Chương 392: Đại Quyết Chiến (2)
Sau trận không kích đầy bất ngờ của Nhà Trần, người Nhật buộc phải gấp rút sửa chữa lại sân bay, điều thêm máy bay chiến đấu và phục hồi một số chiếc bị hư hỏng nhẹ, tổng số lượng ngót nghét hai ngàn chiếc.
Đồng thời, Nhật Bản cũng phải bổ sung thêm phi công dự bị tham chiến để bù vào số lượng phi công thiệt mạng ở Đại Hạ.
Rút kinh nghiệm từ lần trước, người Nhật quyết định sẽ cho không quân đánh phủ đầu trước chứ để máy bay ủ trong sân bay quá nguy hiểm.
Nội các hi vọng với số lượng máy bay áp đảo, Nhật Bản có thể chiếm giữ quyền chủ động bầu trời, gây tổn thất cho người Việt, tiến tới đàm phán với Nhà Trần về một lệnh ngừng bắn có lợi.
Không sai, thời điểm này, người Nhật chỉ cầu nguyện có cơ may đình chiến với người Việt.
Sau khi bị thực tế đánh đập bầm dập mặt mũi, người Nhật không còn dám hi vọng xa vời, mưu đồ làm bá chủ đông á như xưa nữa.
Tuy nhiên, muốn mơ ước về một hiệp định rút quân có lợi, Nhật Bản buộc phải giành kết quả tốt trong trận chiến trực diện tước lục quân mạnh nhất thế giới.
Chẳng thể hi vọng đội quân hoàng gia Nhật Bản với xe tăng ít ỏi, tính nămg kém có cơ may nào chiến thắng quân đoàn thiết giáp vô địch bất bại của đế quốc Việt vĩ đại được.
Không quân là cơ hội duy nhất của họ, người Nhật hiểu rõ điều này.
Nội các Nhật quyết tâm đập nồi dìm thuyền, tổng lực chuẩn bị cho trận chiến liên quan đến vận mệnh quốc gia.
Gần như toàn bộ lực lượng viễn chinh của Nhật Bản đều tụ tập tại Thượng Hải để làm canh bạc cuối cùng, được ăn cả, ngã về không.
– Không quân sẽ chịu trách nhiệm phá hủy sân bay của đối phương, sau đó oanh tạc pháo, xe tăng, tạo điều kiện cho gần một triệu hoàng quân xung phong nhờ ưu thế bầu trời.
– Chỉ cần đánh ngang, nội các sẽ có đủ điều kiện để đàm phán với người Việt.
– Dù sao người việt cũng chỉ vì chính nghĩa và bảo vệ nạn dân, không phải là đế quốc xâm lược muốn đô hộ Nhật Bản.
Sarutobi, tổng chỉ huy quân đội hoàng gia Nhật Bản tại Thượng Hải do nội các bổ nhiệm đứng từ xa theo dõi tình hình thông qua ống nhòm
Ông ta có thể nhìn thấy rõ đàn máy bay của mình tiến vào trận địa phòng ngự của phe địch, nhìn thấy nòng pháo của người Việt chuyển hướng, thấy những chiến sĩ người Việt tất bật khiêng đạn pháo.
Họ xắn tay áo, im lặng chuyền đạn pháo qua tay nhau một cách nhịp nhàng mà không cần bất kỳ giao tiếp âm thanh nào.
Bàn tay pháo thủ đầy vết chai sạn đẩy đạn pháo vào chốt cái cạch, sau đó điều chỉnh góc độ, lực bắn, hướng gió theo chỉ huy của sĩ quan.
– Chuẩn bị!
– Bắn!
Tiếng nổ khai hỏa vang lên.
Từ trong họng pháo, viên đạn phóng thẳng lên không trung, lướt qua đường chân trời xanh mướt mắt, lướt qua đàn chim di cư kêu chiêm chiếp, lướt qua cả cánh máy bay dán hình cờ Nhật Bản.
Đúng vậy, đạn pháo đã trượt.
