-
Bị Bán Sang Cao Miên, Ta Triệu Hồi Tổ Chức Áo Đen!
- Chương 92: Bắt cóc, đe dọa, thẩm vấn
Chương 92: Bắt cóc, đe dọa, thẩm vấn
“Được, được, vậy thì cung kính không bằng tuân mệnh”
Lý Siêu rất nhiệt tình, cho Trần Vũ một loại cảm giác giống như lần đầu tiên trong đời gặp cảnh” tha hương gặp cố tri”.
Đó là một trong tứ đại hỉ sự của người hoa bọn hắn, cảm giác này thật quá cảm động.
Đầu óc của Trần Vũ lúc này không đủ tỉnh táo, lại thêm cả hai đều đang rất mệt mỏi nên chẳng ai nhận ra sự bất thường sau nụ cười hiền hậu của Lý Siêu, và cứ bước lên chiếc Mazda màu trắng một cách quá dễ dàng.
“Siêu ca, đoạn đường này là hướng đi tới phố người hoa sao?”
Không phải Trần Vũ đang hoài nghi Lý Siêu, mà là hắn đang cố gắng tập làm quen với đường đi nước bước ở đây, nó cũng một thói quen tốt hắn học được từ người bạn cũ Bill, đối phương là một quân nhân xuất ngũ.
“Đúng thế, tiểu huynh đệ cùng vị mỹ nữ này cứ kiên nhẫn một chút, cũng không tính xa lắm”
Lý Siêu vừa nói, vừa liếc qua gương chiếu hậu, sau xe, người phụ nữ tóc vàng tên Sam đã ngả hẳn xuống ghế vì mệt mỏi, còn vị tiểu huynh đệ Trần Vũ thì vừa uống nửa chai nước khoáng mà hắn giả vờ tiện tay ném ra sau.
Chạy thêm một đoạn, chiếc Mazda đổi nhiên chậm rãi tấp vào một con hẻm nhỏ.
Ngừng xe Lý Siêu liền quay đầu ra sau, lúc này cả hai người Trần Vũ cùng Sam Roger đều đã gục xuống, đều đang mê mang, một phần là do mệt mỏi kiệt súng, nhưng phần nhiều là vì đã uống chai nước có thuốc mê mà hắn đưa.
“Trần huynh đệ?”
“Mỹ nữ, tỉnh đi, tới nơi rồi!”
Lý Siêu thử lớn giọng gọi hai tiếng, thấy cả hai vẫn nghẹo đầu mê mang thì vui vẻ hí hửng bước xuống xe rồi đóng cửa lại, sau đó lấy điện thoại ra gọi cho ai đó.
Tút tút…
“Chúng ngủ ngon như bé ngoan cả rồi, tới đây mang đi đi”
Sau cuộc gọi, chỉ lát sau, một chiếc xe van màu trắng vào hẻm, tấp vào sát cạnh chiếc Mazda, từ trên, hai kẻ cai to mặc vest đen bước xuống.
Không cần nhiều lời, cả ba lập tức bắt tay phối hợp, nhấc mỹ nữ tóc vàng và Trần Vũ đang bất tỉnh lên xe van một cách gọn gàng, su khi hoàn tất, một người đưa cho Lý Siêu một phong bì nhỏ:
“Làm tốt lắm, đây là tiền thưởng”
Làm xong người áo đen này liền quay về xe xan, chiếc xe nhanh chóng phóng đi, thoáng chốc liền biến mất rời khỏi con hem một hướng khác để laik Lý Siêu đứng một mình trong góc hẻm.
Liếc nhìn xung quanh không ai, hắn lên xe mở phong bì ra.
“Một, hai, ba, bốn, năm…500 trăm đô la”
Biết được thưởng bao nhiêu, Lý Siêu lại càng vui vẻ hơn, có tiền là đủ rồi, bán đứng đồng hương thì có làm sao đâu, đến cả phụ mẫu hắn đều dám bán chứ đừng nói người không cùng máu mủ, tất nhiên, người thân thic phải đủ giá mới được.
Lý Siêu cũng không dám nán lại lâu, lập tức lên xe chạy hẻm sau đó rời đi theo hướng ngược lại với xe van.
…
…
Trong cơn mơ hồ, Sam Roger cảm thấy đầu mình đau như muốn nứt toát ra, còn xung quanh thì tối thui như mực với vô số dây leo nhớp nhúa mọc ở tứ phía.
Sam cố chịu đau quan sát xung quanh thì bất chợt, một con trăn dài ba trăm mét bất thình lình xuất hiện trong tầm mắt, nó há mồm lộ ra cái miệng như chậu máu, răng dài tựa lưỡi cưa, cứ thế trong ánh mắt hoảng sợ gặm xuống một ngụm kinh hồn.
“Aaa!!!”
“Lạy chúa —”
Sam Roger giật mình tỉnh giấc, toàn thân run rẩy, tim đập thình thịch, hóa ra tất cả chỉ là một cơn ác mộng, con trăn dài ba trăm mét không hề tồn tại.
Mấy chục thì chắc có…
Nhưng nàng không rảnh suy nghĩ có hay không có, vừa tỉnh, Sam liền cảm thấy cơ thể mình đau nhức như muốn tan ra thành từng mảnh.
