Biến Thiên 2 – Đế Quốc Nhà Trần Chinh Phục Thế Giới
- Chương 204: Chiến Tranh Thuốc Phiện (3)
Chương 204: Chiến Tranh Thuốc Phiện (3)
Quân cảng Quảng Châu.
Sau khi nghe còi báo động được một lúc lâu, Thủy quân Mãn Thanh mới nhốn nháo chạy lên đống tàu phế liệu lượm mót được của thương nhân Đại Việt mấy chục năm trước để làm tàu chiến.
Những tiếng cọt kẹt, rệu rã bốc mùi gỗ mục khiến người ta lo lắng rằng liệu số thuyền này có kịp ra biển trước khi tự chìm hay không.
[Đúng trong lịch sử, nhà Thanh thật sự chôm chỉa mẫu tàu của Việt Nam cho mình để làm thuyền chiến, đấu với tây dương.]
Nhiều binh lính còn đang cầm trên tay cây hút thuốc phiện, quần xộc xệch, áo hở ngực do được kêu gọi khẩn cấp.
Quan viên Đại Thanh trên cơ bản chỉ lo ăn chơi nhậu nhẹt, bú cần, đá phò nên dù tối hậu thư của Pháp cũng chẳng thể khiến họ cảnh giác hơn xíu nào.
Dù sao có sập thì cũng là chuyện của các bát kỳ lão gia, chẳng liên quan gì tới họ cả.
Ngay trước giờ khai chiến, không thiếu binh lính còn đang phê pha tại quầy thuốc phiện, ổ mại dâm, sòng bạc.
Bầu không khí mục nát, đồi phế tràn nhập khắp thủy quân nhà Thanh từ lâu.
Bên cạnh đó, bộ lính Mãn Thanh tốt hơn một chút bởi vì có mối quan hệ thân thiết với Lý Hồng Chương, đại thần nhà Thanh đang muốn bành trướng quân sự.
Tuy rằng sống chết của Đại Thanh không liên quan gì tới họ nhưng Lục Doanh cần bảo đảm an toàn cho tài sản của các tài phiệt trong thành Quảng Châu, bảo đảo đủ quân phí tiêu xài.
Họ nhanh chóng xuất phát từ Lục Doanh với trang phục màu xám, thắt đuôi sam, cầm súng nòng trơn cùi bắp do Nguyễn Vương Viện trợ và hàng rỉ sét từ vài năm trước hoàn tất việc tập trung trên đường phố cảng Quảng Châu.
Hỏa khí tuy tiện lợi hơn đao kiếm nhưng khuyết điểm là cần bảo dưỡng liên tục, nếu không thì rất nhanh hư hại thành phế phẩm.
Và Đại Thanh kể từ khi Đại Ngọc Nhi lên nắm quyền đã giảm mạnh chi tiêu cho quân đội, dẫn đến thiếu tiền bảo dưỡng hỏa khí.
Bất chấp nỗ lực duy trì an ninh trật tự của binh sĩ Lục Doanh. người tây dương, bang hội, người Nhật Bản vẫn chạy loạn khắp nơi, thậm chí còn có Thiên Địa Hội hô hào “Phản Thanh Phục Thiên”.
Sai dịch bị đánh giết, treo xác ở trên cửa từ lúc nào như muốn dằn mặt triều đình Mãn Thanh.
Vừa nhìn đã thấy khả năng quản lý của Mãn Thanh yếu kém thế nào, so với Đại Việt cách biệt một trời một vực.
Viên Thế Khải quét mắt xung quanh.
Trên thực tế, quân Pháp còn chưa đánh tới đây, pháo kích mới chỉ nổ ở bên ngoài bến cảng.
Cho dù dân chạy nạn có tông vào cửa thành cũng không thể tạo thành hỗn loạn thế này.
– Chắc chắn là đám phản tặc âm mưu cấu kết với người tây dương.
Viên Thế Khải thầm nghĩ.
Đúng lúc này, từ chiến thuyền có một viên pháo màu bắn thẳng lên trời để làm ám hiệu.
Viên tướng chỉ huy Lục Doanh Viên Thế Khải liếc thấy vị trí pháo bắn, trong lòng bừng tỉnh:
– Đây là chỗ các lô cốt.
Cảm giác tình thế không ổn, Viên Thế Khải vội vàng ra lệnh cho binh lính xua đuổi người không phận sự rời xa khỏi khu vực quân sự trọng địa xung quanh cảng Quảng Châu.
