Chương 153: Tự nhiên có vợ
Bình luận viên Tùng nhìn cảnh bốn thành viên Sacrifice Team ôm Baron buff đẩy thẳng xuống đường dưới và để Graves đánh lẻ thực ra muốn nói trận đấu đã có kết quả.
Nhưng sự chiến đấu ngoan cường của Vion khiến anh ta không đành lòng nói trước điều gì:
– Chênh lệch về tiền đã lên tới mười ngàn cho Sacrifice Team.
– Lợi thế bây giờ đã là rất lớn rồi, tấm vé vào trận chung kết nằm ngay trước mặt.
Thực ra tới lúc này thì cả đội Vion và Sacrifice Team đều biết kết quả đã có nhưng vì danh dự tuyển thủ nên tử chiến đến cùng.
Tuyển thủ Thuốc Lá thở dài bất đắc dĩ:
– Là lỗi của em, đưa ra quá nhiều quyết định sai lầm.
– Không, là lỗi của chị khi để Graves quá xanh.
– Em cũng có lỗi, cầm Yasuo để chặn Graves tăng tiến sức mạnh mà lại bất lực.
Các thành viên Vion tuy thua trận nhưng thực ra tâm lý rất thoải mái và chủ động nhận lỗi về mình.
Tuyển thủ hỗ trợ Dislike nở nụ cười đề nghị:
– Lao ra quyết tử lần cuối lấy mạng Graves cho chị Vy chứ?
– Nghe hay đấy, có thua cũng phải thẳng sống lưng, giết bằng được Graves trả thù cho chị Vy.
– Vậy thì xông ra nào!
Và thế là thêm một lần nữa, khán giả cùng bình luận viên lại được chứng kiến cảnh Vion tràn ra ngoài căn cứ khi thua tới hơn mười ngàn tiền.
– Năm thành viên của đội Vion tràn lên đường trên bắt Graves, họ bỏ mặc căn cứ chịu sự uy hiếp đến từ bốn thành viên còn lại của Sacrifice Team.
– Trận này Graves chưa từng chết mạng nào nên họ đang muốn phá trinh.
– Ngộ Không thả Chim Mồi, lướt Cân Đẩu Vân tiếp cận bật Lốc Xoáy.
– Graves vừa kịp out play bằng Rút Súng Nhanh và Đạn Nổ Thần Công.
– Nhưng vẫn chưa an toàn được, Rakan Điệu Nhảy Tiếp Viện, Xuất Hiện Hoành Tráng, Bộ Pháp Thần Tốc mê hoặc Graves quay lại.
– Gragas chồng khống chế bằng Thùng Rượu Nổ cho Yasuo Trăng Trối, thôi xong mạng Graves rồi.
– Trẻ em nhắm mắt lại, cảnh tượng tiếp theo chỉ dành cho mười tám tuổi trở lên.
Ngay lúc Graves gần chết thì tuyển thủ Thuốc Lá kêu gọi:
– Dừng lại nhường mạng cho chị Vy.
– Chị ấy bị đè từ đầu tới giờ rồi.
Cả bốn người khác dừng lại, tuyển thủ Nữ Kiếm Sĩ cảm động nhận lấy mạng shut down của Graves.
– Graves bị hạ gục bởi Gragas, nhưng nhà chính của đội xanh cũng đang bị tấn công.
– Ziggs phá nhà quá nhanh, kết quả của trận đấu đã có, Sacrifice Team trở thành đội đầu tiên bước vào trận chung kết được diễn ra tại sân vận động quốc gia.
Trên khắp đất nước Đông Lào, fan hâm mộ của Sacrifice Team cũng được dịp nhảy cẫng hoan hô chúc mừng:
– Hà Nội, tôi tới rồi đây.
– Sacrifice Team vô địch, Tinh Quang vô địch.
– Tối nay không say không về, ai tên Oanh được miễn phí tất cả các hóa đơn.
– Mình đặt trước vé đi Hà Nội đây, hẹn gặp lại các bạn ở sân vận động.
– Mới chỉ Hà Nội thôi à, mình đã đặt trước vé đi Bắc Kinh xem chung kết Trái Đất 2024 rồi.
Trong trụ sở của Sacrifice Team, huấn luyện viên Long cùng tổ huấn luyện viên tràn vào chúc mừng, đối với họ, việc Sacrifice Team chắc vé đi chung kết Trái Đất đã là một thành công vĩ đại.
– Thật tuyệt vời, chúng ta đã làm được.
– Đúng vậy, chúng ta đã thành công đánh bại những người khác để góp mặt tại trận chung kết.
– Cúp vô địch Đông Lào chỉ còn một chút nữa thôi là chạm tới.
– Oanh hôm nay bắn cháy quá, một mình cân ba cân bốn.
Duy cũng vô cùng vui vẻ vì Sacrifice Team chính là đội tuyển trong mơ, thành công của đội chứng tỏ lý tưởng của anh ta là đúng.
Anh cùng mọi người tụ tập lại nhà ăn nói chuyện rôm rả và có một bữa tiệc mini chúc mừng.
– Oanh hôm nay là nhân vật chính nhá, MVP.
– Đúng đấy, hôm nay Oanh tỏa sáng như thiên thần, phải khao mọi người chúc mừng.
