Chương 203: Mưu đồ bí mật
– Yorick là một vị tướng khá hiếm gặp trong đấu trường chuyên nghiệp, bạn có thể tiết lộ lý do vì sao Sacrifice Team sử dụng hay không?
– Vấn đề này thì theo phiên bản thôi, chúng tôi nhận thấy Yorick vừa nhận được một đợt buff rất lớn làm tăng sức mạnh quá nhiều nên đưa vào sử dụng.
– Vâng, xin cảm ơn, ngoài ra có câu hỏi nhỏ một xíu, tại sao ở cuối trận bạn lại ks penta kill của tuyển thủ Tinh Quang?
Ở pha giao tranh cuối trận, Duy phóng một mũi lao trúng Vayne vô tình cướp đi penta kill của Oanh.
Duy lắc đầu:
– Mình thực sự không cố ý, tất cả chỉ là vô tình.
– Nếu có cơ hội làm lại thì mình sẽ phóng hạ mũi lao, lập tức thành phật.
Bình luận viên nghĩ Duy đang nói đùa nên cười bỏ qua nhưng Duy thực sự rất hối hận khi lỡ cướp penta kill của Oanh.
Hình phạt dành cho Duy là ra ghế salon và kể từ nay sẽ bị nội bộ Sacrifice Team ban Nidalee vĩnh viễn.
Duy muốn phản kháng nhưng địa vị thực tế không cho phép, nóc nhà thì vẫn cứ là nóc nhà thôi.
Sacrifice Team trở về nghỉ ngơi và tiếp tục sinh hoạt như bình thường những ngày sau đó, họ không biết có một bàn tay bí mật lén lút bao trùm ở đằng sau.
Bốn ngày sau, ở tại một căn biệt thự bí mật nằm ở khu vực ngoại ô thủ đô Bắc Kinh.
Hàng trăm cô gái xinh đẹp mặc đủ loại trang phục từ sườn sám đến Bikini xếp hàng dài ở hai bên để chào đón những nhân vật máu mặt nhưng ít người biết đến.
Đi đầu tiên là một lão béo có nốt ruồi dê trên miệng, tuổi tầm năm mươi nhưng trông khá trẻ vì chăm sóc sức khỏe tốt.
Lão ấy đang đi thì đột nhiên ngừng lại khi thấy một cô gái F cup mặc đồ công sở, đôi mắt nhìn chằm chằm không rời như muốn ăn tươi nuốt sống.
– Lai lãnh đạo thích sao?
Một người đàn ông trung niên đi cạnh giống như chủ nhân của tòa biệt thự cười nói với vị lãnh đạo họ Lai béo ú đấy.
Vị lãnh đạo họ Lai cười xòa:
– Ha ha ha, lòng yêu cái đẹp thì ai cũng có.
– Lai Thế Bình tôi bình sinh thích những cô gái xinh đẹp, dịu dàng, nhưng chỉ ngắm thôi chứ không có ý gì đâu.
– Đi thôi nào, Dương chủ tịch.
Lai Thế Bình xoay người kéo người đàn ông họ Dương đi.
Đây là Lai Thế Bình, lãnh đạo bộ quốc phòng Trung Quốc và Dương Thiên Tề, chủ tịch gia tộc họ Dương quyền thế ngập trời khu vực Giang Nam.
Sau khi họ rời đi, một người đàn ông mặc đồ vest và kính đen tới dắt cô gái F cup lúc nãy đi chuẩn bị làm việc, những người còn lại giải tán.
Còn việc gì thì tất cả đều ngầm hiểu với nhau nhưng không nói ra, thậm chí một số cô gái còn lộ ra ánh mắt hâm mộ, ao ước cứ như thể đó là đặc quyền gì cao quý lắm.
Trên thực tế, hàng trăm cung tần mỹ nữ như trong hoàng cung này đều được Dương Thiên Tề bao nuôi, ăn chơi xả láng.
Ngày bình thường, họ là “bé đường” của đại gia họ Dương nhưng khi cần thiết sẽ hóa thành món quà đặc biệt phục vụ khách quý, thậm chí là tặng đi luôn nếu điều kiện phù hợp.
Thông qua những bé đường tươi ngon ngọt nước này mà gia tộc họ Dương nắm giữ biết bao mối quan hệ mật thiết với những người quyền lực.
Và vị lãnh đạo họ Lai này là một trong số đó.
Sau nửa tiếng trò chuyện luyên thuyên trên trời dưới đất theo kiểu khách sáo trong phòng, một cô gái chỉ mặc đồ lót bưng lên cả một mâm đầy Hải Sâm Trắng lúc nha lúc nhúc hàng chục con.
Lai Thế Bình nhận ra cô gái F cup lúc nãy, biết đây đây là “món ăn” mà Dương Thiên Tề chiêu đãi mình.
Mặc dù trong lòng thèm thuồng và rất thích thú nhưng ngoài mặt vẫn giở giọng trách cứ:
– Dương chủ tịch, anh làm vậy là có ý gì, anh coi Lai Thế Bình tôi là người thế nào?
