Chương 390: Anh tới để chơi em sao?
Nhưng sức uy hiếp nhất phải kể đến đội xe tăng, xe bọc thép của Nhật Bản.
Mặc dù số lượng không nhiều bằng Nhà Trần nhưng so với mặt bằng chung đông á hiện tại cũng thuộc hàng top.
Tiếng động ơ nổ ầm ầm văng vẳng trong đêm, một số lính Nhật cố ý gầm rú tại nhu nhà ở khiến người dân ôm nhau khóc nấc, sợ bị xe tăng cán dẹp lép ngay sau đấy.
Đặc biệt là ở trong đại sứ quán Nhà Trần.
Bởi vì thiếu thông tin bên ngoài, dân Đại Hạ lo sợ người Nhật chuẩn bị cho xe tăng càn quét chỗ này, liên tục quỳ gối, chắp tay lên trời, khẩn cầu thần linh thương xót với nước mắt cuộn trào.
Thậm chí có cô gái xé áo thắt cổ tự sát để tránh bị lính Nhật hãm hiếp, xâm hại.
Phải nhờ nhân viên Đại Sứ Quán đi khắp nơi giải thích rằng do Nhật Bản bại trận thì mọi người mới ổn định cảm xúc.
– Mọi người bĩnh tĩnh, người Nhật Bản đang rút chạy do thảm bại trước quân đội Nhà Trần tại thượng Hải.
– Chờ cho chúng rút chạy, chúng ta đều được an toàn, mọi người đừng nghĩ quẩn.
Phản ứng đầu tiên của người dân Đại Hạ là sững sờ, há hốc mồm.
Bởi vì trong mắt họ, Nhật Bản là quái vật khổng lồ, dùng một đầu ngón tay là đủ nghiền nát toàn bộ Đại Hạ.
Nhưng không ngờ vừa đối mặt quân đội Nhà Trần đã bị đập te tua.
Ngay sau đó là cảm giác vui mừng, phấn khởi dâng trào:
– Bọn phát xít trời đánh, cuối cùng cũng thua rồi.
– Cảm tạ người Việt, cảm tạ lãnh tụ!
– Lũ Nhật chỉ dám oai với Đại Hạ, gặp người Việt là tịt ngòi.
– Nhà Trần vạn tuế!
– Nước Việt vô địch!
– Thiên An đại đế.
Người dân Đại Hạ trong Nam Kinh đã bị dồn nén quá lâu, nay nghe được tin Nhật Bản đại bại tại Thượng Hải không khác gì con chiên nghe được phúc âm của chúa.
– Được rồi!
– Tôi biết bà con rất phấn khởi!
– Nhưng người Nhật vẫn còn ở đây, mọi người im lặng một chút, tránh để quân Nhật cay đỏ dái làm liều.
Dù sao vẫn đang bị bao vây, nhân viên Đại Sứ Quán Nhà Trần vẫn mong mọi người khiêm tốn một chút.
Anh ta sợ lính Nhật làm liều trước khi rút đi, đồ sát dân Việt cho bỏ ghét.
Nhưng thật sự anh đã đánh giá thấp sức uy hiếp của chiến tranh chớp nhoáng đối với người Nhật.
– Nội các chỉ thị, lập tức rút toàn bộ quân đội về Thượng Hải, hạn chế cách hành vi gây gấn với quân đội Nhà Trần.
– Công chúa Yui đang tìm cách gặp “song thánh” nhà Trần xin đình chiến.
Đại tướng Sarutobi, thống lĩnh hơn nửa triệu lính Nhật tại Nam Kinh đang nhăn nhó đứng bên bộ máy truyền tin vô tuyến.
Nội các buộc phải từ bỏ Nam Kinh, bảo vệ Thượng Hải, bởi vì Nam Kinh mất đi Thượng Hải sẽ trở thành tòa thành bị cô lập giữa vòng vây, kêu trời trời không thấu, kêu đất đất không hay.
– Người Việt một ngày liên tục phá hai phòng tuyến, đại bại Matsui đã khiến cho nội các ăn hại ở bản thổ sợ đái ra quần rồi.
– Khốn kiếp thật, vì sao người Việt lại mạnh như thế.
– Nếu biết trước, chúng ta đã không nghe lời ngon tiếng ngọt của Anh – Mỹ mà gây chiến với người Việt.
Sarutobi là một tướng lĩnh thực dụng, ông ta chỉ quan tâm đến lợi ích chứ ít bị cảm xúc ảnh hưởng.
Vậy nên không có chuyện Sarutobi sẽ vì nóng giận nhất thời phản kháng nội các bản thổ và gây thù chuốc oán với người Việt.
Sau ngày đầu khai chiến với Nhà Trần, toàn bộ Nhật Bản… mà không đúng, phải nói là toàn bộ thế giới đều kinh ngạc há hốc mồm trước năng lực chiến đấu vượt trội của bộ đội Việt.
Trước đó, Trần Tí thực hiện sách lược “ẩn giấu” nên người ngoài cứ tưởng quân sự Nhà Trần bị suy giảm.
Nhưng thực tế hoàn toàn ngược lại, quân đội Nhà Trần đã phát triển vượt bậc lên tầm cao mới, người Nhật ở trước mặt đế quốc Việt không khác gì đứa bé ba tuổi.
– Truyền mệnh lệnh!
– Tránh xa khỏi các khu vực có liên quan tới người Việt.