Bởi vì trận cuối Oanh sử dụng Graves tạo ra nhiều đột biến nên trở thành tâm điểm của buổi tiệc, ngay cả Sang Hee với Đạt cũng muốn xin theo học nghề đánh Graves.
– Oanh ơi, bữa nào chỉ anh đánh Graves với, từ ngày phiên bản mới ra, thân phận ADC bị lung lay lắm rồi.
– Chắc chỉ có đổi sang đánh Graves mới mong được đứng thẳng một lần.
Đạt vừa nói vừa lau nước mắt, kể từ phiên bản mới ra lò thì AD của anh chính thức thành con ghẻ, đi đâu cũng bị xa lánh.
Thậm chí hiện tại hỗ trợ như Ngọc còn gây ra được nhiều sát thương hơn.
Sang Hee thì chỉ đơn thuần muốn xem thử khả năng đem Graves ra đường giữa có đủ mạnh hay không.
Mọi việc có vẻ rất bình thường nhưng Duy nhạy bén phát hiện Oanh không tập trung và hay chú ý nhìn đồng hồ.
Quả nhiên, một lúc sau thì Oanh lặng lẽ lấy cớ đi ra ngoài.
– Đang nửa đêm, sao Oanh lại đi đâu nhỉ?
– Cô ấy là người tỏa sáng gánh cả đội ở trận hai mà, bỏ đi đâu thế kia?
– Không lẽ gặp người yêu?
Nghĩ tới cảnh có thể Oanh đang đi hẹn hò với người đàn ông khác, không hiểu sao Duy nóng ruột nóng gan tức tốc đi theo sau mà chẳng kịp suy nghĩ gì.
Những người khác thấy Oanh và Duy bỏ đi đang định kêu lại thì Long cản:
– Đừng làm phiền, để hai người họ có thế giới riêng tư đi.
Mọi người ngầm hiểu nở một nụ cười mỉm đầy thú vị, cả cái trụ sở này chắc chỉ có bản thân Duy là không biết tình cảm lộ liễu của Oanh.
Oanh mặc áo khoác, đi tới một quán nước vắng người trong hẻm, trên mặt mang theo khẩu trang che kín sợ bị lộ danh tính.
Duy cũng thế, giờ anh là người nổi tiếng nên phải đeo khẩu trang lên rồi lén đi vào.
Kiếm một chỗ ngồi ở đằng sau chậu cây, Duy lén lút rình rập thì thấy Oanh đang ngồi đối diện với Mỹ Hương, cô trợ lý đáng yêu của anh ta.
Trong đầu của Duy bỗng xuất hiện hàng loạt dấu chấm hỏi về lý do hai người họ gặp nhau.
– Sao Oanh và Hương lại biết nhau?
– Họ lén gặp để làm gì?
– Họ nói gì với nhau nhỉ, tò mò quá.
Oanh và Hương nói chuyện rất nhỏ nên Duy không nghe được nội dung, cố rướn cổ và vểnh tai thì một giọng nữ sau lưng vang lên:
– Quý khách có cần chuyển ghế ra sát hơn nữa không?
– Có chứ, phải lại gần mới nghe được, nói nhỏ quá.
Duy trả lời theo bản năng nhưng ngay sau đó chợt nhận ra có gì đó sai sai.
Anh quay lại nhìn thấy cô phục vụ đang mỉm cười vẫy tay với Oanh, bầu không khí bỗng trở nên cực kì xấu hổ.
Một lát sau, Duy chắp tay ngoan ngoãn ngồi trên ghế cạnh hai người phụ nữ đang nhìn mình chằm chằm.
Oanh mở đầu hỏi:
– Sao anh lại có mặt ở đây?
Duy chỉ có thể đỏ mặt nói dối:
– Trùng hợp, anh bỗng dưng thèm trà sữa nên ra đây uống.
– Nhưng quán này không bán trà sữa.
Duy im lặng nghẹn đến đỏ mặt vì không biết trả lời làm sao, may mà Hương giải vây thay:
– Chắc anh Duy mới đến quán lần đầu nên chưa biết.
– Mà chị gọi em ra đây có việc gì không ạ?
Oanh liếc nhìn Duy một cái rồi ăn ý với Hương không nhắc đến việc Duy theo dõi.
Cô sớm đã biết Duy đi theo sau mình ngay từ khi bước ra cửa trụ sở, chỉ là không cảm thấy khó chịu nên mặc kệ.
“Anh tưởng mình theo dõi được ai chắc, cái trình bám đuôi tệ cỡ nào mà đến cả phục vụ quán cũng biết”
Thở dài một tiếng, Oanh nói ra một câu làm Duy ngớ người:
– Chị biết em có quan hệ đặc thù với Duy nhưng chắc em chưa rõ, chị mới là người tới trước.
– Bất kể em có làm như thế nào đi nữa thì tối đa cũng chỉ là vợ bé mà thôi.
– Chị làm vợ cả, em chịu được thì chịu, nếu không hãy rời đi Duy càng sớm càng tốt!
Suy nghĩ của Duy lúc này giống như một mớ hỗn độn với những câu hỏi:
– Mình là ai?
– Mình đang làm gì?
– Mình có vợ lúc nào?
– Nhỏ với lớn là sao?