Chương 213: Lễ cầu hôn trong mơ
Trong ánh mắt hoài nghi của mọi người, Đạt xoay qua khán đài:
– Alo, alo!
– Một hai ba bốn alo!
Sau khi thử micro, Đạt bắt đầu nói bằng tiếng Trung:
– Xin chào mọi người!
– Mọi người có thấy những câu hỏi này có nhàm chán giá không.
– Có cảm thấy muốn nghe điều gì đó kích thích hơn, nhìn thấy thứ gì đó đẹp đẽ hơn không?
– Mọi người có muốn không?
Một vài lời đáp lại lưa thưa trên khán đài, Đạt lại tiếp tục:
– Mọi người có muốn hay không cũng vậy, dù sao hôm nay chúng tôi đã xác định sẽ biểu diễn tiết mục này rồi.
– Duy, làm đi!
Theo lời Đạt nói, Duy sử dụng thẻ nhân viên tập đoàn Xuân Đào của mình ấn nút.
Cả bầu trời Sân Vận Động tổ chim lập tức tối sầm lại vì một vật thể khổng lồ lơ lửng trên không.
Tới lúc này, khán giả trên khán đài mới kinh ngạc ngẩng đầu nhìn thấy dị vật khổng lồ ở bầu trời:
– Cái gì đây, nhìn quen mắt vậy.
– Là chiến hạm vũ trụ, chiến hạm Thiên Đình sao?
– Không đúng, chiến hạm này không có Nam Thiên Môn.
– Hơn nữa, nhìn bề ngoài cũng khác.
Chiến Hạm Vũ Trụ xuất hiện trên bầu trời đẹp và hoàn mỹ hơn rất nhiều so với Thiên Đình của Trung quốc.
Nó là phiên bản Chiến Hạm Vũ Trụ tiên tiến hơn.
Bởi vậy nên trong lòng khán giả đa phần nghĩ thầm:
“Chiến Hạm ở đâu mà đẹp thế!”
“Trông xịn xò hơn hẳn”
“Thiên Đình không có cửa để so”
Nhưng bởi vì họ là người Trung Quốc, không thể mở miệng phủ nhận niềm tự hào Thiên Đình nên giữ ở trong lòng.
Bên cạnh đó, Chiến Hạm Vũ Trụ xuất hiện cũng thu hút sự chú ý của lực lượng vũ trang Trung Quốc, Máy bay và chiến hạm nhanh chóng xuất hiện, bao vây và cảnh cáo.
– Chúng tôi là Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung quốc, đề nghị các bạn công khai danh tính và vời khỏi khu vực đông người.
– Nếu các bạn không đồng ý, chúng tôi sẽ buộc phải dùng biện pháp vũ lực.
Mặc dù trước đó Đạt có nhắc đến Duy nhưng không ai nghĩ rằng thứ kết tinh khoa học vĩ đại này liên quan gì tới họ.
“Đây có thể là chiến hạm của tập đoàn Xuân Đào tới thị sát, phải cẩn thận”
“Cũng có thể đến từ hành tinh Người Cáo bá chủ vũ trụ”
Đây là những suy nghĩ phổ biến trong lòng lãnh đạo Trung Quốc bấy giờ.
Nhưng tất cả đều sai bét!
Chiến Hạm Vũ Trụ do Duy mua về từ kho hàng nội bộ tập đoàn Xuân Đào với tổng số điểm hai mươi ngàn.
Mười ngàn điểm thưởng từ kế hoạch tạo lập sever liên minh giải trí.
Mười ngàn điểm thưởng việc tố cáo hành vi gian lận trắng trợn của Trung Quốc, gây nguy hại tới uy tín tập đoàn Xuân Đào.
Duy tất tay mọi thứ để mua nó về, mục đích là để trao cho Oanh, Mỹ hương món quà bất ngờ.
Theo lệnh của Duy, hai quả cầu năng lượng bay ra khỏi Chiến Hạm Vũ Trụ, một xuống chỗ Đạt, một tới nơi Duy.
Quả cầu năng lượng thực chất là một lớp màng năng lượng mỏng vô hình, kích cỡ to nhỏ tùy ý người điều khiển miễn đủ năng lượng.
Màng năng lượng cứng rắn, bền bỉ tới mức mà không thứ vũ khí thông thường nào có thể uy hiếp được.
Tuy nhiên, những quả cầu năng lượng này được dùng để chuyên chở người từ mặt đất lên chiến hạm an toàn nên cố ý tô màu cho dễ thấy.
Bởi vì đây là kỹ thuật bổ sung của những chiến hạm tiên tiến nên người Trung Quốc không biết được.
Họ hốt hoảng lo lắng, liên tục kêu lên:
– Đề nghị các bạn dừng ngay việc di chuyển vật thể lạ xuống mặt đất.
– Ở trong lãnh thổ, chúng tôi được phép khai thác biện pháp vũ lực.
Tất nhiên, họ chỉ nói chứ không dám làm thật vì sợ đây là của nền văn minh tiên tiến hơn, đụng phải là rách việc.
Nhưng không phải ai cũng giữ bình tĩnh trong tình huống này, một vài người lính Trung Quốc chịu không được áp lực, tuột tay nã đạn vào những quả cầu năng lượng.
Bằng Bằng Bằng!
