Chương 316: Nữ Tôn Thiên Hạ
Thợ hàn dưới nước là một trong những nghề độc hại và dễ chết nhất, tất nhiên là cũng không có phụ nữ nào làm nên thuộc diện “nghĩa vụ lao động bắt buộc” do tộc Người Cáo đưa ra.
Lâm Phàm cũng chỉ là người bình thường, bị bắt đi làm công việc nguy hiểm có thể chết người nhưng lại bị đối xử không bằng heo chó, tất nhiên sẽ khó chịu.
Những gì Lâm Phàm nói hợp tình hợp lý nhưng ở trong mắt đám lính lại là láo toét:
– Chú ý lời nói, nếu không anh sẽ bị bắt vì tội áp bức, bóc lột phụ nữ.
– Tiền lương của anh trong lúc làm việc được chuyển về hết cho người yêu của anh là Lý Phất.
– Dựa theo điều luật mới nhất, tất cả thu nhập của đàn ông đều sẽ bị cưỡng chế thu về cho người yêu, vợ nhằm đảm bảo lợi ích hợp pháp của phụ nữ.
Nghe nói những lý lẽ ngụy biện do đám người điên này đưa ra, Lâm Phàm giận quá hóa cười:
– Áp bức bóc lột?
– Tụi tao bị đày đi làm trâu làm chó cho chúng mày thoải mái du lịch, shopping thì gọi là công bằng?
– Tài sản cá nhân của đàn ông lại bị cưỡng chế giao lại cho một người khác không có liên quan máu mủ gì cả.
– Rồi sau này ốm đau bệnh tật thì ai lo, ai chịu trách nhiệm?
– Cuối cùng là ai bóc lột ai, ai áp bức ai?
– Với cả cái con Lý Phất trà xanh hám giàu đó liên quan gì tới tao?
– Nó chia tay tao để đi theo thằng doanh nhân phông bạt Chu Tuấn rồi, không còn liên quan gì đến tao nữa.
Lâm Phàm chính là chàng trai người Trung Quốc có được hệ thống thần hào, trở thành tỉ phú chỉ sau một đêm nhờ gói quà tân thủ.
Không những thế, tài sản của anh sẽ còn tích lũy tăng dần theo thời gian dựa vào hệ thống.
Vốn dĩ anh ta sẽ có cuộc sống giàu sang phú quý mà bao người ao ước nhưng đột nhiên thế lực Nữ Tôn Thiên Hạ giáng lâm với sự hậu thuẫn của tộc Người Cáo.
Chúng lật đổ chính phủ Trung Quốc hiện hữu, cướp đoạt quyền lực, quân sự, chính trị và ban hành những điều luật ngặt nghèo để đàn áp sự phản kháng.
Trong đó có một điều luật gọi là “thanh xuân phí” quy định cưỡng chế tịch thu toàn bộ tài sản của những người đàn ông yêu gái trẻ dưới bốn mươi tuổi để bồi thường cho họ khi có xích mích xảy ra.
Oái ăm nằm ở chỗ bất kể xích mích là lỗi do ai gây ra, đàn ông đều bị cưỡng chế bồi thường thanh xuân phí.
Cô bạn gái trà xanh Lý Phất vốn đang đu bám bên cạnh Chu Tuấn bán rẻ thân thể lấy tiền đột nhiên phát hiện kẽ hở trong quy định, cố ý làm rùm beng lên rồi kiện Lâm Phàm đòi cưỡng chế thu về khối tài sản khổng lồ hàng tỉ đô la.
Mặc dù phải nộp lại một nửa cho hội Nữ Tôn Thiên Hạ do tộc Người Cáo cầm đầu vẫn là con số khổng lồ.
– Em đã dành cả tuổi thanh xuân cho Lâm Phàm, nhưng anh ta suốt ngày đi biền biệt, không có mặt ở nhà, cực kì vô tâm nên em mới đành phải ngoại tình với người khác xoa dịu nỗi đau tâm hồn.
– Tất cả là lỗi của Lâm Phàm, bởi vì anh ta nên em mới bị như thế này, anh ta phải bồi thường.
Nghe có vẻ vô lí nhưng đây là nơi đã bị tộc Người Cáo thao túng cả tư tưởng lẫn luật pháp.
Lý Phất chỉ cần kêu gào “thanh xuân” rồi giả vờ khóc lóc là sẽ trở thành người bị hại và được mọi sự ưu ái, nhảy một phát trở thành tỉ phú bằng tài sản của người đàn ông mà cô ta hắt hủi khinh thường.
Quá đáng hơn là dù Lâm Phàm có bằng chứng quay lại cảnh Lý Phất ngoại tình với người khác những vẫn bị đám fan cuồng của Nữ Tôn Thiên Hạ thao túng dư luận bằng những lý do vớ vẩn kiểu:
– Là do đàn ông vô tâm nên phụ nữ mới phải ngoại tình.
