-
Biến Thiên 1 – Lol – Để Người Già Dạy Cách Chơi Liên Minh
- Chương 337: Hủy diệt vũ trụ chỉ cần ba giây
Chương 337: Hủy diệt vũ trụ chỉ cần ba giây
Fenri thấy thảm cảnh diễn ra, trong mắt lộ vẻ sợ hãi, không còn vẻ thoải mái ban đầu.
Cô loạng choạng lùi về sau, vấp ngã té chổng vó đến nỗi bị lộ hàng nhưng chẳng còn thời gian để chú ý đến.
– Bà làm gì với họ?
– Đừng, đừng đến đây!
Đừng
Giọng nói của Fenri lộ rõ vẻ run rẩy.
Đứng trước ngưỡng cửa sinh tử, cho dù có là nữ hoàng cao quý, thông minh tuyệt đỉnh cũng yếu đuối và bất lực không khác gì người thường.
Không khóc ré lên như mấy bé bánh bèo đã là nhờ tố chất tâm lý cứng cỏi.
– Làm gì là làm gì?
– Ta chỉ để cho bọn họ được tái sinh trong hình hài mới, phục vụ cho chủ nhân và cùng nhau hủy diệt thế giới.
– Bọn họ đều trở thành tín đồ thờ phủng chủ nhân, con gái à.
– Con vẫn còn non và xanh lắm.
– Nhưng không sao, bây giờ đã có cơ hội để con trở về với ta, cùng nhau hủy diệt thế giới này.
Min Xu nói với vẻ mặt điên cuồng đầy bệnh trạng.
Nụ cười quỷ dị kéo dài tới tận mang tai khiến ngoại hình xinh đẹp hầu như bị lãng phí một cách đáng tiếc.
Đây là lý do mà Min Xu vẫn còn sống sau khi triệu hồi thành công được tà thần.
Bởi vì bản thân bà ta cũng có suy nghĩ muốn hủy diệt thế giới để trả thù, giống với bản năng của các tà thần.
Điều này khiến tà thần, một loại sinh vật hùng mạnh nhưng chỉ biết hành động theo bản năng cho rằng Min Xu là đồng loại.
Vậy nên mới có việc Min xu đứng ở đây làm loạn như thế này.
Chỉ thấy Min Xu lao tới với tốc độ ánh sáng, trong khi Fenri còn chưa kịp phản ứng thì đã tóm gọn trong lòng bàn tay đối phương.
Min Xu bóp chặt cổ của Fenri, sau đó nói với cô:
– Biết vì sao mẹ có thể mạnh mẽ như thế này không?
– Tất cả đều nhờ vào chủ nhân vĩ đại, điểm cuối của sự sống, khởi đầu cho tai nạn.
– Hãy mở to mắt để mà chứng kiến những gì sắp diễn ra sau đây.
– Sức mạnh tối thượng của chủ nhân sẽ hủy diệt tất cả.
Nói xong, bà ta vứt Fenri ra một góc cho những con quái vật gớm ghiếc trông coi, sau đó quỳ xuống niệm những chú ngữ quái dị, khó hiểu.
Không gian xung quanh nhanh chóng bị bẻ cong và nứt vỡ giống như có vật gì đó khủng khiếp tìm cách chui qua.
Duy nhìn thấy cảnh này, đôi mắt mở to ra hết sức vì sợ hãi, chửi tục ngoại miệng:
– CMN, con quỷ cái chó chết này!
Đây là số ít những lần Duy phải mở miệng chửi thề.
Duy là người có văn hóa, biết giữ lịch sự, trừ khi nhịn không được.
Anh vội vàng hô hoán đồng đội:
– Mau ra phía sau mình!
Chỉ kịp nói câu đó xong là Duy phải ngậm miệng để tập trung vận dụng thuật pháp lạc việt.
Xung quanh Duy bỗng xuất hiện những chữ viết thâm ảo nhiệm mầu gồm những câu từ kinh điển gắn kết với nhau thành một lá chắn mạnh mẽ.
“Nam Quốc Sơn Hà Nam Đế Cư.”
“Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa!”
“Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân.”
“Ta dại ta tìm nơi vắng vẻ, người khôn người đến chốn lao xao.”
Những câu từ bình thường chỉ đọc cho vui nhưng lúc này lại được cộng hưởng với sức mạnh xa xăm đến từ cả thế giới.
Những ngọn cỏ hò reo như muôn quân ngàn tướng.
Tảng đá ven đường kiên cường như anh hùng, nghĩa sĩ.
Người, trời, mặt đất, dòng nước, vật chết, vật sống, tất cả trở thành chỗ dựa bảo vệ cho Duy và đồng đội.
Câu hỏi đặt ra là: bảo vệ trước cái gì?
Lấy vị trí không gian nứt vỡ làm trung tâm, một làn sóng ô nhiễm bắt đầu khuếnh tán với tốc độ không tưởng.
