Biến Thiên 2 – Đế Quốc Nhà Trần Chinh Phục Thế Giới
- Chương 340: Tử vong, lời nguyền và thời cơ cách mạng.
Chương 340: Tử vong, lời nguyền và thời cơ cách mạng.
Cung điện mùa đông.
Sa hoàng Nikolai đang chán chường ngồi trên ngai vàng với vẻ mặt mệt mỏi sau khi trở về từ chiến trường.
Khuôn mặt đẹp trai, hào hoa ngày nào nay đã hằn vết thời gian thành những nếp nhăn bất quy tắc ẩn sâu dưới bộ mặt lạnh lùng giả tạo.
Ở bên cạnh, hoàng hậu mấp máy môi muốn nói gì đó nhưng bị đôi mắt lạnh lùng của sa hoàng làm câm lặng.
– Ta biết nàng nghĩ gì!
– Nhưng ta là hoàng đế, không thể mềm yếu trước vận mệnh quốc gia.
– Sự tồn tại của Rasputin chỉ khiến các quý tộc và tài phiệt chống lại chúng ta.
– Anh Pháp cũng sẽ không viện trợ, bơm tiền nữa.
Lạnh lùng thốt ra những lời lẽ vô cảm, sa hoàng thể hiện cứ như mình là bậc đế vương vô tình, vì đại sự mà bỏ qua tiểu tiết.
Nhưng trên thực tế, ông ta chỉ đang sợ hãi và hèn nhát.
Sa hoàng Nikolai sợ phải chiến đấu với… quân Đức.
Bởi vì quá sợ lính Đức nên ông ta mới bấu víu vào tài phiệt Anh Pháp hòng dựa vào họ để tồn tại.
Nếu mới nghe qua, có thể vài người sẽ cảm thấy vô lý.
Đã sợ Đức thì sao không làm hòa với Đức, chạy theo Anh – Pháp làm gì?
– Vấn đề là người Đức sẽ dễ dàng chấp nhận đàm phán trên thế thắng sao?
– Đáp án là không.
– Muốn đàm phán với người Đức, nhất thiết phải đánh bại hoặc tối thiểu là cầm hòa với họ trên chiến trường.
– Chỉ khi chứng minh được sức mạnh thì mới có quyền ngồi vào bàn đàm phán.
– Nhưng đế quốc Nga sau khi bị Rasputin phá rối đã không đủ sức chiến đấu nữa rồi, bắt buộc phải dựa vào Anh Pháp để chống lại Đức.
– Ta không phải vì bản thân, ta chỉ vì vương triều Romanov.
Sa hoàng nói với hoàng hậu nhưng hoàng hậu cảm giác giống như ông ấy đang muốn tự thuyết phục bản thân mình.
Bằng chứng là việc đổ lỗi cho Rasputin gây ra thảm bại của Nga tại Đông Phổ.
Rõ ràng, trước đó Rasputin đã ngăn cản đế quốc Nga tấn công, đã báo trước hậu quả là thảm bại.
Thậm chí suốt chiến dịch, Rasputin còn không được phép xuất hiện nơi chiến trường, tất cả đều do công tước Nikolai đích thân chỉ huy và Sa Hoàng ra mặt thống lĩnh.
Nhưng thất bại lại đổ thừa do Rasputin.
Điển hình có công thì tài phiệt hưởng, có tội đẩy cho Rasputin.
Hoàng hậu hiểu rõ những điều này nên càng cảm thấy Rasputin bị oan.
Nghĩ tới cảnh xưa kia, Rasputin cứu sống con trai duy nhất của họ, ra sức thanh trừng tài phiệt, giúp đỡ vương triều Romanov, tuy có vài tật xấu nhưng so với đám tài phiệt hút cạn máu người dân thì tốt hơn quá nhiều.
Hoàng hậu lại cảm thấy không đành lòng, tội nghiệp cho Rasputin.
Nhưng dù thế, hoàng hậu vẫn không nói một lời.
