Chương 91: Từ Borneo tới Cao Miên
Hồng hộc… hồng hộc…
Cặp nam nữ, một người đàn ông Á Đông cùng một phụ nữ tóc vàng Bắc Mỹ len lỏi chạy thục mạng giữa đám đông hỗn loạn tại bến cảng
Ngay phía sau, những tiếng la hét hoảng loạn, còi hú từ xe cảnh sát, tiếng súng còn vọng lại mơ hồ trong gió biển mặn tanh.
Cuối cùng, họ cũng thoát khỏi nơi đó.
“Trần… bây giờ phải làm sao?”
Sam Roger gấp gáp hỏi, khuôn mặt khá xinh đẹp đã tái nhợt đi vì hoảng loạn cùng kiệt sức, trong mắt cô nàng lúc này, chỉ có người nam nhân lực lưỡng bên cạnh là nơi thích hợp để dựa vào.
Sam tự hỏi khoảng thời gian ngắn ngủi gần đây mình đã phải trải qua những chuyện gì!?
Đầu tiên, mọi chuyện bắt đầu từ chuyến đi khảo sát thu thập hoa lan máu cùng đoàn nghiên cứu, nhưng không ai ngờ được, cả đán lại bị truy sát chạy trối chết bởi một đàn trăn khổng lồ ngay trong rừng nguyên sinh.
Đám lính đánh thuê đi cùng được trang bị hỏa lực mạnh do công ty cử đến cũng chẳng cầm cự nổi trước sức mạnh khủng khiếp của đám sinh vật đó, chỉ vài phút, mọi thứ hóa thành địa ngục, đều biện thành điểm tâm tối trong miệng bọn quái vật.
Cả đoàn nghiên cứu gần chục người cũng chỉ còn lại tiến sĩ Jack, bản thân, Gail là may mắn sống sót.
Bản thân cùng Gail đều muốn rời khỏi rừng nguyên sinh bằng mọi cách mau nhất có thể, nhưng tiến sĩ, không phải tiến sĩ, mà tên khốn Jack lại không đồng ý, thậm chí dùng súng ép cả hai đi tới nơi bọn trăn đang giao phối để hái hoa lan máu.
Đó là một cái hố bùn khổng lồ, bên dưới là hàng trăm con trăn dài hàng chục mét đang quấn quýt lấy nhau, cảnh tượng vô cùng đáng sợ, nhưng rất may mắn khi cả hai đã tình thấy và hái được số hoa lan máu mọc cạnh bên vách hố đất, còn nhét đầy ba cái balo mà không gặp nguy hiểm gì.
Sau đó chuyến hữu kinh vô hiểm, hai người dưới sự uy hiếp của Jack, cả ba buộc phải đi men theo dòng sống tìm đường ra thị trấn do thiết bị liên lạc đã bị phá hỏng không cách nào gọi chi viện.
Giữa đường, ba người rất may mắn khi gặp phải một chiếc thuyền đang ngừng lại cạnh sống với thuyền trưởng tên Bill Johnson cùng trợ thủ Tran Wu, dễ hiểu hơn thì là Trần Vũ.
Thế là Jack liền dùng súng khống chế ép hai người trên thuyền phải đưa hắn rời khỏi rừng nguyên sinh, còn bản thân cùng Gail thì bị hắn bỏ qua.
May mà cả hai kiên cường chờ được một chiếc thuyền nhỏ khác đi ngang qua mới được cứu khỏi cái chết trong rừng.
Đợi đến lúc quay lại trên trấn, Sam còn tưởng mình có thể quay về New York rồi, nào ngờ tình huống ở đây còn phức tạp hơn cả trong rừng nguyên sing tính luôn cả đàn trăn khổng lồ.
Thế chết tiệt nào đó, trên trấn xuất hiện một nhóm vũ trang lạ mặt cũng đang tìm kiếm hoa lan máu, lại thêm đội lính đánh thuê chi viện của công ty Wexel Hall cũng tới.
Kết quả dễ đoán, hai phe bắt đầu tranh nhau hoa lan máu bằng vũ lực ngay trên trấn.
Khi ấy, mấy balo hoa lan máu vẫn nằm trong tay Jack, hắn muốn đi, nhưng trực thăng của đội lính đánh thuê đã bị nhóm vũ trang dùng tên lửa cầm tay bắn hạ, thế là tất cả đều bị đối phương vây lại ở trên trấn không cách nào rời đi.
