Biến Thiên 2 – Đế Quốc Nhà Trần Chinh Phục Thế Giới
- Chương 335: Mặt trận phía tây, chiến tranh tâm lý. (3)
Chương 335: Mặt trận phía tây, chiến tranh tâm lý. (3)
– Bây giờ, việc các cậu cần làm là để tư tưởng dân chủ và tự do lan truyền trong quân đội cùng người dân, tiến tới bao vây, lật đổ bạo chúa độc tài.
– Trong lúc này, chúng tôi sẽ cấm vận lương thực, dùng lương thực làm vũ khí ép đế quốc Đức phải xuống nước đầu hàng.
– Bên cạnh đó, những doanh nhân cao cả cũng sẽ góp sức bằng cách giấu đi lương thực, không để vua Đức được thoải mái chia lương thực cho dân nghèo.
– Dân nghèo bị đói, rất dễ dàng kích động phản loạn, lật đổ bạo chúa.
– Chỉ cần chúng ta cố gắng, nước Đức sẽ có được tự do và dân chủ sau khi Anh Quốc chiếm đóng Berlin.
Người chủ đạo rao giảng đạo đức tên là Barent Cohen, một tài phiệt giàu có thân thiết với tộc người cáo.
Lượng lương thực trong Berlin có hơn 80% nằm trong tay ông ta, cứ mỗi lần tăng giá lương thực lên là ông ta lại ăn ngập mồm, bảo sao không khoái cho được.
Lần trước, trong chiến tranh Pháp – Phổ, Cohen đã tăng tài sản của mình lên gấp mười lần, thâu tóm toàn bộ nhà xưởng, ruộng đất trong tay người Pháp, giàu đến chảy cả mỡ.
Dựa vào tài sản khổng lồ, ông ta giống như đấng bề trên, tùy ý chỉ tay ra lệnh cho các tướng lĩnh Đức và dùng những lời có cánh, cao cả.
Trong miêu tả của tài phiệt, đế quốc Đức giống như tên bạo chúa đáng ghét còn người Anh, người Mỹ là sứ giả thần thánh của tự do, dân chủ.
Bất cứ làm việc gì, cho dù giết chết hàng trăm, hàng ngàn, thậm chí hàng triệu người vô tội, miễn là có thể giúp Anh – Mỹ chiến thắng và tư bản giàu lên đều là chính nghĩa.
Đối với những lời nói có cánh này, Hade đến dấu chấm phẩy ngắt nhịp cũng không tin.
Tự do, dân chủ chỉ là bánh vẽ do tộc người cáo vẽ ra nhằm lừa gạt những con gà công nghiệp thôi.
Cấm vận lương thực, đầu cơ thổi giá, những hành động này đều gây hại đến dân thường vô tội, đặt ở bất kỳ quốc gia nào có chủ quyền đều là tội phản quốc, xứng đáng xử bắn.
Nhưng ở trong mắt của giới tài phiệt, việc đầu cơ thổi giá, nhân lúc quốc gia gặp nạn mà kiếm lợi nhuận đều là hành vi tốt đẹp, thể hiện đạo đức cao cả của chế độ tự do, dân chủ vĩ đại.
Bất cứ kẻ nào ngăn cản tài phiệt bóc lột của dân nghèo đều là kẻ độc tài, cần phải lật đổ.
Tất cả những điểm này, mọi người đều biết.
Bất kể tài phiệt người cáo dối trá hay giới tinh anh chóp bu người Đức dù mặt ngoài luôn miệng dối trá để lừa gạt dân đen nhưng trong thâm tâm họ biết rõ bản thân đang làm những việc bẩn thỉu.
Nhưng biết thì như thế nào? Chẳng thay đổi được gì cả.
Hade nghĩ đến cuộc sống khó khăn, cuối cùng đành phải cúi đầu, ngầm thừa nhận làm con chó của tộc người cáo, thầm thủ thỉ:
“Đừng trách tôi, tôi cũng chỉ muốn sống! Có thù thì thù lũ tài phiệt”.
Quyết định của Hade rất bình thường, trong thành phố Berlin không thiếu những kẻ tồn tại suy nghĩ như vậy.
Chóp bu đổ thừa do tư bản, tư bản đổ thừa do độc tài…
Tất cả đều kiếm cớ hợp lý hóa tội ác của mình để yên tâm ăn trên xương máu đồng bào.
…
Màn đêm buông xuống.
Berlin gần đây đã thực hiện việc hạn chế đi lại vào ban đêm nhằm chống lại các vụ cướp lương thực đang diễn ra ngày càng nhiều.
Phố xá nhộn dịp dần tắt đi, thay vào đó là tiếng hít thở lạnh lẽo của những người vô gia cư khốn khổ lạnh lẽo.
Ngay cả đèn cũng được tắt hàng loạt nhằm tiết kiệm tối đa.
Giữa không gian mịt mùng như thế, một ánh đèn đỏ chót quỷ dị đột nhiên lấp ló trên đỉnh đài phát thanh mà tập đoàn Murkoff xây tặng người Đức.
Nếu là lúc khác, ắt hẳn sẽ có nhiều người tò mò về ánh đèn đỏ kỳ quái nhưng hiện tại tất cả đều đã ngủ.
Những luồng sáng đỏ chớp nháy theo một tần suất kỳ quái, đồng thời với nó là sóng điện từ khuếch tán ra ngoài, tác động tới vỏ não của từng người dân Berlin.
