Chương 372: Trước thềm thế chiến (2)
Sau cách mạng tháng mười, đế quốc Anh phân liệt các vùng lãnh thổ: Ba Lan, ba nước Baltic (Estonia, Litva, Latvia) và Phần Lan mà đáng lẽ Liên Xô sẽ kế thừa từ đế quốc Nga.
Vì vấn đề lịch sử, năm quốc gia này luôn là tiên phong chống Liên Xô vì e ngại sẽ bị sáp nhập lại vào Liên Xô giống như hồi đế quốc Nga.
Đế quốc Anh dựa vào đó, biến họ trở thành tiền đồn chống Liên Lô, một mối uy hiếp mà Lê Ninh phải ngày đêm mất ăn, mất ngủ trăn trở.
Nếu có thể loại bỏ mối uy hiếp này, Liên Xô cũng sẽ đạt được vùng đệm an toàn chiến lược.
– Và ngay khi Đức đánh bại Ba Lan, đế quốc Anh sẽ nhận ra mình nuôi nhầm một con sư tử chứ không phải cún con.
– Đây cũng là lúc Anh Pháp buộc phải quay sang tấn công Đức, Đức không thể cùng lúc tác chiến cả hai tuyến nên hiệp ước bất tương xâm với Liên Xô là điều kiện tất yếu để dồn toàn lực diệt gọn Pháp.
– Chiến tranh sẽ nổ ra giữa Đức và liên minh Anh – Pháp trước và làm thay đổi cách cục toàn bộ châu âu.
Dù sao cũng là một nữ vương tài năng, Huyền An nhanh chóng dựa trên gợi ý của Trần Tí để nắm bắt tình thế chính xác nhất.
Ngay cả Trần tí cũng phải giật mình khi Huyền An có thể suy diễn ra mọi thứ nhanh như vậy.
Nhưng Trần Tí không biết, trong lòng của Huyền An còn giật mình hơn.
Bởi vì khi cả thế giới tin rằng liên minh Anh – Pháp – Đức – Ba Lan tấn công Liên Xô thì Trần Tí lại nhìn thấy bản chất suy nghĩ tới một trường hợp khác dễ xảy ra hơn.
“Đúng là chồng của mình, trí tuệ thiên hạ đệ nhất.”
Nếu Trần Tí nghe được tiếng lòng của Huyền An chắc phải phổng lỗ mũi vì ngại.
Dù sao anh cũng chỉ có lợi thế nhờ có kiến thức của thế giới trước.
– Lại nói về chúng ta.
– Trong trường hợp Đức khai chiến với Anh Quốc, chúng ta sẽ có lợi thế cực lớn.
Huyền An nhìn về bản đồ khu vực châu á và chỉ thẳng vào Nhật Bản.
– Tuy đế quốc Anh cố ý nuôi Nhật Bản nhưng thời gian không đủ, hiện tại chúng ta vẫn là siêu cường mạnh nhất châu á.
– Nhật Bản không thể nào là đối thủ của người Việt, Anh thì khi đó không rảnh bận tâm, Mỹ lại quá xa.
Bởi vì sự tồn tại của một Nhật Bản tương đối mạnh mẽ, Mỹ không có quá nhiều sức ảnh hưởng trong khu vực châu á – thái bình dương.
Ở trong thời kỳ này, lực ảnh hưởng của Mỹ chỉ gói gọn xung quanh châu Mỹ, không vươn vòi tới châu á được.
Đây cũng là điều mà Trần Tí cố ý tạo ra khi cố ý thả Nhật Bản mạnh lên một chút trong thời kỳ đầu mới phát triển.
Trần Tí xoa cằm suy xét:
– Chúng ta hiện tại đã có tên lửa, vũ khí hạt nhân sắp hoàn thiện.
– Lực lượng lục quân mạnh khỏi bàn cãi.
– Về mặt hải quân, chúng ta không có nhiều tàu sân bay nhưng bù lại lực lượng tàu ngầm hùng hậu đủ để chơi.
– Có lẽ cuộc thế chiến này nên để chúng ta khởi động.