Viên đạn sượt qua sát sườn trong gang tấc nhờ cú lách điêu luyện của đối phương.
Những phi công Nhật với kinh nghiệm bay dày dạn chưa bao giờ là kẻ địch dễ đối phó trên bầu trời.
Tuy nhiên, họ không biết, ở bên trong đạn pháo, một bộ vi xử lý nhỏ bé tưởng chừng vô hại tiếp thu tín hiệu từ sóng ra đa, bắt đầu kích hoạt ngòi nổ cận đích, khiến lượng thuốc nổ còn lại trong viên đạn nổ tung dù không trúng đích.
– Bùm!
Bụi đen thuốc nổ bốc lên ngay trên đỉnh đầu máy bay.
Những mảnh đạn vỡ dưới áp lực thuốc nổ bắn mạnh tứ tán, xuyên qua cửa kính, ghim thẳng vào đầu phi công Nhật Bản, khiến hắn ngã gục ngay lập tức, máu bắn tung tóe đầy cabin.
Mất đi phi công, chiếc máy bay loạng choạng chao đảo như boy phố say rượu, sau đó úp ngược lại lượn vòng xuống dưới, đâm thẳng vào đất, nổ tung.
Thân máy bay bị gãy làm đôi, chìm vào trong biển lửa, tạo thành đóa hoa lửa có thể nhìn rõ từ tít trên trời cao, khiến những phi công khác của người Nhật lạnh sống lưng.
Đặc biệt là Kirimaru, anh ta nói liên hồi vói giọng cà lăm.
– Đó là gì vậy?
– Sao chưa gì phát đầu đã trúng?
– Chuẩn như vậy sao?
– Đám khói đen đó là gì? Vì sao nổ bên ngoài không khí?
Dựa theo thống kê, ở tầm xa như vậy phải mất vài chục ngàn quả đạn pháo truyền thống mới có thể bắn trúng máy bay.
Vậy mà ngay những phát đạn đầu tiên đã có máy bay trúng đạn, không thể không khiến phi công Nhật Bản kinh ngạc, sợ hãi.
Họ không biết đây là công nghệ đạn pháo ngòi nổ cận đích chuyên dùng để trị máy bay mà người Việt bí mật phát minh và giấu kín.
Trên thực tế, Nhà Trần hiện đang nắm giữ nhiều loại công nghệ như ngòi nổ cận đích, ngòi nổ hẹn giờ, ngòi nổ điện tử…
Thậm chí ngay cả hệ thống dẫn đường đạn đạo cũng đã chuẩn bị sơ bộ, chờ vệ tinh là có thể bắt đầu triển khai.
Với những công nghệ phòng không tiên tiến như vậy, máy bay Nhật Bản không khác gì những thiêu thân lao đầu vào lửa.
Ầm!
Ầm!
Ầm!
Quả nhiên, liên tục là máy bay Nhật Bản bốc cháy dưới làn mưa đạn pháo dày đặc.
Khắp bầu trời xanh ngát như đại dương là vô số đốm lửa vụt sáng bốc cháy trong giây lát và rơi rụng xuống mặt đất chứ không chịu le lói trong ngàn năm.
Tâm lý khủng hoảng lan rộng.
Kirimaru hoảng loạn xoay tay lái uốn lượng vòng vèo, trước mặt chỉ thấy đâu đâu cũng có khói đen do đạn pháo để lại, bên tai văng vẳng tiếng hét từ chỉ huy qua bộ đàm:
– Tách ra đi, đừng đứng gần nhau!
– Chú ý lạng lách đánh võng để né đạn.
– Tránh… á á, con ….
Tiếng la hét thất thanh kèm theo rè rè mất sóng khiến Kirimaru kinh hồn nhìn về bên phải.
Chiếc máy bay của chỉ huy phi đội đang chìm vào trong biển lửa, có thể nhìn thấy rõ dáng vẻ anh ta giãy giụa, gào thét, nhảy ra khỏi máy bay ở độ cao hàng ngàn mét.
Ầm!
Ầm!
