Biến Thiên 2 – Đế Quốc Nhà Trần Chinh Phục Thế Giới
- Chương 333: Mặt trận phía tây, chiến tranh tâm lý (1)
Chương 333: Mặt trận phía tây, chiến tranh tâm lý (1)
Hiedler, anh chàng họa sĩ người áo ngày nào hiện đã được như ước nguyện, đưa tới chiến trường đối mặt với liên quân Anh – Pháp tại mặt trận phía tây.
Có chiến tranh phải có tổn thất, có tổn thất thì phải bổ sung, đặc biệt là trong những cuộc chiến trận địa dài hơi tốn sức.
Bởi vì không có tiện dân thuộc địa để làm pháo hôi như Anh – Pháp, đế quốc Đức buộc phải liên tục huy động thêm binh lính, kể cả sinh viên, quân dự bị để tăng viện cho cuộc chiến quyết định vận mệnh quốc gia.
Hiện tại, người Đức đã không còn đường lùi, một khi không thể giành chiến thắng, người Anh chắc chắc sẽ áp đặt những hiệp ước bất bình đẳng lên nước Đức để bẻ răng con thú hung mãnh này.
Người dân Đức sẽ trở thành đối tượng bóc lột của tộc người cáo tham lam, độc ác, tài sản mất sạch, đời đời kiếp kiếp làm nô lệ cho tư bản ngoại quốc.
Chú ý, là tư bản ngoại quốc chứ không phải tư bản nước Đức, điều này khác nhau hoàn toàn, chỉ có thuộc địa mới phải làm nô lệ cho tư bản ngoại quốc.
Về bản chất, một khi điều đó xảy ra thì Đức chẳng khác nào một quốc gia “bán thuộc địa” không còn có khả năng phát triển trở thành cường quốc.
Có thể nói quốc gia hưng suy, vận mệnh đất nước chỉ trong một trận chiến này.
Bởi vậy, từ trên xuống dưới nước Đức có thể nói là nỗ lực hết sức mình một cách cuồng nhiệt, không sợ chết.
Heidler không phải trường hợp đặc biệt, anh ta cũng bị lây nhiễm bởi tinh thần ấy, sẵn sàng bước ra mưa bom bão đạn, làm những nhiệm vụ gian nguy nhất chỉ với ước muốn góp một chút sức mọn cho Đại Đức đế quốc.
Thời kỳ này, giới trẻ nước Đức có thể nói là thế hệ yêu nước cuồng nhiệt nhất, ai ai cũng lấy việc hi sinh vì tổ quốc là vinh quang.
Gian khổ là thế, nhưng ăn uống của họ không được tốt một chút nào, thậm chí là cực kỳ thiếu thốn, chỉ có một ít vụn bánh mì với khai tây nghiền.
Nguyên nhân là vì hạm đội Anh Pháp đã tiến hành bao vây cấm vận lương thực toàn diện đối với nước Đức, muốn thông qua thứ vũ khí theo đường dạ dày này buộc kẻ địch phải đầu hàng.
Chẳng qua dù khó khăn, gian khổ như thế, Heidler cảm thấy Đức vẫn có thể chiến thắng nhờ ý chí chiến đấu sắt thép.
– Đây mới là tổ quốc của mình, một dân tộc thiết huyết đầy mạnh mẽ.
Nhưng đột nhiên, mọi thứ khác đi…
– Hey, Heidler, tại sao chúng ta lại phải chiến đấu nhỉ.
– Liệu… cuộc chiến này có phải vô nghĩa hay không?
Một người bạn của Heidler tên Rohm đột nhiên hỏi một câu đáng lẽ không nên xuất hiện trong doanh trại Đức.
Heidler kinh ngạc quay đầu nhìn về phía người nói chuyện, kẻ mà mới một tuần trước còn thề muốn mở tiệc trước cửa cung điện véc – xai, diễu hành qua Khải Hoàn Môn.
– Rohm, mày bị sao thế, hôm qua bị ngã vào đâu mất trí à?
Chàng lính tên Rohm xua tay:
– Nào, tao vẫn ổn.
– Chỉ là hôm trước đi thi đấu giao hữu bóng đá.
– Tao thấy những người lính bên họ cũng có cha mẹ, anh em, cũng giống như chúng ta, dù thắng hay thua cũng là người chịu khổ.
– Tao đột nhiên nghĩ nếu không có chiến tranh, mọi người đều hòa bình thì thật tốt.
Những lời Rohm nói là từ tận đáy lòng.
Quả thực, chiến tranh luôn luôn phải trả giá và người bình thường không ai muốn chiến tranh, chết chóc cả.
Ngay cả Heidler với khả năng hùng biện thiên bẩm cũng không thể nghĩ ra cách phản pháo ngay lập tức, chỉ là ẩn trong lòng cảm giác có gì đó sai sai.
Nhưng nhiều người khác thì không nhạy cảm như Heidler.
Họ trầm tư suy nghĩ, sau đó đột nhiên cảm xúc chén ghét chiến tranh nổi lên dữ dội.
Đặc biệt là những người đi thi đấu giao hữu bóng đá, bị tẩy não bởi chiến thuật tâm lý của người Anh.
