Chương 299: Mơ thấy tương lai
Trong xã hội Người Cáo, hoàng tộc là cao quý nhất, nắm giữ quyền lực tối thượng, giết người không phạm pháp.
Nếu bạn đi ngoài đường bị xe của hoàng tộc đâm chết thì người nhà phải bồi thường vì làm dơ xe của quý tộc.
Ăn vạ?
Nằm mơ, không bị tru di tam tộc là phải thắp nhang cảm ơn tổ tiên phù hộ rồi!
Tiếp đến là công dân, giai cấp tinh anh nắm giữ các vị trí đầu mối quan trọng của xã hội.
Ở trước mặt hoàng tộc, họ khúm núm nịnh nọt, đối với đám tiện dân, họ chà đạp không thương tiếc, cao cao tại thượng.
Dưới công dân là thường dân, nắm giữ quyền sống cơ bản nhưng cả đời chỉ làm chân chạy vặt cho lãnh đạo.
Tiện dân thấp hơn nữa, chỉ được phép làm công việc hạ tiện như thợ mỏ, mót rác.
Còn riêng giai cấp đáy xã hội nô lệ ngang bằng với gia súc, là vật sở hữu của hoàng tộc, công dân.
Cho dù con cái sinh ra cũng lẽ là nô lệ của chủ nhân, nô lệ muốn cưới nhau cũng phải xin phép và dâng ra trinh tiết trước đêm tân hôn.
Tất cả thổ dân nơi Người Cáo đô hộ đều mặc định bị chuyển hóa thành nô lệ.
Nếu muốn tiến thân có địa vị cao hơn phải từ bỏ bố mẹ đẻ, nhận giặc làm cha.
Pycal từng thấy nhiều người trẻ vì tranh giành cơ hội làm tiện dân “cao quý” mà sẵn sàng đánh đập, ruồng bỏ cha mẹ ruột, từ mặt tổ tiên.
Pycal cũng thấy giai cấp tượng tầng xem tiện dân, nô lệ như đồ chơi, chán thì vứt vào sọt rác.
Pycal thật sự không muốn nhìn thấy Trái Đất rơi vào tay tộc Người Cáo nhưng tình cảm quyến luyến với Sapphire khiến anh bị trói buộc
Mọi gánh nặng đè lên hiến Pycal trằn trọc mãi không ngủ được.
Đến khi mệt quá thì anh mới mơ màng chìm vào trong một giấc mơ lạ kỳ.
Ở trong giấc mơ này, anh bước qua một cánh cổng khổng lồ của Vtruyen, bên tay phải có tượng đài của một nhân vật vĩ đại nào đó, thấp thoáng với cái kên Kogetsu.
Nhưng chưa chờ Pycal nhìn rõ thì tầm mắt của anh đã biến đổi tới một không gian khác.
Đập vào ngay trước mặt là một người thầy giáo đeo mắt kính đang nhìn lấy Pycal chằm chằm:
– Kim Bim, em hãy nói cho thầy biết tuyển thủ Pycal ở một ngàn năm trước là người hành tinh nào, đã làm ra sự kiện gì?
Pycal ngơ ngác nhìn khung cảnh xung quanh.
Mặc dù chỉ là mơ nhưng hình ảnh rất chân thật.
Anh ta có thể nhìn thấy bạn bè xung quanh đang quay lại nhìn mình với ánh mắt tò mò, ngây thơ tuổi học trò.
Có vẻ như chờ Pycal quá lâu, người thầy gợi ý thêm nhắc nhở:
– Pycal là tên một tuyển thủ Liên Minh Huyền Thoại chuyên nghiệp thời kỳ đó, Kim Bim, em nhớ được không?
Pycal nhận ra thầy giáo đang hỏi mình, theo bản năng chậm rãi trả lời:
– Pycal là một tuyển thủ người Hàn, gốc Busan.
Câu trả lời của Pycal nghe có vẻ rất bình thường nhưng lại khiến thầy giáo kinh ngạc:
– Em đọc thông tin này ở đâu vậy?
– Pycal là một tuyển thủ sinh ra ở Trái Đất thuộc hệ Mặt Trời, một ngàn năm trước từng là kẻ phản bội, làm tay sai cho tộc Người Cáo và chế độ nữ tôn.
– Mặc dù có một số nguồn tin nói cụ thể hơn Pycal là người Hàn Quốc nhưng rất ít người biết.
Pycal nghe xong liền phán đoán sơ bộ vị trí của mình trong giấc mơ, là tương lai một ngàn năm sau.
“Nhưng tại sao mình lại mơ thấy làm kẻ phản bội?”
“Rồi còn chế độ nữ tôn là cái quái gì”
Không chờ Pycal thắc mắc lâu, người thầy kia đã tự giải thích:
– Pycal là một nỗi sỉ nhục ngàn năm của cánh đàn ông và tổ tinh Trái Đất.
– Ngoài sân vẫn còn đang có bức tượng anh ta quỳ gối chịu tội với nhân dân.
Pycal nhìn theo ngón tay của thầy giáo, quả nhiên thấy được một bức tượng của “bản thân” đang quỳ gối, cúi gằm mặt, bên cạnh khắc chữ:
“Tội nhân thiên cổ”.
“Nhận giặc làm mẹ”.