Dùng đầu gối để nghĩ cũng biết quân giặc có thể dùng chiêu nội ứng, ngoại hợp, tận dụng hỗn loạn để đánh chiếm các vị trí phòng thủ trọng yếu.
Nhưng còn chưa kịp kiểm soát tình hình thì người của Thiên Địa Hội cắt bỏ bím tóc, cầm súng tây dương xông ra từ những nơi hẻo lánh!
– Xông lên!
– Giết!
– Phản Thanh phục Thiên.
Hàng trăm phản quân hò hét ầm ỹ, khả năng chiến đấu không cao nhưng nhiệt tình vô cùng.
Họ vừa chạy vừa cầm súng nòng trơn do tây dương “viện trợ” nổ súng liên tục vào quân Thanh.
Rõ ràng, người tây dương rất biết buôn bán, đem hàng lởm cùi bắp đào thải để bán với giá cắt cổ cho Thiên Long Nhân.
Giống như ở hiện đại có nghệ sĩ hài nào đó vay nợ mua rác từ nước ngoài, tự biến quốc gia của mình thành con nợ và bãi rác.
Chỉ thấy phản quân Thiên Địa Hội lao ra từ ngõ hẻm, nổ súng xong liền nhảy ra tìm chỗ ẩn nấp, sau đó nạp đạn bắn tiếp.
Mỗi người một góc, hoàn toàn không hề có chiến thuật, kết cấu gì cả.
Nguyên nhân bởi người Pháp không hề có hứng thú chỉ bảo, huấn luyện giúp Thiên Địa Hội, họ chỉ muốn lợi dụng Thiên Địa Hội để gây rối loạn trong thành Quảng Châu.
Đường phố chật hẹp nhanh chóng chìm vào trong tiếng súng và giết chóc một cách hỗn loạn.
Mọi thứ càng thêm hỗn loạn khi giặc cướp, côn đồ cắc ké nhân cơ hội cướp bóc, hãm hiếp dân thường.
Viên Thế Khải rút súng lục từ túi ra bắn trả, đồng thời ra lệnh cho binh lính Mãn Thanh nhanh chóng dập tắt phản loạn.
– Lũ nô tài này!
– Mau tập hợp đội hình!
– Dẹp loạn, không để chúng tiếp cận tháp pháo!
Gã ta gân cổ ra hò hét, muốn nhanh chóng tiêu diệt phản quân, thể hiện oai phong của tân quân Lục Doanh trước thực chiến.
Nguyên nhân việc này xuất phát từ Lý Hồng Chương, một đại thần Mãn Thanh.
Sau khi nhìn thấy sức mạnh quân sự Đại Việt năm năm trước, ông ta đã chủ trương huấn luyện tân quân sử dụng hỏa khí nhưng liên tục bị Đại Ngọc Nhi cản trở, phủ quyết.
Lục Doanh chính là lực lượng tân quân trên bộ mà Lý Hồng Chương sử dụng làm tiên phong, thể hiện sức mạnh cải cách.
Dù rằng số vũ khí của Lục Doanh sử dụng phần lớn đến từ kho vũ khí cũ của vương triều Trường Sơn để lại (bị Nguyễn Vương cống nạp để bưng bô ngoại bang) và mua của tây dương nhưng so với vũ khí lạnh thì mạnh hơn nhiều.
Chỉ thấy đội binh lính của Lục Doanh đồng loạt nhét đạn vào súng, nhồi thuốc nổ, sau đó xếp hàng châm lửa bắn theo thể thức “tam đoạn liên xạ”.
– Xếp hàng!
– Lên đạn!
– Chuẩn bị!
– Bắn!
– Bằng bằng bằng!
Binh lính Thiên Địa Hội đang hung hăng bị loạt đạn bắn gục mất năm tên trong hẻm.
Số còn lại đang định tiếp tục xung phong khi binh lính Lục Doanh nạp đạn thì chỉ thấy hàng lính đầu lùi xuống, hàng lính Mãn Thanh thứ hai lướt lên với đạn chuẩn bị sẵn bắn tiếp!
– Bằng bằng bằng!
– Bằng bằng bằng!
Liên tục bốn năm lượt tề bắn như vậy, phản quân Thiên Địa Hội bắt đầu sợ hãi rụt đầu trong hẻm nhỏ, lén lút bắn trả một cách yếu ớt.