– Ngay khi Đức ký hiệp định với Liên Xô, chúng ta cũng sẽ quét sạch châu á.
Với vị thế hiện tại của đế quốc Nhà Trần, trừ khi Anh Quốc dẫn đầu liên hợp toàn thế giới bao vây còn nếu không thì chẳng ai đủ sức ngăn cản.
Vậy nên đúng theo kế hoạch, Trần Tí sẽ chờ cho hiệp định Xô – Đức không xâm phạm lẫn nhau được ký kết rồi tiến hành quét sạch Nhật Bản.
– Truyền lệnh xuống!
– Tất cả lực lượng quân sự trên toàn lãnh thổ đế quốc tập trung.
– Sẽ có một trận chiến lớn… rất lớn đang đón chờ chúng ta.
Theo mệnh lệnh từ Định Long.
Đế quốc Nhà Trần từ từ tỉnh giấc sau cơn ngủ say dài đằng đẵng chờ thời.
Khác với những lần trước vì bảo vệ giống nòi hay đánh đuổi ngoại xâm, chống lại mối nguy thực dân, chiến dịch mà Trần Tí chuẩn bị phát động nhằm mục đích tranh bá, đưa người Việt lên đỉnh cao của thế giới, mở ra một chương mới trong lịch sử nước nhà.
Thời khắc cuối cùng đã đến sau suốt nhiều năm chờ đợi.
Trên đỉnh núi rậm rạp, những bệ phóng tên lửa dần dần xuất hiện trước ánh mặt trời.
Vỏ thép bóng loáng nhẹ nhàng tách rời giống như lột vỏ chuối.
Bên trong lộ ra báu vật có thân hình giống cây bút chì khổng lồ hiên ngang đầy kiêu hãnh, thường được biết với cái tên dân dã là “tăm lửa”.
Bên bờ biển, những chiếc tằm ngầm đen sì đầy lạnh lùng từ từ chìm xuống đáy biển sâu giống như sát thủ thầm lặng sẵn sàng đoạt mạng kẻ thù.
Dưới đường phố, người thân nô nức ra tiễn biệt các anh lính trong bộ đồ xanh lá truyền thống lên tàu hỏa tập kết tại biên giới.
Cờ đỏ sao vàng tung bay phấp phới dọc theo đường sắt giống như báo hiệu về sự thức tỉnh của đội quân mạnh nhất thế giới đã im lặng bao lâu.
Thế giới sẽ được nhìn thấy thế nào là siêu cường quân sự, thế nào là đế quốc Việt.
Những người nhạy cảm đã đánh hơi được hơi ẩm của cơn bão sắp đến.
Từ á sang âu, bầu không khí đậm đặc mùi thuốc súng lan tràn ra khắp nơi.
Ngay thời điểm này, ngoại trưởng Mỹ đột nhiên đến thăm Đại Hạ Dân Quốc.
Không ai biết rằng, chuyến thăm này là khởi đầu của một chuỗi Domino thảm họa khiến hàng chục triệu người thiệt mạng.
Nam Kinh.
Kể từ sau cách mạng Đại Hạ, Nam Kinh trở thành thủ đô của Đại Hạ Dân Quốc, một quốc gia đáng thất vọng.
Tuy rằng được đế quốc Anh bảo hộ nhưng địa vị Đại Hạ Dân Quốc rất xấu hổ vì quá yếu so với những nước láng giềng hùng mạnh.
Phía bắc giáp Liên Xô, phía đông giáp Nhật Bản, phía nam giáp Long Quốc có đế quốc Nhà Trần hậu thuẫn.
Nhìn sơ qua cũng biết Đại Hạ Dân quốc là học sinh tiểu học trong trường đại học, đi đâu cũng gặp bố.
Ấy thế mà vì chính trị thân Anh, Đại Hạ Dân Quốc buộc phải khiêu chiến với Liên Xô và đế quốc Nhà Trần, đồng thời gần đây còn đánh nhau với Nhật Bản, biến bản thân rơi vào cảnh tứ bề thọ địch.