Viên đạn thì như chìm đáy biển nhưng tiếng còi ing ỏi eo éo của chiến hạm vang lên khắp khán đài.
– Phát hiện công kích, đề nghị chủ nhân trao quyền sử dụng vũ khí tiến hành thanh tẩy kẻ thù.
– Pháo năng lượng xuyên hành tinh sẵn sàng.
– Quân đoàn máy móc sẵn sàng
– Cơ giáp tâm lực sẵn sàng.
Khán giả Trung Quốc đang còn ngơ ngác chưa biết gì, nghe nói như vậy hoảng hồn la toáng lên:
– Cái gì vậy, đừng bắn tôi, tôi không biết gì hết!
– Đúng đúng, chúng tôi là dân thường vô tội.
– Chiến hạm của chúng ta đâu, sao không lộ mặt.
– Còn hỏi ngu, tất nhiên là đánh không lại.
Tiếng la hét ồn ào, nhốn nháo khắp nơi, một vài người yếu bóng vía đã chuẩn bị bỏ chạy ra ngoài.
Ngay cả trong bộ đàm của quân đội Trung Quốc cũng xuất hiện tiếng mắng chửi:
– Chúng mày là não heo à?
– Tao đã bảo là bình tĩnh, tuyệt đối không được bắn.
– Giờ ai ra xử lý đây, lũ heo, một lũ óc lợn.
Ngay lúc mọi người sợ hãi thảm họa nhân đạo diễn ra thì Duy cầm micro nói to cho cả sân vận động nghe thấy:
– Từ chối sử dụng vũ khí, trở về trạng thái bình thường.
Duy biết rằng quân đội Trung Quốc chỉ đang làm đúng nhiệm vụ nên không cố ý làm khó họ, anh chỉ muốn hoàn thành mục đích của mình thôi.
Chiến Hạm Vũ Trụ lập tức đáp lại:
– Đã rõ!
Tiếng còi dừng lại, Chiến Hạm Vũ Trụ trở về trạng thái ngủ đông vô hại.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Duy, một người nhỏ bé nhưng thực sự vĩ đại lúc này.
Duy bước vào trong quả cầu năng lượng, nó tự động mở cửa cho anh bước vào.
Anh bình tĩnh quỳ một chân xuống, lấy từ đằng sau hai chiếc nhẫn và nói:
– Anh đã từng hứa rằng, một ngày kia sẽ đạt cúp vô địch vũ trụ, tậu về Chiến Hạm Vũ Trụ và dùng nó để cầu hôn em giữa những vì sao nơi tinh không.
– Vô địch vũ trụ thì anh chưa có nhưng Chiến Hạm Vũ trụ thì đủ một chiếc rồi.
– Anh không muốn phải chờ thêm một giây phút nào nữa để biến em thành người phụ nữ hạnh phúc nhất thế giới này.
– Hãy đồng ý làm vợ anh nhé, Kiều Oanh, Mỹ Hương.
Lúc này, trung tâm của sân vận động lại chuyển dời đến hai cô gái trước mặt Duy.
Oanh sớm đã che mặt khóc ròng vì cảm động, Hương cũng chẳng đỡ hơn được tí nào.
Không có bất kì một người con gái nào có thể chịu đựng được màn cầu hôn vĩ đại, rung động lòng người thế này.
Ai dám đem cả Vũ Trụ Chiến Hạm ra để cầu hôn?
Ai dám phát cơm chó cho cả bảy tỉ dân Địa Cầu cùng lúc?
Ai dám ngông nghênh tuyên bố muốn đưa người mình yêu ra ngoài không gian, sánh vai với các vì sao.
Đây có thể xem là màn cầu vôn vĩ đại nhất, tốn kém nhất trong lịch sử nhân loại ở vũ trụ này.
Chỉ riêng Chiến Hạm Vũ Trụ cũng đủ để cả Trái Đất điên cuồng.
Ở một góc xa, Đạt hưởng sái từ duy cũng quỳ gối cầu hôn Ngọc, mặc dù không thể so được với chính chủ nhưng cũng hết sức trang trọng.
Trong một không khí như vậy, cả sân vận động Tổ Chim đứng dậy cổ vũ:
– Đồng ý đi!
– Đồng ý đi!
– Đồng ý đi!
Thậm chí cả những người xem trực tiếp ở xa cũng hô theo:
– Đồng ý đi!
– Đồng ý đi!
Và như bất kì một cô gái bình thường nào khác, Oanh và Mỹ Hương đưa tay ra cho Duy kéo lên.
Ở bên kia, Ngọc cũng tương tự.
Hai quả cầu bồng bềnh lơ lửng vào trong chiến hạm, để lại bảy tỉ cư dân trái đất hoan hô chúc mừng.
Huấn luyện viên Long đến bên cạnh Sang Hee vỗ vai:
– Khổ cho em!
Sang Hee mỉm cười:
– Quen rồi anh ơi, cơm chó mỗi ngày chứ không phải lần đầu tiên.
Ở trên cao, Chiến Hạm Vũ Trụ chầm chậm xoay người như vẫy chào mọi người rồi bay thẳng ra ngoài không gian.
Từ một trận đấu Liên Minh Huyền Thoại ban đầu mà giờ đã biến thành lễ cầu hôn bất đắc dĩ.