“Bán bạn cầu vinh”.
Nhưng đó còn chưa phải thứ làm tổn thương đến lòng tự trọng của Pycal nhiều nhất.
Thầy giáo ở bên cạnh nói tiếp:
– Năm đó, Pycal quỳ liếm dưới chân của Sapphire, một con “trà xanh” trap girl hạng nặng.
– Gã ta bán rẻ mọi thông tin cơ mật, quan trọng cho ngoại tộc chỉ để đổi lấy chút bố thí của Sapphire.
– Nó đã tạo cơ hội giúp cho chế độ nữ tôn do Fenri cầm đầu bóc lột cánh đàn ông yếu đuối chúng ta, thống trị toàn bộ vũ trụ thông qua kế hoạch lớn.
Sau đó, thầy giáo nói rất nhiều, nước bọt bắn tung tóe, từng câu từng chữ như tát vào mặt Pycal.
– Không không, Sapphire không phải người như thế.
Pycal kinh hoàng thốt lên, anh không chấp nhận được việc người mình yêu lại lừa đối mình.
Cho dù có làm kẻ phản bội cũng không khiến anh đau lòng như thế, đúng là ngu ngốc.
Nhưng ở trong mắt thầy giáo và bạn học, anh ta đang tái hiện lại “Pycal năm xưa”.
– Đúng, chính là như vậy, Kim Bim diễn như thật, tuyệt vời!
– Năm đó tuyển thủ Pycal đã bị Sapphire mê mẩn tâm hồn không chấp nhận được sự thật, cố chấp rơi vào vực sâu.
– Xem ra Kim Bim học tập rất kỹ, thưởng cho một lần huấn luyện phòng chống yêu quái.
Những gì người khác nói, Pycal không nghe được.
Anh bơ phờ như người mất hồn, để mặc người ta đưa mình vào trong một cái máy đặc thù.
Tầm mắt của Pycal biến đổi, anh lại nhìn thấy Sapphire trong trang phục xinh đẹp, hồn nhiên nhất.
Vẫn nụ cười đó, vóc dáng đó đã làm con tim anh xao xuyến bấy lâu nay, đôi mắt đỏ hoe muốn khóc khiến người khác thấy thương.
– Pycal, anh làm sao vậy, chẳng lẽ anh không tin em?
Pycal tất nhiên chịu không nổi, muốn mở miệng dỗ dành nhưng thân thể không nghe theo lệnh mà lao tới hét to:
– Yêu quái, đừng hòng lừa gạt tao, vừa liếc mắt đã biết không phải người tử tế.
Nói xong, “cơ thể” Pycal lao lên sút vào mồm của đối phương, gãy hai cái răng, ngã lăn ra đất.
Ngay sau đó, khung cảnh xoay chuyển sang nơi khác:
– Em muốn ăn gì?
– Gì cũng được, Tùy anh!
Đáp lời là hai vả bôm bốp:
– Này thì gì cũng được!
– Này thì tùy anh!
Liên tiếp sau đó là những câu chuyện tương tự diễn ra, bất kể Sapphire dùng phương pháp thao túng tâm lý thế nào thì “cơ thể” Pycal vẫn lạnh lùng tung nắm đấm.
Dần dần, Pycal cảm thấy bản thân không còn quá để ý đến những câu nói, ẩn ý dẫn dụ của Sapphire nữa.
“Tại sao mình lại ngu như thế, rõ ràng đối phương đang lừa mình, mình còn đâm đầu vào”.
“Mồm lúc nào cũng nói yêu mình nhưng thực tế chưa bao giờ làm điều gì tốt cho mình cả, toàn bánh vẽ”.
Sau khi suy nghĩ rõ ràng, Pycal mới nhận ra bấy lâu nay mình đều bị Sapphire thao túng tâm lý như một con rối.
“Nàng ném cho ta một cục cứt thối, ta tự mình lừa dối là tình yêu”.
Mặc dù hơi tục nhưng suy nghĩ này phần nào chứng minh Pycal đã thoát khỏi thao túng tâm lý đáng sợ đó.
Không biết từ lúc nào, anh ta bị kéo trở về cánh cổng Vtruyen.
Từ trên không trung rớt xuống một mảnh giấy nhỏ, Pycal mở ra xem thì lấy ghi là:
“Hư mà thực, thực mà hư, mộng chưa chắc đã là mộng – Ký tên: Nông Dân Bình Thường”.
Pycal liếc nhìn những pho tượng vĩ đại tít trên cao, thầm nhủ trong lòng:
“Các ngài yên tâm, lần này Pycal thề không làm một thằng Simp thất bại, tôi sẽ khiến lũ trà xanh phải trả giá”
Nói xong, Pycal liền trở về với thực tại ở hành tinh Esilas.
Trời còn chưa sáng, nửa đêm canh ba, là thời gian bỏ trốn tuyệt vời.
Ngay lập tức, Pycal bật dậy đi sát về phía cánh cửa, rón rén mở khóa.
Anh ta cần phải gặp được Duy, gặp được Sacrifice Team càng sớm càng tốt để nói rõ âm mưu kinh khủng của tộc Người Cáo đang bố trí.
Nếu để họ thành công, toàn vũ trụ này đều trở thành nô lệ cho Fenri.