Cùng với việc tế bào thần kinh bị sóng điện từ tác động, nhiều người dân bắt đầu có hành vi quái lạ.
Nhẹ thì giật giật cơ thể, miệng lẩm bẩm:
– Vì dân chủ!
– Vì tự do!
– Vì nước Mỹ!
– ….
Nặng hơn một chút, xuất hiện tình trạng mộng du đi loanh quanh nhà, quỳ lạy dưới chân tộc người cáo và cờ nước Anh, nước Mỹ.
Trong đó bao gồm cả Hade.
Ông ta mắt nhắm nghiền, miệng nghiến răng kèn kẹt, tay cầm một con dao, đâm liên tục vào quân phục nước Đức như thể đó là kẻ thù của mình.
Nếu người ngoài nhìn thấy cảnh này sẽ cực kỳ kinh ngạc bởi dù thế nào Hade cũng là người Đức, tuy vì lợi ích bán nước nhưng không có lý do gì căm thù tổ quốc mình như vậy.
Nhưng tia sáng màu đỏ kia rất khôn ngoan, chỉ bật vào lúc ban đêm, khi mà mọi người đã yên giấc
Dù vài người phát hiện đi nữa thì cũng chỉ bị xem như mệt quá, mộng du.
Không ai biết được toàn bộ Berlin đã bị âm thầm tẩy não bằng công nghệ của tập đoàn Murkoff.
Mà khoan, vẫn còn có người phát hiện điểm lạ thường.
Trần Toản, một viên tướng của nhà Trần đang công tác tại Đức phát hiện có một sự đè nén kỳ quặc nào đó ở Berlin.
– Tại sao thái độ của người Đức thay đổi như chong chóng.
– Ban đầu họ còn quyết tâm được ăn cả, ngã về không ở mặt trận phía tây, nay lại đột nhiên muốn làm hòa với Anh Quốc và di chuyển về phía đông.
– Rõ ràng xét về mặt quân sự, cho dù họ có thắng Nga đi nữa cũng sẽ thất bại chung cuộc.
Trong căn phòng khách dành cho quan viên ngoại giao tại Berlin, Trần Toản chong sáng đèn nghiên cứu bản đồ châu âu.
Dù nhìn kiểu nào, anh cũng thấy cơ hội duy nhất của Đức là đánh bại nước Pháp.
Trước đó, người Đức cũng đồng ý phương án này, thậm chí còn đề nghị Đại Việt viện trợ thêm vũ khí tiên tiến để chơi lớn một phen.
Nhưng chỉ trong một tuần đổ lại đây, giới lãnh đạo tại Berlin đột nhiên thay đổi thái độ, cho rằng Anh Pháp là đất nước của dân chủ, tự do, văn minh, không thể chiến thắng được.
– Cứ như thể… họ đột nhiên biến thành người khác, bị tẩy não vậy!
Trần Toản đưa ngón tay cái lên miệng cắn, đây là hành động vô thức của anh khi suy nghĩ chăm chú.
Đột nhiên, một luồng sóng vô hình gì đó lướt qua mà Trần Toản không nhìn thấy.
Anh bỗng cảm thấy nhận thức bị mơ hồ đi, quên mất bản thân vì sao ở đây, là ai, làm gì…
– Dân chủ…
– Tự do….
– Trung thành với dân chủ, trung thành với tự do.
– Tổ quốc… dân tộc…. không quan trọng.
Những lẩm bẩm đứt quãng mơ hồ xuất hiện trong đầu Trần Toản, giống như thể bị ai đó cố gắng nhồi nhét vào đầu vậy.
– Không!
Trần Toản lắc mạnh đầu!
– Không đúng, mình làm sao vậy? Chẳng lẽ buồn ngủ quá nên mụ mị sao?
– Không tổ quốc, không dân tộc, để rồi giống người da đỏ bị cướp sạch tài sản, diệt chủng sao?
Nhờ có tư tưởng kiên định và đạo đức trui rèn, Trần Toản nhanh chóng tỉnh giấc và nhận ra bản thân có vấn đề.
– Tại sao trong đầu mình lại có những thứ này?
– Người Berlin suốt ngày bị truyền thông người cáo thao túng, nhồi nhét vào đầu mấy thứ tư tưởng vì tự do bán rẻ đất nước đó chứ mình có đâu.
– Không thể vô duyên vô cớ như vậy được.
– Chẳng lẽ… bùa ngải!
Thứ đầu tiên Trần Toản nghĩ đến là bùa ngải.
Bởi vì xuất thân khá giả, Trần Toản biết thực sự có người sở hữu khả năng bỏ bùa mê thuốc lú.
Và những biểu hiện Trần Toản gặp phải rất giống.
Nghĩ tới việc bản thân bị thôi miên bỏ bùa, Trần Toản sợ tái mét mặt mày, vội vàng vào phòng tắm, xả nước ngập mặt cho tỉnh táo, trắng đêm không ngủ vì sợ mất đi ý thức sẽ không tỉnh lại nữa.
Phải biết, bình thường xông pha chiến trường, đối mặt với cái chết có thể đến bất kỳ lúc nào, Trần Toản vẫn luôn không sợ phải, đi đầu tiên phong.
Nhưng đứng trước thủ thuật tẩy não của tập đoàn Murkoff cũng chỉ bất lực, sợ hãi như chú cún con.
Vậy mới thấy, con người sợ hãi những chiêu bỏ bùa, tẩy não đến mức nào, còn hơn cả cái chết.