– Tranh thủ vơ vét được chút gì thì vét rồi rút đi ngay.
Sarutobi lựa chọn con đường an toàn, an toàn đến nỗi mà ngay cả Trần Tí cũng không lường trước được.
Bởi vì dựa theo tư liệu ở thế giới trước, người Nhật luôn đánh kiểu liều mạng tới phút cuối nên Trần Tí cứ nghĩ họ sẽ không dễ dàng rút khỏi Nam Kinh.
Trần Tí quên mất việc tồn tại một nước Việt siêu cường mang tới kết quả khác hoàn toàn.
Ở thế giới cũ, ban đầu Nhật Bản chỉ phải đối đầu với nước Mỹ cùi bắp, nổi tiếng hũ gạo tiềm năng, đánh đâu thua đó nên Nhật Bản kiên trì là có cơ sở.
Dù sao ngay cả Ý cũng có quyền khinh thường sức chiến đấu của quân đội Hoa Kỳ thì việc Nhật hy vọng chuyển bại thành thắng rất dễ hiểu.
Nhưng hiện tại, đối thủ của họ là siêu cường Đại Việt, quét giặc Nhật như quét rác, đánh đâu thắng đó, chân đá Anh – Pháp, tay đấm Mỹ Nhật, không sợ mới lạ.
Kể từ khi lên ngôi, nước Việt dưới sự lãnh đạo của Trần tí chưa từng thất bại trong một cuộc chiến tổng lực với bất kỳ ai.
Phương tây thường gọi là đại đế bất bại hay Trần Đại Đế.
Đến khi Trần Cận Nam và Lý Trung Bình tới nơi, họ chỉ nhìn thấy một Nam Kinh vắng bóng lính Nhật.
Từ hai bên đường, người dân Đại Hạ treo đèn, kết hoa mừng được giải phóng, vẫy cờ chào quân đội Long Quốc và giải phóng quân.
Đáng chú ý là bởi vì người dân chất phác không hiểu chính trị, cứ nghĩ người đến là bộ đội Nhà Trần nên treo cao quốc kỳ Nhà Trần, cờ đỏ sao vàng và hô vang:
– Thiên An vạn tuế!
– Nhà Trần vạn tuế!
– Cảm ơn người Việt.
Trần Cận Nam hơi xấu hổ một chút nhưng riêng Lý Trung Bình thì thản nhiên tiếp nhận, thậm chí giơ tay chào lại.
Đối với anh ta, chỉ cần giữ được nụ cười trên khuôn mặt của người dân thì tất cả những chuyện khác không còn quan trọng nữa.
“Hẹ hẹ hẹ, đã tìm ra bí mật của chiến thắng, chỉ cần đi theo bước chân của người Việt thì dăm ba thằng Nhật có là gì.”
Nụ cười thỏa mãn nở rộ trên khuôn mặt anh ấy, dù sao ai không thích chiến thắng dễ dàng.
Tuy nhiên, nụ cười ấy đã tắt ngấm khi gặp được nạn nhân của “nô lệ tình dục”.
Lý Trung Bình đứng lặng người trước một ngôi nhà… không, nói đúng hơn là chuồng heo.
Đứng cách xa ngoài cửa, anh ta vẫn có thể ngửi thấy mùi hôi thúi đặc quánh xộc thẳng vào mũi.
Vấn đề là bên trong không phải heo, cái chuồng ấy được người Nhật dùng để giam giữ phụ nữ giải khuây, nô lệ tình dục.
Thở dài một hơi, Lý Trung Bình cố nén cảm giác buồn nôn bước vào trong
Đập vào mắt là các nữ quân y đeo khẩu trang, mặc bao tay đang cố gắng giúp những nạn nhân thay quần áo, ổn định tâm lý.
Ngôi nhà u ám, tối tăm, không có ánh mặt trời, tường rơm nổi đầy mốc ẩm, bốn góc phòng là những đôi mắt như của người chết, chẳng còn thiết tha gì cuộc sống nữa.
Cũng có người ôm đầu rúc dưới đống cỏ, toàn thân run bần bật, chổng mông lên trời… nhưng lại không đáng cười chút nào.
Ai nấy đều bị bầm dập nhiều chỗ, cơ thể có mùi hôi kỳ dị dù đã tắm rửa nhiều lần.
Nhưng lực sát thương mạnh nhất phải kể đến bé gái mười hai tuổi mặt mày lấm lem đến trước mặt Lý Trung Bình mà hỏi:
– Anh ơi, anh tới để “chơi” em sao? Những người khác đâu?
Khuôn mặt hồn nhiên, nói ra những lời đáng lẽ không nên xuất hiện từ miệng một cô bé còn chưa học hết cấp hai.
Lý Trung Bình chịu không nổi, cảm giác như có ai đó cầm dao xiên thẳng vào trái tim anh, bàn tay run rẩy, bậm chặt môi không biết trả lời thế nào.
Hoặc nói đúng hơn là không thể trả lời.
Cuối cùng, Lý Trung Bình chỉ có thể thở dài:
– Xin lỗi! Anh tới muộn!
Nói xong, Lý Trung Bình chạy thẳng ra ngoài, bỏ lại cô gái ngơ ngác không hiểu gì cả, quay sang hỏi chị quân y:
– Sao vậy chị, mọi khi em hỏi thế, các anh lính Nhật vui lắm mà?