Trong khi đó, binh lính Lục Doanh từ từ tiến tới, vừa đi vừa xếp hàng bắn không cho phía Thiên Địa Hội chống trả.
Rõ ràng, cùng là sử dụng súng nòng trơn nhưng Thiên Địa Hội không có chiến thuật hợp lý, chỉ biết bắn loạn xạ nên dễ dàng bị đánh bại.
Còn chiến thuật này hiển nhiên học trộm từ Đại Việt trong chiến tranh năm năm trước.
Chẳng qua chưa kịp chờ binh lính Lục Doanh mừng rỡ thì “ầm” một tiếng thật to, pháo đài phòng ngự chủ chốt ở hải cảng bị nổ tung đáy tháp.
Cảnh cả một tòa tháp đồ sộ được xây bằng đá tảng dần dần nghiêng về một phía thu hút mọi ánh nhìn trong khuôn viên chục cây số.
Thậm chí ở gần còn nhìn thấy tiếng la hét của binh sĩ canh giữ trên đỉnh tháp.
Đất đá vụn văng ra trong quá trình sụp đổ cày nát tan hoang nguyên một khu chợ sầm uất.
– Chó chết!
– Là đứa nào!
Viên Thế Khải thất thanh kêu lên.
Gã không ngờ lại có người lén lút phá hủy tháp phòng ngự.
– Thiên Địa Hội ở đây!
– Còn có ai đi phá tháp phòng ngự nữa?
– Lẽ nào là…
Viên Thế Khải nghĩ đến khả năng còn lại, đôi mắt trợn to vì sợ hãi và tức giận.
Cùng lúc đó, một nhóm Thiên Long Nhân vẫy cờ Anh tung tăng hô vang:
– Đả đảo phong kiến!
– Đả đảo độc tài!
– Vì dân chủ!
– Vì tự do!
– Dân chủ thượng đẳng!
– Tự do muôn năm!
Bọn họ chính là lực lượng thân phương tây ở Mãn Thanh, chuyên buôn thuốc phiện và truyền bá tư tưởng “tự do” đạn pháo, “dân chủ” thuốc nổ.
Trong trận chiến này, người tây dương chuẩn bị từ trước, mua chuộc Long gian làm việc cho mình để triệt hạ mọi uy hiếp.
Họ sợ gặp phải tình cảnh vườn không nhà trống ở Đại Việt nên bỏ nhiều công sức mua chuộc những kẻ này.
Ở trên tàu, Achille dùng ống nhòm nhìn thấy cảnh này, cười lớn:
– Đấy, phải thế chứ!
– Dân châu á toàn bọn nô học, cuồng tây!
– Chỉ cần bố thí cho một chút bạc sẽ sẵn sàng đón nhận “ban phát dân chủ”.
– Tiếp tục nã pháo, à nhầm, nã “dân chủ” vào thuyền địch.
– Chuyển hướng bánh lái giãn cách, không để chúng tiếp cận.
Trên mặt biển lúc này có tới hơn một trăm thuyền chiến Mãn Thanh lao ra ngoài sau thời gian dài trì trệ.
Số lượng nghe có vẻ ghê gớm nhưng thực chất chỉ là những món đồ mục nát lâu ngày, kích thước như hạt tiêu trước thiết giáp hạm của tây dương.
Các khẩu pháo cổ lỗ sĩ đặt rải rác vài chiếc trên thuyền, tổng cộng hỏa lực còn không bằng một soái hạm của Pháp.
Trên thực tế, phương thức chiến đấu của thủy quân Mãn Thanh vẫn còn lạc hậu ở thế kỷ trước, cố gắng chèo thuyền tới gần, sau đó dùng móc kéo lại, nhảy lên thuyền đối phương đánh cận chiến.
Các binh sĩnh Mãn Thanh cầm sẵn dây móc, hò hét ồn ào hò dô trên mạn thuyền, chực chờ cơ hội để tiếp cận tấn công.
Nhưng có một vấn đề nan giải là chiến hạm hơi nước của tây dương di chuyển nhanh hơn nhiều so với Mãn Thanh.
Vậy nên mình hình ảnh buồn cười xuất hiện trên mặt biển.
Chiến thuyền mãn thanh giống như zombie mất não, bị người tây dương thả diều bắn từng đứa một, trông cực kỳ đần.