– Cô ấy yêu anh nhiều như thế, thà rằng ngoại tình để an ủi bản thân chứ không muốn chia tay.
– Làm phụ nữ đã khổ lắm rồi, phải có nhiều lựa chọn mới an toàn, đàn ông mà không rộng lượng được thì vứt.
– Được nhiều người yêu thương cũng là sai sao, đàn ông không có năng lực mới bị cắm sừng.
Sự thật thì ai cũng biết nhưng các binh lính hiện tại đều đã bị tẩy não nên khinh thường nói:
– Đừng có nói nhảm, con gái chia tay hay ngoại tình chắc chắn là do đàn ông chúng mày phạm sai lầm.
– Quên nói cho mày biết, bởi vì Lý Phất đã có thai trong lúc làm bạn gái của mày nên mày phải mắc thêm khoản nợ chu cấp cho con nữa.
– Mặc dù đó không phải con của mày, ha ha ha ha!
Nói xong, đám người dẫn Lâm Phàm đi tới đáy biển sâu không bao giờ được thấy lại ánh mặt trời.
Thu nhập của anh ta trong vòng hai mươi năm tiếp theo sẽ bị cưỡng chế tịch thu để chu cấp cho “con của thằng khác”.
Dù mang trong mình hệ thống thần hào, Lâm Phàm vẫn không thể chống được đám người bị tộc Người Cáo tẩy não.
Thế mới nói, tiền chưa phải là tất cả, làm cho lắm cũng chỉ để nuôi con của thằng khác.
Cùng lúc đó, ở Đông Lào.
Vô số người nước ngoài và idol tóp tóp ra đường biểu tình đòi thực thi chế độ nghĩa vụ lao động bắt buộc và “Thanh Xuân Phí”.
– Lao động bắt buộc là chế độ tiên tiến, Đông Lào lạc hậu cần phải học theo.
– Thanh Xuân Phí cũng vậy, thanh xuân của con gái ngắn lắm, bồi thường bao nhiêu cũng không đủ.
– Học theo nước ngoài, học theo nước ngoài!
– Phụ nữ đã bị đàn áp từ xưa đến nay rồi, chỉ có hội Nữ Tôn Thiên Hạ mới cứu rỗi được.
– Nữ Tôn Thiên Hạ, Nữ Tôn Thiên Hạ.
Cứ mỗi lần người của hội Nữ Tôn Thiên hạ nói là lại có hàng ngàn người ở bên dưới hô theo.
Ở bên lề đường, các phóng viên nước ngoài bắt đầu phỏng vấn:
– Xin chào, có phải Đông Lào vẫn đang khủng hoảng kinh tế vì chưa thực hiện chế độ nghĩa vụ lao động bắt buộc tiên tiến không vậy?
– Đúng vậy, đàn ông quá lười, không chịu làm việc, nhất định phải dùng biện pháp mạnh tròng cũi vào đầu cho cày như trâu mới được.
– Phụ nữ ai ai cũng xinh đẹp, thơm tho, chỉ cần tự nguyện làm chill chill cho vui là quá đủ nhưng đàn ông phải ép làm tới mức tối đa, trách nhiệm của thằng đàn ông khi vừa sinh ra là phải chăm lo cày cuốc rồi, để đó ngồi không là lãng phí lương thực.
– Mà ngay cả việc đền bù thanh xuân cũng chưa được thực hiện nữa.
– Nghĩ sao con gái chúng ta đẹp phơi phới thế này, yêu nhau một tháng phải được đền bù vài tỷ để tiêu mới xứng đáng chứ.
– Toàn đám đàn ông bảo thủ phong kiến không chịu công nhận quyền chính đáng của phụ nữ, tìm mọi cách bóc lột.
Không những là báo chí, biểu tình, thậm chí một số thành phần cực đoan còn kéo nhau đi đến từng nhà để bạo động.
Hai vợ chồng vốn đang sống yên bình hạnh phúc, vợ ở nhà nội trợ chăm con, chồng ra ngoài kiếm tiền.
Ấy vậy mà đột nhiên xuất hiện một đám người lao vào bắt bớ người chồng, nói rằng ông ta đang áp bức bóc lột, tước đoạt quyền tự do của người vợ.
– Không, không phải bắt buộc, tôi tình nguyện và sống hạnh phúc với vai trò người nội trợ, tôi không cần đi làm, kinh doanh gì cả.
– Tôi chỉ cần hai vợ chồng sống hạnh phúc cùng nhau thôi.
Mặc dù người vợ khóc lóc cầu xin nhưng đám người tự xưng Nữ Tôn Thiên Hạ không chịu:
– Không, mày muốn nắm quyền, tao bảo mày muốn thì tức là mày muốn.
– Con này chắc chắn là bị đàn ông đánh đập, bóc lột nhiều rồi nên tư tưởng lệch lạc.
– Kéo về dạy dỗ lại, cho đến khi nào có tư tưởng đè đầu cưỡi cổ người khác như chúng ta thì mới được.