Ầm!
Lại một loạt năm viên đạo pháo nổ ngay trước mặt Kirimaru, mảnh vỡ văng trúng vào chỗ ghế lái khiến gã ta giật bắn người lại.
May thay, mảnh vỡ ghim vào ghế ngồi đằng sau, Kirimaru được dịp thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng còn chưa kịp mừng, bộ đàm phát ra mệnh lệnh:
– Tất cả phi đội!
– Lao xuống dưới đất tới phạm vi dưới năm trăm mét rồi bắt đầu đánh bom.
Đây là mệnh lệnh từ tổng chi huy lực lượng không quân hoàng gia Nhật Bản.
Kirimaru sững sờ, không biết phải làm sao.
Mặc dù anh ta đã được dạy phải làm theo mệnh lệnh nhưng rõ ràng hệ thống phòng không của người Việt quá rát.
Kirimaru không muốn chết, chẳng ai muốn chết cả.
Quay sang nhìn phía bên phải, Kirimaru mong chờ nhận được sự cổ vũ hoặc chỉ dẫn của đồng đội.
Nhưng không biết từ lúc nào, cánh trái của anh ta trống rỗng chẳng có ai.
– Hình như… đã bị bắn rơi hết rồi.
Lắc đầu để quên đi hình ảnh đáng sợ, Kirimaru qua sang nhìn bên phải.
Nơi đó cũng chẳng có chiếc máy bay nào ở gần.
Luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, Mồ hôi trên trán Kirimaru bắt đầu chảy ra tầm tã.
– Không thể nào!
– Đừng bảo là cả phi đội đều đã…
Trong lúc Kirimaru suy nghĩ mông lung, giọng nói từ bộ đàm tiếp tục vang lên:
– Máy bay số hiệu CMTT-1945, vì sao không bay xuống mục tiêu theo mệnh lệnh.
Câu hỏi lạnh băng khiến Kirimaru càng thêm lo lắng.
Ở quân đội Nhật Bản, thi hành mệnh lệnh là thiên chức, là bắt buộc, không thể chống chế.
Kirimaru nhìn xuống phía dưới, đã có một vài máy bay của phi đội khác sà xuống liều chết tiếp cận phòng tuyến Nhà Trần, mặc dù nhanh chóng biến thành đom đóm dưới làn mưa đạn.
Chỉ nhìn sơ qua, hắn cũng thấy được vô số tia lửa đạn pháo dày đặc như mưa dông che khuất tầm nhìn, cho dù Faker cầm lái thêm một ngàn cái tốc biến cũng không thể né nổi.
Nguy hiểm là thế, nhưng Kirimaru vẫn phải cắn môi liều mạng.
Anh ta không có lựa chọn.
Máy bay lượn vòng một cái rồi sà xuống như diều hâu bắt gà con.
Đồng hồ đo trên máy bay chạy vèo vèo như ma đuổi, cùng với đó là vô số tia lửa đạn bay sượt qua.
Càng gần mặt đất, số đạn càng nhiều, càng dày đặc hơn.
Cửa kính, cánh, thân, đuôi máy bay, chỗ nào cũng lỗ chỗ vết đạn, trông y hệt miếng pho mát chuột cắn dở.
Tất cả là vì những khẩu pháo phòng không tự động 61K với cỡ nòng nhỏ 37mm có xạ tốc áp đảo hoàn toàn nã đạn như điên như dại.
Loại pháo này tuy có tầm bắn gần nhưng xạ tốc đến cả trăm viên một phút, và chắc chắn Nhà Trần bố trí không chỉ một khẩu.
Kirimaru khóc rống lên, nước mắt lăn dài, mồm mếu máo:
– Cứu tôi! Tôi không muốn chết!
– Tôi không muốn chết!
Tiếng gào thết vang vọng khắp cabin, mang theo nỗi tuyệt vọng đến tận cùng đối diện với làn đạn vô cùng vô tận che khuất tầm nhìn.
Bùm!
Hoa rơi nòng súng, vạn vật lặng im.