Chương 346: Ám sát lãnh tụ (4)
Bọn họ càng tiếp tục đi sâu tìm hiểu về Đại Việt thì càng nghi ngờ:
– Chuyện quái gì thế này, vì sao người dân Đại Việt ai ai cũng thoải mái đi dạo chill chill?
– Đáng lẽ giờ này phải nằm lì ở nhà, thưởng thức món gà rán đầy dầu mỡ và béo ục ịch, làm giàu cho các “thiên sứ tài phiệt” chứ?
– Bọn họ không ăn đồ của tài phiệt, không tới bệnh viện đắt đỏ, làm sao mà có thể tới gần với Thần Đô La, trở nên giàu có?
Ở nước Mỹ, đây là chuyện cực kỳ khó tin. Bởi vì ở nước Mỹ, việc đi dạo ngoài đường tức là làm biếng, sẽ bị khinh rẻ như lũ vô gia cư, chỉ có cách kiếm tiền cho tài phiệt thì mới được tôn trọng.
– Chuyện gì thế kia, tại sao người giàu lại nói chuyện với người nghèo, anh ta không sợ bị lây nhiễm tội lỗi của đám nghèo hèn sao.
Elsa thốt lên kinh ngạc khi nhìn thấy một đứa bé bước xuống từ xe hơi, mặc trang phục sáng xịn, mịn đi chơi cùng với những đứa trẻ nhà nghèo chân lấm tay bùn.
Theo giáo lý của Đô La thần giáo, nghèo là cái tội khủng khiếp nhất trên thế giới này, chỉ có cách nộp tiền, mua hàng hiệu do “thiên sứ tài phiệt” sản xuất ra mới dần dần thanh trừ tội nghiệt.
Người giàu nếu ở lâu với người nghèo sẽ bị lây nhiễm tội lỗi, sẽ bị Thần Đô La đày xuống địa ngục nghèo hèn, vĩnh viễn không bao giờ thoát khỏi.
Vậy nên ở Hoa Kỳ, người ta sẽ tìm mọi cách xua đuổi, tránh tiếp xúc với người nghèo hèn hơn mình.
Con nhà giàu không chơi với con nhà nghèo
Người nghèo không được phép đặt chân đến khu nhà giàu.
Học sinh nghèo không được theo học ở trường nhà giàu.
Người Việt có thể không chú ý nhưng sự thực thì ngay cả trên phim Holly Wood, người ta cũng không dám để con nhà giàu học chung lớp với con nhà nghèo, bởi vì đây là thiết luật của đế quốc tư bản, người nghèo càng nghèo, người giàu càng giàu.
Vậy nên Elsa thốt lên kinh ngạc cũng là điều dễ hiểu, bởi vì cô ta không biết Đại Việt luôn tôn trọng người người bình đẳng, con lãnh đạo cũng có thể chơi chung với con nhà nghèo như thường.
Mặc dù xã hội chủ nghĩa luôn tuyên truyền muốn loại bỏ giai cấp, giàu nghèo bình đẳng nhưng hiển nhiên truyền thông phương tây luôn che dấu điểm này, tìm cách xuyên tạc.
Nhóm người Mỹ không thể chấp nhận được việc người giàu và người nghèo học chung lớp với nhau, sống chung khu phố vì nó trái với giáo lý của Đô La thần giáo, họ bắt đầu tự vẽ ra lý do:
– Chắc chắn là Đại Việt siêu độc tài, bắt ép con nhà nghèo làm cu li cho những đứa trẻ nhà giàu từ nhỏ.
– Ngay từ khi sinh ra, con nhà giàu đã trở thành kẻ độc tài điều khiển người khác.
– Đúng vậy, tao dám chắc, một khi đứa trẻ nhà giàu bước vào, những người còn lại sẽ quỳ liếm dưới chân ngay lập tức.
– Thật là ác độc, quả nhiên tài phiệt siêu tự do, siêu chân chủ mới là đúng đắn nhất, chỉ khi nào trưởng thành mới bắt người nghèo làm nô lệ cho người giàu.
Họ tức giận sục sôi, cảm giác cứ như thể Đại Việt là quốc gia tàn ác, bóc lột trẻ em, phụ nữ vậy.
Nhưng bất ngờ thay, đứa trẻ nhà giàu kia khi bước vào, ngay lập tức bị đám trẻ nhà nghèo rủ vào cùng chơi âm u, hoàn toàn không giống như là kẻ độc tài chút nào.
Thậm chí còn vấp ngã khóc oa oa không khác gì đứa trẻ nhà nghèo bình thường.
Chứng cứ ngay trước mặt, Tommy cũng không biết nói gì, đành gượng gạo quay đầu đi:
– Chắc chắn do thấy người nước ngoài chúng ta quan sát nên giả vờ thôi.
– Đi, đi tiếp chỗ khác.
Tiếp đó, nhóm sát thủ người Mỹ này được chứng kiến thế nào là dân chúng hài hòa, lần đầu tiên hiểu rõ cơ chế vận hành của bộ camera giám sát chạy bằng cơm.
Đặc biệt nhất, từ học sinh, trẻ em, người lớn, phụ nữ, đàn ông… ai nấy đều nở nụ cười trên môi và tôn sùng lãnh tụ.
– Không đúng, chắc chắn là không đúng ở chỗ nào.
– Vì sao lãnh tụ Đại Việt được người người kính yêu như vậy.
Tommy không thể hiểu được lý do.
Rõ ràng truyền thông phương tây đang tuyên truyền Đại Việt độc tài nhưng tại sao người dân Đại Việt lại hạnh phúc và kính yêu lãnh tụ, đáng lẽ họ phải căm thù mới đúng chứ?
