Biến Thiên 1 – Lol – Để Người Già Dạy Cách Chơi Liên Minh
- Chương 155: Chế độ cảnh vệ như nguyên thủ (chương này chống chỉ định với người đang ăn cơm)
Chương 155: Chế độ cảnh vệ như nguyên thủ (chương này chống chỉ định với người đang ăn cơm)
Khi Duy đi ra ngoài thì thấy cảnh tượng còn hoành tráng hơn những gì mà người bảo vệ nói rất nhiều.
Bên ngoài có tổng cộng mười chiếc xe bọc thép, hai xe tăng rải rác xung quanh.
Trên trời là tiếng phành phạch của trực thăng vũ trang soi đèn tuần tra.
Ngay cả quân đội chuyên nghiệp súng đạn lên nòng cũng có tới cả trăm người bảo vệ dọc theo tuyến đường.
May mà xung quanh căn cứ ít người dân chứ nếu không đã sớm kéo nhau ra đường hóng rồi.
Mà đó mới chỉ là những thứ thấy bề nổi, còn lực lượng quân sự ngầm chẳng ai biết bao nhiêu nữa.
Khi thấy Duy cùng đồng đội bước ra, một người đàn ông mặc quân phục lại gần giơ tay chào theo kiểu quân đội:
– Báo cáo, lực lượng cảnh vệ k98 đã tập hợp đầy đủ.
– Theo Luật Cảnh Vệ, kể từ bây giờ trở đi, tất cả thành viên của Sacrifice Team được bảo vệ với thế độ tương đương với nguyên thủ quốc gia.
Duy nghe vậy thì tỏ ra bất ngờ:
– Khoan đã, chúng em còn chưa vô địch Đông Lào mà?
Theo điều luật mới, đội vô địch Đông Lào sẽ được hưởng nhiều đặc quyền và bảo vệ như nguyên thủ nhưng phải vài ngày nữa mới tổ chức trận chung kết và xác định đội Vô Địch.
Anh cảnh vệ đó giải thích:
– Đó chỉ là một trong số các điều khoản bổ sung thôi.
– Một điều khoản khác là các đội đại diện quốc gia tham dự giải chung kết Trái Đất cũng sẽ được bảo vệ tương xứng.
– Kết quả thi đấu ảnh hưởng nghiêm trọng đến vận mệnh quốc gia nên không bài trừ khả năng thế lực đối địch dùng thủ đoạn cực đoan làm hại tuyển thủ.
– Sacrifice Team và Number One đã chắc vé tới Bắc Kinh nên cần được bảo vệ.
– Kể từ bây giờ, chúng tôi sẽ phụ trách bảo vệ an toàn cho các anh, bao gồm các chế độ như sau:
– Bảo vệ khỏi các đối tượng lạ mặt tiếp cận.
– Tuần tra, canh gác thường xuyên tại nơi ở và địa điểm thi đấu.
– Kiểm tra an ninh, an toàn đồ dùng, vật phẩm, phương tiện đi lại để phát hiện chất nổ, chất cháy, chất độc sinh học, chất độc hóa học, chất phóng xạ và vật nguy hiểm khác.
– Kiểm nghiệm thức ăn, nước uống trước khi sử dụng.
– Kiểm tra, kiểm soát người, đồ vật và phương tiện ra, vào khu vực quan trọng.
– Kiểm tra an ninh, an toàn trong trường hợp cần thiết.
– Biện pháp nghiệp vụ khác, vân vân và mây mây.
Sau khi liệt kê bảy bảy bốn mươi chín quy định về bảo vệ, Duy mới nhận ra trở thành người quan trọng chưa chắc đã là điều tốt, giống như kiểu trong nhà giam lịch sự vậy.
Mặc dù thực sự cảm thấy có nhiều vấn đề bất tiện nhưng tạm thời Duy chưa nghĩ ra cách nào nên nói đồng đội vào trong bàn bạc.
Trong phòng họp, Duy nghiêm túc:
– Mọi người nói xem, chúng ta có cần thiết phải chịu sự bảo vệ nghiêm ngặt đến vậy không?
– Chúng ta chỉ chơi game thôi mà, chơi game giải trí, làm gì mà nghiêm trọng vậy.
– Ai có ý kiến gì thì cứ nói để mình ra trao đổi lại với phía cảnh vệ.
Duy vốn trông chờ Sang Hee sẽ có góp ý nào đó nhưng không ngờ người đầu tiên là Đạt:
– Cho hỏi, đi ỉa thì có được bảo vệ không?
Khuôn mặt của Đạt khi hỏi câu này cực kì hiền lành đáng mến nhưng lại khiến Duy muốn cởi dép ra ném vào mặt.
– Đạt, hỏi nghiêm túc đấy.
– Thì mình nghiêm túc mà, nghĩ xem, nếu đi ỉa cũng cần bảo vệ thì nên cử ai tới bảo vệ cho mình đây.
– Nếu là nữ thì sao vào được nhà vệ sinh nam, rồi có người ngồi cạnh ai ỉa nổi.
– Cái cảm giác có người ngồi bên ngoài canh mình ỉa thì khó mà ra được lắm, rặn sợ bõm bõm thành tiếng thì mất mặt.
