã, tạo cơ hội giúp Đức xâm lược Ba Lan một cách hoàn hảo nhất.
Thời điểm này, Pháp đã bị kiểm soát hoàn toàn bởi các tài phiệt người cáo gốc Anh nên chỉ có thể cúi đầu… đi đá bóng.
Không ai biết cụ thể có giao dịch bí mật gì bên trong, người ta chỉ biết rằng kể từ lúc nhận được sự hỗ trợ của đế quốc Anh, Heidler tự tin đẩy mạnh về phía Warsaw.
Tới lúc này, thế thua của Ba Lan đã rõ ràng mười mươi, Liên Xô buộc phải đưa quân vào Ba Lan thu hồi lại vùng Tây Ukraine và Tây Belarus trước khi bị Đức chiếm đóng.
Đừng nhìn người Đức ký hiệp ước với Liên Xô mà tưởng rằng Đức sẽ ngoan ngoãn ngồi im, chỉ cần Liên Xô dám không đưa quân vào chiếm giữ, Đức dám xé bỏ hiệp ước húp trọn Ba Lan ngay với sự hậu thuẫn kiên cường đến từ đế quốc Anh.
Mục đích của đế quốc Anh khi cấm Pháp tấn công Đức là để ép Liên Xô và Đức giao chiến khi có tranh chấp lãnh thổ tại Ba Lan.
Nhưng Liên Xô không phải kẻ ngu.
Ban đầu Liên Xô dù ký hiệp ước với Đức nhưng vẫn âm thầm quan sát hành động của Anh Pháp.
Nếu Anh, Pháp tấn công Đức quốc Xã ở phía tây, Liên xô cũng đồng thời tấn công ở phía đông, bóp chết Đức và cứu Ba Lan dễ dàng.
Nhưng thực tế chứng minh, Anh vẫn ao ước về một liên minh chống Liên Xô hơn là ngăn cản Đức Quốc Xã.
Liên Xô hiểu điều đó, tránh giao chiến với Đức, khiến kế hoạch chống Liên Xô của anh bị phá hủy hoàn toàn.
Trở lại bên chiến trường châu á, thế giới cũng chứng kiến sự tham chiến tích cực chống Việt của đế quốc Anh.
Khác sẵn với sự ưu ái đến vô biên với Đức Quốc Xã, đế quốc Anh ngay lập tức đưa quân đoàn Ấn độ và Châu Phi sang đổ bộ trực tiếp tại Băng Cốc.
Vua Xiêm sau khi nhìn thấy quân Anh hùng hùng hổ hổ, lập tức lựa chọn “trung lập” bằng cách cho Anh mượn đường đánh nước Việt.
Phần biên giới phía tây Đại Việt rơi vào thế bị uy hiếp, chia cắt, người Anh xông vào đốt phá để bảo vệ phát xít Nhật.
Tuy nhiên, mọi nỗ lực của người Anh trong việc hỗ trợ phát xít Nhật đều vô dụng bởi Trần Tí đã bố trí sẵn lực lực lượng đề phòng.
Quân đội Nhà Trần ở Thượng Hải vẫn giữ nguyên vị trí, không hề bị xáo trộn.
Nửa tháng trôi qua.
Thượng Hải giờ đây đã có diện mạo hoàn toàn mới.
Những tòa nhà sụp đổ, nứt vỡ và mặt đường lỗ chỗ hố bom thay thế quang cảnh xinh đẹp, sầm uất năm xưa.
Vết ám đen từ khói lửa u uất các góc tường, nơi mà lính Nhật nơm nớp lo sợ ôm đầu.
Trên bầu trời, máy bay Nhà Trần tung hoành ngang dọc khắp nơi, lâu lâu có máy bay Nhật xuất hiện là vui mừng hớn hở rủ nhau chơi trò rượt bắt.
Một sự tuyệt vọng âm thầm lan tràn trong khắp các binh sĩ Nhật Bản.
– Viện quân!
– Viện quân của chúng ta đâu!
– Đám nội các khốn kiếp, viện quân trong miệng các người đâu?