Họ hoàn toàn không hiểu được rằng Trần Tí đã mang lại cho người Việt những gì.
Dưới sự lãnh đạo của anh, người Việt ai ai cũng có cơm ăn áo mặc, cuộc sống thanh thản, nhẹ nhàng, ngày làm tám tiếng, bảo hiểm đầy đủ.
Quốc gia cường thịnh, dân giàu nước mạnh, ai mà không kính yêu cho được.
Chỉ là bọn họ bị truyền thông phương tây tẩy não quá nhiều nên mới cố chấp không chịu thừa nhận sự ưu việt của Đại Việt đối với người dân lao động.
– Không đúng!
– Đây chắc chắn là chủ nghĩa yêu nước cực đoan mà các “thiên sứ tài phiệt” từng nói.
– Những kẻ này đều là đám tà đạo, dám đặt tình yêu quê hương đất nước lên trên tiền tài, đi ngược lại giáo lý của Đô La thần giáo.
– Bởi thế nên mới tôn sùng những kẻ độc tài, không sùng bái tài phiệt và đô la.
– Hừ, lũ ngu muội, sớm muộn gì cũng bị thần Đô La đày đọa xuống địa ngục nghèo hèn.
Đám sát thủ tự cho là nhận ra đáp án, khinh thường chê bai người Việt.
Trong mắt họ, không cần có quê hương, tổ quốc gì cả, phải sống như tài phiệt, đặt tiền tài làm mục đích tối thượng mới mong mỏi đến gần với Đô La thần giáo, trở thành tài phiệt nhân thượng nhân cao cao tại thượng.
– Đại ca, em nghe nói hai ngày nữa, lãnh tụ Đại Việt sẽ tới thăm người dân ở thủ đô để tiếp thu, nắm bắt dân ý.
– Đây có lẽ là cơ hội của chúng ta để loại bỏ chế độ độc tài và đám ác quỷ địa ngục tôn sùng tà đạo chủ nghĩa yêu nước.
Một người khác nói nhỏ vào tai Tommy.
Hắn ta nhẹ gật đầu, cảm thấy đây là ý hay.
Nếu là trước kia, hắn sẽ ngay lập tức tự mình lên kế hoạch ám sát.
Nhưng kể từ sau khi bị Elanor dằn mặt, biết rằng lão già gân nhìn có vẻ yếu đuối kia không đơn giản liền co vòi lại.
– Được rồi, để về bàn với đội trưởng rồi xác nhận kế hoạch.
Lời này khiến đồng đội của anh ta bất ngờ.
– Nhưng mà…
– Đừng có quên, quyền điều động đội trưởng nằm trong tay của các “thiên sứ tài phiệt”.
Tommy cắt lời, nhắc nhở những người khác.
Trên thực tế, Tommy nhường nhịn Elanor ngoài lý do thực lực của Elanor cao cường thì còn bởi thể chế của Hoa Kỳ quyết định tất cả đều là chó săn cho tài phiệt, chỉ tài phiệt mới can thiệp vào công việc nội bộ đặc vụ, sát thủ.
Và hành động nhét Elanor vào chức đội trưởng chắc chắn do một tài phiệt nào đó làm.
Ở Hoa Kỳ, chống lại tổng thống bạn có thể không sao, nhưng dám chống lại tài phiệt thì dù có là tổng thống cũng phải lên bàn thờ ngắm gà khỏa thân.
Ngay lập tức, những người khác ngậm mồm lại, cúi đầu đi theo Tommy về nhà nghỉ.
Chỉ cần nhìn vào đây đủ biết uy lực của tài phiệt ghê gớm tới mức nào, khiến người bình thường không dám nghĩ tới việc phản kháng.
…
Hai ngày sau.
Khu vực xung quanh hội trường Ba đình đang trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết.
Các bô lão lớn tuổi, mầm non nhi đồng, thanh niên xung phong xuất sắc nhất đang háo hức tập trung lại với mong chờ được nhìn thấy mặt lãnh tụ.
Người cầm hoa, kẻ cầm cờ, đi đi lại lại thể hiện rõ sự sốt ruột.
Ở phía ngoài, cảnh sát đang duy trì trật tự, tránh các thanh niên vì thần tượng mà leo tường, trèo cây, làm nguy hiểm đến bản thân.
Không sai, ở Đại Việt, lãnh tụ mới thực sự là thần tượng của toàn dân chứ không phải tài phiệt giàu có hay những cô nàng lắc mông khoe dú.
Chẳng ai chú ý tới, khuất sau cây cổ thụ, trong một ngôi nhà nhỏ có nòng súng lạnh lẽo hướng về nơi đây.
– Đã chuẩn bị xong, chỉ cần chờ con mồi tới.
Tommy vuốt ve khẩu súng ngắm ở trên tay, ánh mắt sắc lạnh nhìn về phía đám đông ở dưới.
Trong đám đông, trộn lẫn lấy hai người tây dương thấp bé đóng giả làm phóng viên. một nữ một nam.
Người nữ là Elsa còn nam tên Erik.
Hiển nhiên, họ đều là sát thủ và tìm cách tiếp cận ám sát Trần Tí thông qua buổi tiếp xúc dân ý.
Ngoài họ ra còn ba người nữa đứng ở phía ngoài, phụ trách báo tin và đề phòng bất trắc.
Tất cả mọi thứ đều đã chuẩn bị xong, Tommy nhìn chằm chằm vào bộ đàm, chờ đợi tin báo từ thuộc hạ.
Còn Elanor, không biết tại sao lão già gân này từ chối hành động cùng họ nhưng như thế thì càng tốt
Đột nhiên, có người nói qua bộ đàm:
– Mau chuẩn bị!
– Xe của lãnh tụ Đại Việt tới!