Dưới tình cảnh như vậy, Tưởng Giới Thạch mất ăn mất ngủ, rụng hết tóc, đầu trọc lóc là điều dễ hiểu.
Để giảm bớt áp lực, Tưởng Giới Thạch buộc phải tìm đến sự can thiệp từ bên ngoài khu vực.
Ngó lên ngó xuống, không ai thích hợp bằng đế quốc Mỹ.
– Xin chào ngài ngoại trưởng Henry Kssinger!
– Rất vui vì ngài có thể đến thăm chúng tôi giữa lúc căng thẳng như vậy.
Người đối diện là một đàn ông lớn tuổi phương tây đeo kính nhìn có vẻ hiền lành.
Nhưng kẻ hiểu biết đều rõ rằng đây là con cáo già lão luyện giết người bằng bút mực.
– Chào ngài Tưởng!
– Người Mỹ sẽ không bỏ rơi đồng minh của mình trong những lúc quan trọng.
Một lời hứa nghe rất quen, ít nhất là đối với Tiệp Khắc.
Tưởng Giới Thạch vui mừng:
– Ha ha ha!
– Mời ngài!
Hai người cùng nhau đi đến phủ tổng thống của Đại Hạ Dân Quốc.
Vừa vào phòng, Tưởng Giới Thạch đã vội vã hỏi thăm:
– Xin hỏi, lúc nào hàng viện trợ của Mỹ có thể đến được?
Sau trận chiến không đối xứng với Nhật Bản, Tưởng Giới Thạch nhận ra bản thân thua thiệt hoàn hoàn về không quân, cần gấp bổ sung lực lượng, hỏi mua khắp nơi.
Nhưng đế quốc Anh đang nuôi Nhật Bản nên từ chối cung cấp.
Đế quốc Nhà Trần không mặn mà lắm vì cảm thấy Đại Hạ không đáng.
Liên Xô thì khỏi phải nói, nhìn vào chính sách chống cộng, diệt cộng của Tưởng là biết trước câu trả lời.
Và ngay lúc này, Mỹ xuất hiện với tư cách một quý ông hào phóng, hứa sẽ bán máy bay chiến đấu cho Tưởng với giá rẻ, thậm chí viện trợ miễn phí để ông ta có sức đánh Nhật.
Không phải vì người Mỹ làm từ thiện mà có lý do ẩn bên trong.
“Nếu không viện trợ cho Đại Hạ, Nhật Bản chiếm hết đông á sẽ bước cản lớn đối với Mỹ.”
“Hơn nữa, các tài phiệt quân sự đang gây áp lực lên nhà trắng dữ quá trong khi nội bộ nước Mỹ thì lại không có lý do đặt thêm hàng nóng do đang hòa bình.”
“Mỹ buộc phải tìm cách ném đống đồ phế thải trong kho ra ngoài và bơm thêm tiền cho tài phiệt vũ khí quân sự.
“Nhưng không thể để lộ mục đích được, cần phải giả vờ khó khăn để kiếm thêm lợi nhuận từ Tưởng Giới Thạch đã.”
Trong đầu Henry Kssinger đã tính toán sẵn kế hoạch.
Dù thế nào thì Mỹ cũng sẽ bơm thêm đồ chơi đã lỗi thời cho Đại Hạ để lấy cớ dùng tiền thuế người dân đầu tư quân sự nhưng Henry Kssinger phải tối ưu hóa lợi nhuận.
Mỹ là đất nước của thương nhân, mà thương nhân thì quan tâm nhất vẫn là lợi nhuận.
– Đầu tiên, chúng tôi nhất trí với ngài về sự cấp thiết trong việc hỗ trợ Đại Hạ ngăn cản Nhật Bản mở rộng chiến tranh vì dân chủ, tự do.
– Tuy nhiên, chúng tôi rất khó thuyết phục người dân Mỹ thắt lưng buộc bụng, nhịn đói để viện trợ miễn phí cho người Đại Hạ.
– Nếu không đánh đổi lại một số lợi ích thực tế, các gói viện trợ sẽ rất khó được thông qua.