Chương 268: Chuẩn bị đấu tập
Hành tinh Esilas trước đó chỉ là một nơi hoang vu vắng vẻ không người sống.
Nhưng kể từ khi tập đoàn Xuân Đào cải tạo nơi đây thành sân thi đấu Liên Minh Huyền Thoại thì du khách khắp vũ trụ đổ xô về tham quan, chiêm ngưỡng.
Duy đáp chiến hạm vũ trụ xuống cảng, xung quanh có hàng ngàn chiếc phi thuyền khác rậm rạp chi chít.
Ở Trái Đất, số lượng Phi Thuyền có thể đếm được trên đầu ngón tay nhưng ở đây lại là hàng đại trà đâu đâu cũng thấy.
Nhóm người Duy vừa bước xuống đã có một đoàn nhân viên tiếp đón thuộc tộc Người Cáo đứng chờ sẵn.
– Xin chào, cho hỏi có phải đoàn tuyển thủ của đội Sacrifice Team đến từ Trái Đất không ạ?
Duy không bất ngờ về việc này, gật đầu xác nhận.
Hành tinh Esilas nằm trong khu vực thống trị của tộc Người Cáo nên không khó hiểu khi nhân viên điều hành ở đây là họ.
Còn về hành tung của Sacrifice team, nếu tộc người cáo còn không biết thì chẳng xứng với địa vị bá chủ vũ trụ, nghỉ hưu hết cho Bai Đần lãnh đạo là vừa.
– Đúng rồi, chúng tôi là đại biểu của tinh hệ Thái Dương.
Nghe được lời Duy đáp, các nhân viên của tộc Người Cáo cúi chào nghiêng một góc chín mươi độ cực, đầu thấp xuống.
– Chào mừng các tuyển thủ tài năng nhất vũ trụ đến với hành tinh Esilas và tộc Người Cáo.
– Chúng tôi đã chuẩn bị sẵn cho mọi người chỗ nghỉ ngơi và xe đưa đón.
Nhân viên tộc người cáo đều là trai xinh gái đẹp.
Nữ kiêu sa, đài các, cử chỉ dịu dàng, trang nhã, nam khôi ngô, tuấn tú, nghiêm túc, lịch sự.
Hình ảnh bề ngoài khác hẳn với bản chất gian xảo lọc lừa, mưu mô xảo quyệt..
Nếu Duy không biết có khi đã tưởng nhầm đây là tiểu thư, công tử của một gia đình quý tộc nào đó.
Đạt nhỏ giọng nhắc nhở:
– Đừng có nhận lời, bọn người cáo gian xảo lắm, lỡ họ giấu giấy vệ sinh, khóa nước bồn cầu lúc mình ỉa thì phải làm sao?
– Kêu trời trời không thấu, kêu đất đất chẳng hay.
Duy liếc nhìn Đạt, mặc dù không rõ vì sao anh ta lại ám ảnh với việc đi ỉa như vậy nhưng lý lẽ thì chính xác.
Mật ngọt chết ruồi, tộc Người Cáo càng ngọt ngào thì Duy càng cảnh giác cao độ.
Duy tìm cách từ chối đề nghị của tộc Người Cáo:
– Cảm ơn!
– Nhưng chúng tôi đã có chỗ ở rồi.
Đây là lần đầu tiên Duy tới hành tinh Esilas nên tất nhiên là nói dối.
Cô gái tộc Người Cáo hẳn là biết nhưng chỉ mỉm cười bí hiểm rồi rời đi, không vạch trần lời nói dối vụng về.
Mới đầu Duy không biết nụ cười đó mang hàm ý gì nhưng sau đó liền hiểu.
– Khách sạn đã hết chỗ rồi, anh có thể đi tìm chỗ khác xem.
Đây đã là khách sạn thứ mười Duy tìm đến.
– Quả nhiên là tộc Người Cáo, ngửi thấy cơ hội kinh doanh liền lập tức thâu tóm toàn bộ khách sạn trên hành tinh.
– Kinh doanh độc quyền, lợi nhuận là không giới hạn.
– Bọn họ chắc chắn chúng ta không thể tìm được khách sạn nào khác nên mới cười bí hiểm như vậy.
Oanh cũng đồng ý với Duy:
– Đây là trò ra oai phủ đầu quen thuộc.
– Họ chắc đang đứng ở đâu đó mỉm cười chờ chúng ta chịu thua.
– Quả là đám người gian xảo.
Duy khinh thường:
– Tưởng vậy mà làm khó được anh sao?
– Đừng có mơ!
– Không có khách sạn thì chúng ta tự tạo.
Duy nói rồi ra lệnh cho Thánh Gióng điều bốn chiếc xe tăng cỡ lớn xuống bãi đất trống.
Chỉ thấy chúng xoay chuyển một hồi và tự động lắp ghép thành một trụ sở hoàn chỉnh.
Nội thất tiện nghi đầy đủ mọi công năng đến mức tất cả cứ nghĩ đây là một tòa nhà thật sự.
Duy giải thích với mọi người:
– Đây là trụ sở lưu động, một công năng được tích hợp trong hệ thống vũ khí tự động hóa do tập đoàn Xuân Đào phát minh.
– Nó được dùng để làm căn cứ lưu động trên chiến trường nên về mức độ an toàn rất ô sờ kê.
Nhưng lời Duy nói không có ai để ý.
Các cô gái lập tức đi vào phòng tắm để tẩy rửa sau ngày dài bôn ba.