– Ngài cứ bình tĩnh, đây chỉ là một chút đặc sản mà người thân mới biếu tặng, nay nhân dịp lãnh đạo tới thăm nên mời chút đồ nhà thôi.
– Còn đây là cô gái lúc nãy, vì hâm mộ dáng vẻ oai phong đường đường của Lai lãnh đạo nên xin được phép lại gần phục vụ cho thỏa lòng mong ước.
Theo lời Dương Thiên Tề, cô gái vô danh nhưng cực kì xinh đẹp, nóng bỏng kia uốn éo đi tới sau lưng Lai Thế Bình.
Cảm giác một đoàn bông mềm mại tựa vào lưng khiến gã Lai Thế Bình sướng như lên mây, dù vậy, lão ta vẫn cố xụ mặt ra vẻ thanh cao:
– Anh đừng hòng hối lộ, Lai mỗ tôi một đời liêm khiết, quang minh chính đại, chí công vô tư!
– Đấy là tất nhiên rồi, ai không biết Lai lãnh đạo vì nước vì dân lao tâm khổ tứ.
– Đĩa hải sâm trắng này chỉ là một chút tấm lòng của người dân gửi đến vị lãnh đạo kính yêu mà thôi.
Tuy rằng nói là tấm lòng nhưng cả Lai Thế Bình và Dương Thiên Tề đều rõ một con Hải Sâm Trắng trên mâm có giá khoảng hai mươi ngàn đô la, tương đương năm trăm triệu VNĐ.
Một mâm hàng chục con như thế tương đương với hàng chục tỷ đồng, không giống với khái niệm “tấm lòng” chút nào.
Hơn nữa, Hải Sâm Trắng trong văn hóa Trung Quốc còn được dùng làm liều thuốc bổ thận, tráng dương cực mạnh, đặt trong bối cảnh này nhằm mục đích gì thì có mù cũng phải thấy lờ mờ.
Nhưng Lai Thế Bình và Dương Thiên Tề giả vờ mắt điếc tai ngơ, đánh trống lảng sang chuyện khác:
– Dương chủ tịch hôm nay gọi Lai mỗ đến đây có việc gì không?
– Không giấu gì Lai lãnh đạo, gần đây công việc không mấy thuận lợi nên tôi cũng có nhiều tâm sự.
– Câu chuyện là về đội tuyển Kinh Bắc mà tôi bỏ tiền đầu tư.
– Tốn bao nhiêu tiền để nuôi ra đội Kinh Bắc hùng mạnh như thế mà không ngờ bị Sacrifice Team đánh bại.
– Nói thật, tôi thực sự ấm ức trong lòng không nói ra được.
Nhắc đến chuyện về Liên Minh Huyền Thoại, Lai Thế Bình cũng trở nên nghiêm túc:
– Chuyện này tôi cũng có biết, ai ngờ được Sacrifice Team và Seoul lại trở thành hắc mã của giải đấu năm nay.
– Trung Quốc chúng ta đang là nhà vô địch bỗng trở thành trò cười cho thiên hạ.
Dương Thiên Tề tiếp lời:
– Đúng vậy, là một công dân Trung Quốc yêu nước, tôi không thể chịu đựng tiểu quốc Đông Lào trèo lên đầu chúng ta đi ị như vậy được.
– Ngài xem, tôi nói như vậy có đúng không?
Lai Thế Bình liếc mắt nhìn Dương Thiên Tề, trong lòng cũng đoán được phần nào ý đồ của ông ta nên giả vờ phối hợp:
– Đúng vậy thật không thể tha thứ được, chúng ta thông minh như vậy, đáng lý phải đứng trên đỉnh cao của nhân loại.
– Giấc mơ Trung Hoa đã sắp thành hiện thực, sao đột nhiên bị cản trở bởi những chuyện không đâu.
Nghe tới đây, Dương Thiên Tề nở một nụ cười gian tà, đẩy tở giấy viết tay sang cho Lai Thế Bình, đối phương đọc xong liền chối:
– Không được, việc này rất nguy hiểm, xin thứ lỗi cho Lai mỗ không dám làm.
– Tập đoàn Xuân Đào nhìn chằm chằm vào các giải đấu và chống gian lận rất nặng, không ai chịu nổi.
Lai Thế Bình sử dụng từ “không dám” để dành cơ hội cho Dương Thiên Tề thuyết phục.
Quả nhiên, sau đó Dương Thiên Tề dùng đạo lý quốc gia ra để thuyết phục:
– Ngài yên tâm, đây là vì dân vì nước, vì giấc mơ Trung Hoa, vì dân tộc vĩ đại, làm sao để ngài gặp nguy hiểm.
– Tất cả sự việc sẽ do một con dê thế mạng chịu tội thay, không có bất kì chứng cứ nào liên quan đến ngài.
– Ngài chỉ cần giả vờ mở một con mắt, nhắm một con mắt lại là được.
– Xong chuyện, Dương gia sẽ hậu tạ ngài xứng đáng.