Chúng xuyên qua sân thi đấu một cách dễ dàng, lan tràn ra bên ngoài.
Trong khi đó, nhiều cảnh vệ và binh sĩ bắt đầu nhốn nháo tìm cách đi vào trong nhưng không được.
Thời gian cứ dần trôi qua mà không thấy Xuân Đào hay Lý Viễn có động tác gì, một vài người sốt ruột đã tìm cách tấn công vào làn khói đen nhưng chỉ như đá chìm đáy biển.
Thậm chí có người sơ ý để da thịt chạm vào một chút khói đen thôi đã bị ăn mòn mất cả cánh tay khiến không ai dám làm chuyện ngổ ngáo nữa.
Ngay lúc này, bầu trời bỗng xuất hiện một bóng đen che khuất mọi nguồn ánh sáng.
Không có báo trước, chẳng ai kịp đề phòng, cả vũ trụ bỗng chốc phải đối mặt với thảm họa kinh khủng nhất thế giới này.
Đó chính là sự ô nhiễm của tà thần.
Mặt đất khô cằn, nứt toác ra làm từng mảng.
Cây cỏ thực vật chết hàng loạt như ngả rạ chỉ trong chớp mắt.
Động vật như kêu réo inh ỏi, da thịt bong tróc và cơ thể bị biến đổi thành những con quái vật gớm ghiếc.
Ngay cả con người cũng không ngoại lệ, tất cả đột nhiên lăng lộn lung tung, ôm đầu một cách điên cuồng.
Tinh thần họ đang bị nhiễu loạn, đánh mất bản thân.
Từng tế bào đang bị tà thần ô nhiễm thành những con quái vật gớm ghiếc.
Chỉ trong vài giây, sự ô nhiễm đã lan rộng ra toàn bộ vũ trụ và số người chống cự lại được có thể đếm trên đầu ngón tay.
Đây chính là tà thần, một loại tồn tại hùng mạnh mang theo những đặc tính vô địch, cho dù vẫn còn chưa lộ mặt đã đủ sức hủy diệt cả vũ trụ.
Chúng bao gồm những đặc tính không thể tiếp xúc, không thể tìm hiểu, không thể nhìn thấy, không thể tưởng tượng, không thể nghe tiếng.
Con người bình thường đối mặt với chúng chỉ có một đường chết.
Ấy vậy mà chủ tịch Xuân Đào, Lý Viễn, Lâm Tuệ Tuệ vẫn mỉm cười bình tĩnh giữa chốn địa ngục trần gian.
Bé Ngọ đã ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Dường như xung quanh họ có một thứ gì đó chống lại được sự ô nhiễm của tà thần, giống như Duy nhờ thuật pháp Lạc Việt để bảo vệ đồng đội.
Nhưng lúc này, Duy đang chống đỡ cực kì khổ sở, sức mạnh của anh còn lâu mới có thể chống lại được tà thần, dù dựa vào thuật pháp Lạc Việt vĩ đại cũng chẳng xong.
Không biết vô tình hay cố ý, họ ở gần chỗ các thành viên Sacrifice Team nên tiện thể bảo vệ luôn Oanh và những người khác.
– Tà thần này hơi yếu nhỉ?
– Đúng vậy, sức chiến đấu không cao, đầu óc cũng có vấn đề.
– Biết chúng ta ở đây rồi còn dám ló mặt, chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.
– Kém xa đám tà thần chủ lực ở khu vực ngoài giới hạn mà chúng ta phải chiến đấu cùng.
– Chắc ở trong giới tà thần cũng thuộc dạng tôm tép nhãi nhép.
– Vậy nên nghe được người dân bản xứ ở vũ trụ này kêu gọi liền tí ta tí tởn chạy tới.
– Đúng là đần!
Tà thần khủng bố đủ để hủy diệt cả vũ trụ dễ như lòng bàn tay nhưng ở trong mắt nhóm người Xuân Đào lại có vẻ yếu đuối, gà mờ chẳng khác gì creep.
Nguyên nhân bởi vì bọn họ đều đã giết rất nhiều tà thần còn mạnh hơn “con creep” này nhiều nên không có một chút cảm giác sợ hãi nào.
Chẳng qua vì muốn thử thách nhân loại ở vũ trụ này nên mới cố ý để nó tác quái chứ như bình thường đã bị bóp chết như con kiến hôi.
Quả nhiên, thế giới rộng lớn, núi cao có núi cao hơn.
Nhưng Xuân Đào là lãnh đạo có trái tim cứng rắn còn Lâm Tuệ Tuệ và Lý Viễn mềm lòng hơn.
Họ nhìn thấy muôn loài đau khổ liền thầm thương xót trong lòng, kìm nén không được mà chủ động cứu vớt.
– Được rồi đấy đấy chị, để chút nữa chắc đám người này sẽ thật sự bị biến thành quái vật vĩnh viễn luôn.
– Để em nghịch chuyển.
Lâm Tuệ Tuệ nói rồi bước lên phía trước một bước.