Những người đàn ông thì chui vào phòng mở app Mê Truyện Chữ để tiếp tục thúc đít tác giả, hối chương.
Chỉ có Duy đứng một mình ngơ ngác hứng trọn những đợt gió lạnh tái tê tâm hồn.
“Thói đời ngày sau, nhân tâm không cổ”
Một ngày mệt mỏi tạm lắng đi đón chờ trận đấu sắp tới.
Sáng hôm sau, Các thành viên của Sacrifice team tụ tập trước sân đấu Liên Minh Huyền Thoại thực tế.
Mặc dù có dự kiến trước nhưng mọi người vẫn choáng ngợp trước sự đồ sộ của khung cảnh trước mắt.
Mỗi một sân đấu Liên Minh Huyền Thoại với cái tên Summoner’ Rift có diện tích tương đương cỡ thị trấn.
Toàn bộ địa hình được khắc họa giống y đúc bản đồ trong game.
Bệ Đá Cổ, nhà chính, nhà lính đều có và to lớn đồ sộ như trụ sở quốc hội.
Vách tường trong game nhìn nhỏ nhắn nhưng khi ra hiện thực cao chót vót và dày cộm, trông hiểm trở trùng trùng.
Bãi cỏ cũng thế, trước kia Duy còn hay thắc mắc chui vào bụi thì sao mất tầm nhìn được nhưng khi nhìn thấy lùm cỏ cao bằng tòa nhà hai tầng thì chỉ có thể cảm thán:
– Thấy được mới lạ.
Riêng Đạt thì xuất hiện ý nghĩ:
“Lỡ đang trong trận mà mót quá thì có chui vào đây ỉa được không?”
“Rồi sản phẩm thải ra có được tính là cạm bẫy không?”
“Cạm bẫy này tính sát thương thế nào, dame vật lý hay phép?”
Nếu nhà sản xuất biết ý nghĩ của Đạt thì chắc chắn phải mời anh về đội ngũ cân bằng tướng.
Chỉ nơi “thần thánh” ấy mới chứa nổi tư tưởng “xuất chúng” của Đạt.
Nhìn từ trên cao, số lượng sân đấu Summoner’Rift nhiều đến mức đếm không xuể.
Chúng được sắp đặt hàng hàng lớp lớp và được mở rộng cho người khác tham quan nếu không có người thuê để vào trận.
Không sai, ngoài việc phục vụ giải đấu chung kết, nó còn được sử dụng dành cho những game thủ muốn trải nghiệm trận đấu liên minh ngoài đời thực.
Bởi vậy nên dù giải đấu chưa diễn ra, Duy cũng có thể hẹn đội của tinh hệ khác để thi đấu giao hữu.
Mục đích chính là để làm quen với cách thức hoạt động trên sân đấu thực tế.
So sánh thử có khác chơi game trên máy tính nhiều hay không để điều chỉnh.
Và đối thủ lần này Duy hẹn đấu giao hữu là đại diện đến từ tinh hệ Song Tử.
Họ chính là đội tuyển Hắc Tử lần trước.
Khi chuyển sang giải đấu ngoài vũ trụ thì sẽ được gọi tên đội theo tinh hệ.
Ví dụ như Sacrifice Team sẽ bị gọi là đội Thái Dương.
Vừa nhắc đến Hắc Tử, họ liền xuất hiện trước mặt Duy.
– Xin chào, mình là Vũ Tiến Duy, đội trưởng Sacrifice Team đến từ Trái Đất, hệ Mặt Trời.
Duy chủ động đưa tay ra trước theo lễ nghĩa tôn trọng bạn bè quốc tế của Đông Lào.
Thế nhưng đối phương chỉ liếc nhìn Duy như giun dế, không hề có ý định đưa tay ra mà chỉ nói cụt ngủn:
– Carvin, tinh hệ Song Tử.
Đằng sau anh ta, những người khác đến từ tinh hệ Song Tử che miệng cười khúc khích làm tăng phần xấu hổ của Duy.
Nhưng Duy đã sớm không còn là anh chàng nông dân ngày xưa nữa, rụt tay về một cách bình tĩnh.
– Hẹn gặp trong trận.
Duy nói ngắn gọn rồi dẫn đoàn người Sacrifice Team đi lướt qua họ tới vị trí chuẩn bị.
Chờ Duy đi xa, gã Carvin đó mới hếch mũi lên trời, khoác lác:
– Thấy anh đây oai không?
– Dăm ba mấy thằng nhà quê ở hệ Mặt Trời sao dám hó hé gì.
Ngoài vũ trụ, Trái Đất được xem là vùng sâu, vùng xa nên khinh thường.
Bản thân tinh hệ Song Tử cũng chẳng mạnh mẽ gì nhưng tối thiểu vẫn còn đỡ hơn tinh hệ Mặt Trời và Trái Đất.
– Đúng là đại ca, cái gì cũng biết.
Một cậu thanh niên chạy lại nịnh bợ, trông không khác gì xã hội đen ngoài chợ cả.
Đây chính là đặc trưng văn hóa của Song Tử, nơi mà kết cấu xã hội được thành lập theo kiểu băng đảng, giang hồ.
– Mà đại ca, tại sao lại tốn tiền thuê sân thi đấu với tụi nhà quê ở hệ Mặt Trời?
Lần hẹn thi đấu này, bên phía Song Tử chủ động bỏ tiền thuê sân, điều này khiến một số đàn em bên dưới thắc mắc.