Bởi vì người quyết định cuối cùng vẫn là sa hoàng và ông ấy đã lựa chọn đầu hàng tài phiệt.
Ít ai biết được sa hoàng đã gặp phải điều gì ở chiến trường Đông Phổ, chỉ biết rằng kể từ sau trận chiến ấy, sa hoàng Nikolai giao hết mọi quyền lực cho Đuma quốc gia do tài phiệt cầm đầu, làm rùa rụt đầu với mong mỏi được tiếp tục sống yên ổn.
Phải biết Đuma quốc gia là rút lấy quyền lực từ chính tay sa hoàng và giao lại cho tài phiệt, tư bản nắm giữ.
Phải sợ hãi tới mức nào mới có thể khiến cho sa hoàng phải tự phế quyền lực của mình?
Đột nhiên, một người lính từ bên ngoài trở về, quỳ gối dâng lên:
– Bệ hạ, chúng thần phát hiện được một bức mật thư của Rasputin, nghi rằng là chứng cứ cấu kết với đế quốc Đức.
Mắt sa hoàng Nikolai sáng lên, vội vàng vẫy tay:
– Mau đưa lên đây.
Tuy rằng quyền sinh sát nằm trong tay mình nhưng sa hoàng không muốn mang tiếng vong ơn bội nghĩa, giết chết Rasputin.
Nếu quả thực có chứng cứ thì sẽ danh chính ngôn thuận hơn nhiều.
Run rẩy mở ra, những hàng chữ đầu tiên đập vào mắt khiến sa hoàng thấy sốc.
“Chào sa hoàng!
Tôi biết cuối cùng bức thư này rồi cũng đến tay ngài.
Tôi cũng biết sớm muộn gì bản thân cũng chết.
Tuy nhiên, nếu tôi chết, đế quốc này sẽ sớm diệt vong, hoàng gia sẽ biến mất.
Anh em sẽ giết anh em. Nước Nga sẽ chìm trong khủng hoảng suốt 25 năm.”
Nói là một bức thư, nhưng đập vào mắt sa hoàng thì lại giống như lời quyền.
Quan trọng hơn hết, nó cho thấy Rasputin đã sớm biết mình sẽ bị sa hoàng đưa lên đoạn đầu đài.
Phải biết, Rasputin nổi lên như nhà tiên tri.
Đồng thời, những lời tiên tri của ông ta hầu như không sai, kể cả sự kiện lớn như chiến dịch Đông Phổ lần này.
Vậy nên, sa hoàng Nikolai không thể không sợ hãi bản thân và vương triều Romanov sẽ bị diệt vong giống như lời tiên tri.
– Không… không thể xử tử Rasputin!
– Hãy giam lỏng ông ta.
– Đúng rồi, giam ông ta lại, chỉ cần để ông ta không tự tung tự tác nữa là được.
Sa hoàng lập tức sửa lại mệnh lệnh, muốn tránh né lời nguyền.
Đáng tiếc, đế quốc Nga hiện tại đã không còn là nước Nga của sa hoàng.
Binh lính nhận lệnh đi ra khỏi cung điện.
Nhưng nơi đầu tiên anh ta đến không phải nhà ngục giam giữ Rasputin mà là nhà riêng của Gordon.
– Sa hoàng muốn tha chết cho Rasputin?
– Hừ, thằng khốn Rasputin chắc chắn phải chết.
– Dám làm trái ý của đế quốc Anh siêu vĩ đại, siêu tự do, siêu dân chủ, không được phép tồn tại.
– Còn nguyền rủa?
– Có nguyền thì nguyền sa hoàng, liên quan gì tới đế quốc Anh dân chủ và tự do?
Gordon cầm ly rượu thắng lợi trên tay, nở một nụ cười gian xảo cười hắc hắc.
Kể từ khi sa hoàng đầu hàng và giao lại quyền lực cho tài phiệt, Gordon đại diện cho tài phiệt Anh đã vươn xúc tu ra khắp nơi trong đất Nga, đến nỗi ngay cả hầu cận hoàng gia cũng chỉ biết tài phiệt chứ không nghe lệnh hoàng gia nữa.