Phải biết, ngay cả thời hiện đại, cư dân mạng đã trải qua vô số thủ thuật thao túng siêu đẳng rồi vẫn có phần lớn người bị những lời hoa mỹ, ngon ngọt về hòa bình, tự do lừa gạt thì đừng nói tới những chàng lính Đức ngô nghê này.
– Tao có nói chuyện với một lính Pháp, họ nói rằng chiến tranh suy cho cùng cũng chỉ vì lợi ích của đám quý tộc bề trên, chúng ta chỉ là con chốt thí mạng.
Một người lính Đức chần chừ trong thoáng chốc rồi nói ra.
Điều này giống một nút nhấn màu đỏ, trong nháy mắt giải phóng vũ khí chiến tranh tâm lý.
– Tại sao chúng ta phải chiến đấu?
– Tôi muốn về chăm sóc mẹ già, cha yếu.
– Vị hôn thê của tôi cũng đang chờ ở quê.
Heidler trơ mắt nhìn những người lính nhiệt huyết nhanh chóng chuyển sang trạng thái trung lập, dần dần chán ghét chiến tranh ngay trước mắt.
Không khó để nhận ra tất cả đều dính dáng đến cái bóng của cuộc giao lưu bóng đá lễ giáng sinh với binh lính Anh, Pháp.
Dù có mong muốn cứu vãn tất cả nhưng trình độ, kiến thức hiện tại của Heidler không đủ giúp anh chống lại chiêu trò chiến tranh tâm lý này.
Thực ra vấn đề cốt lõi nằm ở chỗ cuộc chiến này là không thể tránh khỏi, người Đức không thể quyết định được có chiến tranh hay không.
Giữa phe đế quốc mới nổi và cựu đế quốc kiểu gì cũng phải đánh nhau để tranh giành thuộc địa.
Và hiện tại là thời điểm nước Đức đang có tiềm lực chiến tranh mạnh nhất, cơ hội chiến thắng cao nhất nên Anh Pháp mới ru ngủ bằng hai chữ “hòa bình” sử dụng nó như quân bài chiến tranh tâm lý.
Một khi thời cơ qua đi, thế hệ vàng của nước Đức suy yếu, khi đó Anh Pháp sẽ dạy cho người Đức biết thế nào là đạn đạo dân chủ (thằng nào có đạn, thằng đó làm chủ) hạt nhân hòa bình (Dùng bom hạt nhân biến quốc gia đối thủ thành bình địa).
Nhưng khổ nỗi, người Đức không phải ai cũng hiểu được sự thực ấy.
Phần lớn thanh niên trẻ tuổi chưa trải sự đời rất dễ bị dao động bởi những lời ngon ngọt có cánh.
Bởi vậy có thể thấy, công tác tư tưởng rất quan trọng vì dù có xe tăng đạn pháo mà mang theo suy nghĩ đầu hàng vẫn thua như thường.
– Ù ù ù…
Ngay lúc này, đột nhiên còi báo động vang lên!
Ở giữa chiến trường, một khi nghe được còi báo động thì phải dùng tốc độ nhanh nhất vào vị trí phòng thủ.
Trước đó, không cần nhắc nhở, binh lính Đức sẽ chạy như bay vào chiến hào, cầm súng bắn piu piu về phía kẻ địch.
Nhưng hiện tại, anh chàng họa sĩ người áo chú ý đến rất nhiều người nấn ná, chần chừ, di chuyển chậm chạm.
Đôi chân nhanh nhẹn như báo săn ngày nào bỗng chốc giống như cụ già tám mươi tuổi mắc bệnh bại liệt.
Heidler thở dài, anh ta biết nhiều người bị dính bẫy tâm lý của quân địch, đã không còn tinh thần chiến đấu nữa.
Gã ta chỉ có thể nhảy xuống chiến hào, cầm súng máy hướng về phía kẻ địch đang xung phong hướng về phía mình.
Nhìn thấy binh lính Anh, Pháp, thuộc địa cầm súng ống lưỡi lê xung phong, Heidler nghĩ rằng ít nhất lính Đức vẫn còn biết ai là kẻ địch của mình.
Nhưng Heidler còn quá xem thường sức mạnh của chiến tranh tâm lý.
– Heidler! Khoan đã! Đừng nổ súng!
Rohm đột nhiên ngăn cản Heidler nổ súng tiêu diệt một tên lính Pháp.
Trong ánh mắt khó hiểu của Heidler, hắn bắt đầu giải thích:
– Đây là Henry, một người có tinh thần thể thao mà tôi gặp trên sân bóng.
– Anh ấy rất tốt, không hề căm thù người Đức chúng ta dù đang xâm lược quê hương anh ấy.
Vừa nói, Rohm vừa cầm súng hướng chỉ thiên bắn bằng bằng hai phát.
Bên phía đối diện, binh lính Anh Pháp giống như đã hẹn trước, cũng bắn chỉ thiên vài phát rồi từ từ rút lui.
Cả hai đội quân hiền hòa, anh anh em em, tình chàng ý thiếp cực kỳ nồng nàn cứ như người yêu trăm năm tam sinh tam thế.
Người không biết sẽ tưởng nhầm đây là phim trường của bộ bá đạo tổng tài nào đó chứ không phải chiến tranh khốc liệt.