Duy hít sâu một hơi và tự nhắc với mình:
“Tỉnh táo, tỉnh táo, không được đấm bạn, không được đấm bạn”
– Đạt, có thể nói thứ gì khác ngoài chủ đề này được không?
– Nhưng ngoài ỉa ra thì mình có thắc mắc gì nữa đâu.
Nhìn vẻ mặt ngáo ngơ của Đạt, Duy bất đắc dĩ quay sang Ngọc:
– Ngọc, em có ý kiến gì không?
– Em á, em thì lo lắng đồ ăn phía cảnh vệ không hợp khẩu vị.
– Trà sữa, chân gà, lòng nướng, thịt quay, bao nhiêu món ngon như thế, em gọi ship tới mà cảnh vệ cản lại mất thì sao?
Tới đây, Duy bắt đầu nhận ra vấn đề là chỉ một mình anh ta phản đối việc cảnh vệ kiểm soát xung quanh.
Bởi vì Duy thường xuyên xem video ở Việt Nam nên trong tiềm thức xem nhẹ thân phận game thủ hơn người ở Đông Lào rất nhiều.
Cuối cùng, Duy chỉ đành lủi thủi một mình về phòng và suy nghĩ tìm cách thoát khỏi cảnh vệ để được tự do.
– Luật Cảnh Vệ quy định là dạng bắt buộc rồi, khuyên can bằng lời chắc không ăn thua.
– Trèo tường trốn ra thì thôi, có cả trực thăng thế kia thì chạy đi đâu.
– Hay mình dùng quyền yêu cầu được tự do di chuyển?
– Cũng không được, mình lấy đâu ra quyền chỉ đạo cho họ.
Đang lúc Duy mày mò trong phòng thì Oanh đẩy cửa đi vào.
Còn về vụ mật khẩu thì trước mặt Oanh, Duy đã không có quyền sử dụng mật khẩu cho phòng riêng của mình.
– Anh hình như có ác cảm với việc cảnh vệ ở xung quanh.
Oanh ngồi xuống giường, quay sang nhìn Duy, giọng nhẹ nhàng.
– Đúng là như vậy thật, mất hết tự do.
– Mình có làm gì đâu mà nghiêm trọng hóa vấn đề lên như thế.
Nghe Duy nói, Oanh thở dài đưa điện thoại mình cho Duy xem, bên trong có video về vụ việc tuyển thủ sáng giá nhất Brazil bị khủng bố tại nhà riêng.
– Có lẽ anh ít quan tâm tin tức nên không biết, tuyển thủ đại diện cho quốc gia luôn là đối tượng bị nhắm đến nhiều nhất của đối thủ.
– Như tuyển thủ Brazil này, dù được bảo vệ đến tận răng bởi quân đội chính quy nhưng vẫn bị trùm ma túy thả tên lửa giết chết tại nhà.
– Nguyên nhân là vì tuyển thủ đó kết thù với các băng đảng nên gã trùm ma túy sợ đối phương thành công lấy về cơ giáp tâm lực trả thù bọn họ.
– Mặc dù sau đó tập đoàn Xuân Đào đã trừng phạt những người có liên quan nhưng chết rồi không thể sống lại được.
– Anh nghĩ xem, chỉ trùm xã hội đen đã như thế, các đối tượng thù địch lớn hơn còn làm được những gì nữa?
Sau khi Oanh giải thích cặn kẽ, Duy mới thực sự cảm nhận được phần nào mặt tối của thế giới này.
– Hơn nữa, việc tham gia vòng chung kết Trái Đất còn mang ý nghĩa anh sẽ tiếp cận được các nhân vật trong tập đoàn Xuân Đào.
– Anh biết điều này mang ý nghĩa gì không, anh sẽ được tiếp cận với những người có địa vị hơn xa ngoài tầm vũ trụ.
– Chỉ cần làm thân được với một người trong Xuân Đào thôi thì còn hơn cả nguyên thủ.
– Anh có liên hệ đặc thù với tập đoàn Xuân Đào như vậy, em mà là đối thủ sẽ không tiếc dùng bất kỳ thủ đoạn nào để tiêu diệt, tránh đêm dài lắm mộng.
Nhìn thấy sự quan tâm trong ánh mắt của Oanh, Duy thở dài thừa nhận:
– Là do anh suy nghĩ quá đơn giản.
– Hóa ra mọi việc nghiêm trọng hơn anh nghĩ nhiều.
– Nhưng em yên tâm, anh có cái này.
Duy nói rồi lấy tấm thẻ của nhân viên nội bộ Xuân Đào ra.
– Anh đã là nhân viên nội bộ của Xuân Đào rồi nên em yên tâm, trừ khi họ chán sống mới dám đụng đến anh.
– Đã là vợ chồng với nhau, anh cũng chẳng giấu giếm em làm gì.
Tư tưởng của Duy là vợ chồng phải tin tưởng tuyệt đối lẫn nhau nên sẵn sàng chia sẻ những bí mật thầm kín của mình.
Tất nhiên, những thứ có phần nguy hiểm khó lường như chiếc điện thoại và tiểu thuyết Biến Thiên thì Duy giấu nhẹm đi.
Nếu sau này các đại thần như Kogetsu, Chi Hieu Nguyen, Super broly muốn truy cứu trách nhiệm thì một mình Duy sẽ gánh hết, không làm liên lụy tới Oanh.