Bất kỳ sai lầm nào cũng phải trả giá tương xứng, sa hoàng Nikolai còn chưa nhận ra bản thân đã đưa con dao vào tay kẻ nào.
– Ra lệnh cho Felix Yusupov, bằng mọi cách phải xử lý Rasputin trong tối nay.
– Không được để Rasputin còn sống, ông ta sẽ làm ảnh hưởng tới sự tự do của giới tài phiệt chúng ta.
– Nếu cần thiết, Mi5 cũng sẽ phối hợp hành động.
Sa hoàng đã đầu hàng nhưng Rasputin vẫn còn có cơ sở tín đồ và bộ sậu chân rết.
Một khi để Rasputin còn sống, tài phiệt sẽ không thể biến nước Nga thành con rối của Anh Quốc.
Bầu trời dần dần đen tối mịt mờ.
Trong bóng đêm, không ai biết chuyện gì sẽ xảy ra, tương lai đen tối cỡ nào.
Một chút sấm chớp lấp lóe không thể chiếu sáng được màn đêm vĩnh hằng.
Sáng hôm sau, một tin tức lan truyền khắp phố phường.
– Rasputin đã chết!
– Rasputin đã chết.
– Felix Yusupov, vị anh hùng của thế giới tự do đã thành công giết chết kẻ độc tài Rasputin.
– Rasputin nguyền rủa, những kẻ hại chết ông ta sẽ phải trả giá.
Cái chết của Rasputin xuất hiện một cách đầy bất ngờ, khiến cho hầu hết dân Nga ngỡ ngàng ngơ ngác.
Ngay cả sa hoàng Nikolai cũng giật mình, sau đó là sợ hãi vô cùng.
Bởi vì lời nguyền kia đã bắt đầu, nếu thành hiện thực, toàn bộ vương triều Romanov sẽ diệt vong.
Cuối cùng, hoàng hậu lựa chọn an táng Rasputin tại lăng mộ hoàng gia như một biện pháp giúp né tránh hoặc giảm bớt lời nguyền.
Người ngoài có thể không biết, tưởng rằng lời nguyền của Rasputin là dành cho Felix Yusupov nhưng thực chất Felix Yusupov chỉ là một con chó của giới tài phiệt.
Kẻ thủ ác thật sự gồm có quý tộc, tài phiệt và hoàng gia Nga.
Trong đó, hoàng thất Nga mới là kẻ thù hàng đầu, trực tiếp phản bội khiến Rasputin phải chết.
Bởi vì chỉ cần sa hoàng không đầu hàng, Rasputin chắc chắn không chết được, bởi ngay từ đầu, ông ta đã đề phòng đám tài phiệt bán nước.
Phải biết, kẻ trực tiếp ra tay giết chết Rasputin chính là điệp viên Hoare của MI6, cơ quan tình báo Anh Quốc.
Felix Yusupov sợ bị dính nguyền rủa, không dám ra tay, cuối cùng phải để đích thân người Anh nổ súng tự tay giết chết “nhà tiên tri” “tu sĩ điên” của nước Nga.
Tất nhiên, những tin tức này chỉ gói gọn trong thượng tầng tinh hoa, hầu hết người dân đều chẳng hay biết gì, đinh ninh rằng Felix Yusupov giết chết Rasputin.
Lê Ninh, một du học sinh Nga từng đi qua Đại Việt cúi đầu ngắm nghía tin tức trên tay.
Ông ấy thì thào:
– Rasputin đã chết.
– Không ai đủ sức ngăn cản quý tộc và tư sản làm loạn, đế quốc Nga sẽ bị đẩy tới bờ vực diệt vong.
– Thời cơ của cách mạng đang dần tới.
Lê Ninh rời đi, để lộ tờ báo trên tay thình lình xuất hiện hàng chữ: “ Rasputin để lại tiên đoán: Nước Nga sẽ trải qua đổ máu trước khi trở thành một quốc gia vĩ đại.”