Không chỉ như vậy, Sam còn nhận ra điều gì đó không ổn.
Tay chân mình cứng ngắt không thể xê dịch được, cứ như là bị trói lại…
Bị trói?
Sam Roger cố tỉnh táo, phát hiện phía trên đầu mình là một trần nhà u tối treo một cái bóng đèn cũ kỹ, ánh sáng yếu ớt từ nó khiến không gian quanh đây dù không quá tối tăm nhưng lại càng thêm đáng sợ.
Nhìn trên xong rồi nhìn bên dưới, Sam nhận ra tay chân của mình đều bị dây thừng trói chặt vào trên một chiếc ghế thép, chân ghế thì bị dính chặt vào sàn nhà bê tông, có giãy cỡ nào cũng không thể lung lay được một chút.
“A” Sam không tin có giật mạnh, nhưng sức người kéo không lại bê tông cốt thép.
Nhận thấy không giật chân ghế khỏi sàn được, Sam liền dùng hết sức bình sinh hóa thân thành dàn âm ly hét ầm lên
“Có ai không!”
“Cứu!”
“Tôi ở đây —!”
“Đừng kêu nữa”
Một giọng nam âm trầm đáng sợ đột nhiên vang lên ngay phía khiến Sam Roger, khiến cô nàng lập tức hét ầm lên.
“A! Có quỷ!”
“Im miệng”
Theo sau một tiếng quát, Sam Roger tức thì cảm thấy cổ họng mình lạnh toát, ngó xuống mới thấy một lưỡi dao sắc lẹm đang áp vào phần da mềm mại ngay giữa cổ họng của bản thân.
Lưỡi dao lạnh lẽo đến rợn người, e rằng chỉ cần một cái rạch nhẹ nhàng, dòng máu nóng hổi sẽ từ động mạch cổ chảy xuống đầy mặt đất.
Sắc mặt Sam lộ rõ vẻ kinh hoàng, run rẩy cả người, còn chưa kịp làm ra phản ứng thì lúc này lại có một bàn tay cứng rắn, nắm chặt lấy cầm của cô nàng ngay từ phía sau.
“Ư ~”
Hay lắm, Sam Roger đã sợ hãi triệt để đến mức không dám phát ra bất kỳ tiếng động gì trừ việc rên rỉ nhẹ nhàng.
Bị một người đứng từ đằng sau đưa dao vào cổ trong một không gian u ám, không rõ hắn là ai, hay kẻ đó trông như nào, giọng điệu thì đầy sự lạnh lùng cùng uy hiếp…thử hỏi trong tình huống này ai có thể giữ bình tĩnh.
Ít nhất Sam không làm được, cả người đều run lẩy bẩy lên.
Đáng sợ hơn nữa là khi này, tại cổ họng của Sam xuất hiện một cơn đau nhẹ như muỗi chích, sau đó là cảm giác ẩm ướt, dường như có gì đó ấm áp chảy xuống.
“Ô ô ~ ”
Cắt…hắn cắt!
“Chậc, thứ lỗi cho, lỡ tay nên xin lỗi nhé”
Người phía sau lập tức mở miệng xin lỗi liên hồi, nhưng cái giọng trêu cợt ấy thì nào giống như có ý hối lỗi? Trò giải trí của đối phương thì đúng hơn.
Khi Sam sắp không kìm nén được phải khóc ra tiếng thì người phía sau chợt hỏi ý:
“Giờ như vầy đi, tôi hỏi một câu, cô phải trả lời ngay câu đó, chần chừ một giây, tôi liền cắt một vết…đồng ý không?”
Nhìn có vẻ giống hỏi ý kiến nhưng rõ ràng đối phương sẽ không quan tâm đến vấn đề Sam có muốn hay không, lập tức hỏi câu đầu tiên.
“Cô tới từ đâu? Trả lời ngắn gọn”
“N-New York”
Lưỡi dao đè sát cổ, nơi đó còn đang rỉ máu khiến Sam không dám nói bừa bãi, nhanh chóng trả lời đúng ý đối phương.
“Giỏi lắm” Như khen trẻ con vậy, đối phương lại tiếp tục:
“Cô bao nhiêu tuổi?”
“Hai mươi bảy”
“Tên gì? Họ và tên”
“Sam Roger”
“Cô có người yêu chưa?”
Sam Roger ngẩn ra một chút, nhưng vẫn trả lời thành thật.
“Từng có, giờ thì không”
“Vậy những thứ trong chiếc ba lô này là cái gì?”
Câu hỏi đột nhiên xoay chuyển mạnh, từ sau Sam, một cánh tay rắn chắc giơ một chiếc bao tới trước mặt cho cô nàng nhìn kỹ.
Rất quen thuộc…
Đây là balo của mình!.
Sam chưa kịp đáp lời, người kia lại lảm nhảm, hoặc giống như cảnh cáo hơn.
“Tôi thấy trong đó có một số tài liệu nghiên cứu, còn có mẫu vật là những bông hoa lan đỏ tươi như máu…”
“Chà, hi vọng sẽ không có ai nói dối, mà nói dối thì mũi sẽ dài ra”
“Nhưng tôi lại thích làm cho nó ngắn hơn”
“Chắc cô biết chúa tể hắc ám Voldemort chứ?”
…