Biến Thiên 2 – Đế Quốc Nhà Trần Chinh Phục Thế Giới
- Chương 295: Giấc mơ Mỹ và cách mạng màu (3)
Chương 295: Giấc mơ Mỹ và cách mạng màu (3)
Trương Quốc Huy nghe nhắc tới cho vay, theo bản năng cảm thấy sợ hãi vì đây là một thứ gì đó rất ít gặp ở Đại Việt, rụt lại không muốn nhưng đúng lúc này môi giới thủ thỉ:
– Vay đi, vay tiền Mỹ sướng lắm, thích thì trả, không trả được thì thôi có ai làm gì đâu. (chỉ cho ăn kẹo đồng thôi)
– Ở đất Mỹ này có ai mà không vay, mày đi hỏi xem, người càng giàu vay càng nhiều, đấy, vay đi, vay đi, vay đi!
– Giờ mà không vay tiền là bị trả về Đại Việt đấy.
Những lời lẽ tẩy não bị thổi vào trong lại, Huy lại nghĩ tới cảnh bản thân đã bán hết nhà cửa, đất đai ở Đại Việt, bây giờ bị trả về có khác gì chó mất chủ, gã ta cắn răng ký tên mình vào dù đọc không hiểu một chữ.
Hắn ta không biết, đây là hợp đồng cho vay của băng đảng xã hội đen, chỉ cần ký vào thì cả đời trả không hết nợ.
Đáng tiếc, kẻ cả đời chưa từng đặt chân đến xứ tư bản chưa hiểu năm chữ “bán mình cho tư bản” uy lực tới mức nào, cho dù có chết cũng phải đội mồ sống dậy làm trả nợ.
Cuối cùng, Trương Quốc Huy vui tươi hớn hở được dẫn tới bệnh viện Temple Gate mà không thấy được cảnh người môi giới nhận tiền “bán nô lệ” từ tay xã hội đen và nhà xưởng.
Tên môi giới cầm trên tay hai ngàn đô nóng hổi, cười khẩy:
– Đúng là bọn não cứt trộn silicon, nói thế cũng tin, chỉ cần lừa một thằng là có hai ngàn đô, thơm ngay.
– Tí nữa đi tìm gái điếm xả van mới được, công nhận xứ tự do, có tiền loại gái nào cũng, nô lệ tứ xứ tới đây tranh nhau làm gái, đủ các thể loại tây, ta, phi, tàu…
Tất cả những lời máu lạnh này, Trương Quốc Huy hoàn toàn không biết, gã ta trên đường tới bệnh viện thì bỗng bị đạp ra xa, nấp sau tường tận mắt nhìn cảnh một người Việt khác mặc áo bệnh nhân bị đè xuống đất.
– Tao không bị điên.
– Tao không có bệnh.
– Lũ khốn chúng mày, lừa tao lấy tiền, giờ còn muốn lấy luôn cả mạng.
– Chạy ngay đi!
– Mau, chạy đi!
Bệnh nhân người Việt điên cuồng la hét nhưng không hề có tác dụng gì, vẫn bị đè xuống đất, bơm đầy một ống kim tiêm to bự chứa chất lỏng kì quái nào đó bởi một cô y tá mang cánh tay cơ bắp cuồn cuộn như của Mike Tyson.
Trương Quốc Huy hé mắt nhìn, nhận ra đối phương, đây chính là một người quen của gã ta ở tây Đại Nam, tên là Kiên, từng lên thuyền tìm kiếm giấc mơ Mỹ một tháng trước.
Khi ở Đại Việt ông Kiên còn đẹp trai lai pháp, gia đình giàu có, tiền bạc sung túc, sống chill chill qua ngày.
Chỉ vì tin theo lời của bè lũ me tây bán nước, ông Kiên đã mang theo toàn bộ tài sản lên tàu sang miền đất hứa.
Nhưng giờ đây, ông Kiên chỉ giống như gia súc bị bó lại như cái bánh chưng bởi bốn người đàn ông cao to lực lưỡng mặc trang phục màu trắng.
Huy cảm thấy có gì đó không ổn nhưng chẳng dám hé răng, bởi vì hắn bị ánh mắt hung hãn của những người đô con lực lưỡng cùng súng trường dọa đái ra quần.
Quân đội tư nhân là chuyện rất bình thường và dễ thấy tại Mỹ.
Ở phía trên cao, một tòa tháp tín hiệu phát ra ánh chớp bất thường như báo hiệu điều gì đó sẽ xảy đến với Huy.
“Thí nghiệm sóng tẩy não:
Sử dụng sóng tín hiệu để thanh tẩy tâm trí và điều khiển nhận thức nạn nhân, thông qua thời gian dài dùng sóng tín hiệu để thao túng hành vi, kiểm soát các cá thể.
Kết quả: Có nhiều bước tiến đáng kể nhưng ẩn chứa nhiều sai số, hiệu quả tốt nhất cần phải có thêm một loại chất gây nghiện và giam nhốt nạn nhân trong nhà.”
Trên ngọn tháp, Trịnh Uyên cùng các chuyên gia thí nghiệm của Murkoff với ký hiệu con chim xanh đang nhìn xuống “bãi chăn nuôi” của mình.
Người ngoài không thể biết được rằng toàn bộ thị trấn Temple Gate đều chỉ là một khu vực thí nghiệm của tập đoàn Murkoff.
Không dừng lại ở thí nghiệm tẩy não bằng trường học và bệnh viện, Murkoff bắt đầu chuyển sang dùng sóng điện từ để thay đổi nhận thức con người.