Đối phương ác tới mức, vì ngăn không cho chi viện tới mà dùng thuốc nổ làm sạt lỡ cả đoạn đường lên trấn, thời điểm đó lại ngay mùa lũ
Thế là cả khu vực bị cô lập khiến cảnh sát cùng Wexel Hall muốn hỗ trợ cũng không làm gì được, trừ khi có thêm trực thăng mới có thể tiến vào, nhưng đây đâu phải muốn là có ngay được.
Biết tình thế này, cả hai người đều trợn tròn mắt, suýt thì chết lặng.
Khoảng thời gian tiếp theo còn kích thích hơn, bản thân, Gail sau đó lại tình cờ gặp được thuyền trưởng Bill cùng trợ thủ của hắn là Trần Vũ.
Sau cuộc trò chuyện, cả bốn người quyết định tạm thời lập một nhóm, cùng làm một vố lớn nhân cơ hội hỗn loạn cướp hoa lan máu từ tay Jack.
Theo cách nói của Gail, cô ta có con đường đưa hoa lan cho tập đoàn NewLife, đến lúc đó cả bốn người sẽ được một khoảng tiền vô cùng lớn, muốn thành triệu phú đô la cũng không phải không thể.
Chuyện kế tiếp thì rất kích thích hơn nữa, Bill cùng Trần Vũ đều có thể chuẩn bị súng săn được, mấy người thế mà thật sự thành công khi nhân cơ hội hai phe vũ trang đang đấu kịch liệt cướp được một balo hoa lan máu từ tay Jack.
Thời điểm đó cũng là lúc Jack dẫn lính đánh thuê phá vây khỏi nhóm vũ trang lạ mặt kia, Bill liền dùng thuyền đi ngược lại vào rừng, thông qua sông trên rừng nguyên sinh tới được cảng nước sâu tại tây Kalimanta, sau đó bỏ tiền, theo thuyền hàng vượt biển tiến về Kota Bharu tránh cho bị đám người kia truy bắt.
Nhưng đoạn đường này thật sự không an toàn, không chỉ gặp cướp biển trên đường, còn bị cảnh sát biển Mã Lai bắt giữ giao cho một nhóm vũ trang lạ mặt khác..
Bọn này cũng nhắm tới hoa lan máu!
Trước đó Bill đã bị bắn chết khi cướp biển lên thuyền, nên sau đó chỉ còn bản thân, Gail cùng Tran Vũ bị nhóm vũ trang kia không chế ép lên một chiếc thuyền hàng nhỏ khác, lái thẳng về Kal Kon, Cao Miên.
Theo lời tên đội trưởng, bọn chúng giữ cả ba lại để khai thác thông tin về nguồn gốc thông tin của hoa lan máu, chỉ cần không phản kháng, mạng sống tạm thời sẽ được giữ lại nên đừng gây sự.
Tốn mấy ngày để tới cảng ở Cao Miên, Sam Roger tưởng mọi chuyện đã kết thúc nào ngờ vừa xuống cảng lại gặp một nhóm khác cũng muốn chiếm hoa lan máu!
Fuck you hoa lan máu!
…
Quay lại thực tế Tran Wu, có khuôn mặt điển hình của người Á Đông, góc cạnh, rắn rỏi, nước da rám nắng cùng đôi mắt kiên nghị, thân hình hắn rất lực lưỡng, các bó cơ nổi rõ sau lớp áo ba lỗ mỏng thấm đầy mồ hôi, như thể chứng minh rằng hắn đã trải qua không ít cuộc sinh tử.
Là sinh tử hàng thật giá thật, suýt chết cả chục lần trong mấy ngày nay.
Và cũng nhờ phần cơ bắp cùng thân hình này mới khiến Sam Roger có cảm giác an toàn hơn một chút, khoảng thời gian vừa rồi thật sự không phải người bình thường có thể chịu đựng nổi, quá nguy hiểm rồi.
Trần Vũ trầm ngâm một lát rồi nói ý kiến:
“Tôi nghĩ trước mắt nên tìm đường về phố người hoa trước, nếu cô muốn có thể tiếp tục đi theo sau”
Tâm tình của Trần Vũ bây giờ cũng đang rất suy sụp nặng nề, bạn thân nhất của hắn là Bill đã chết trên đường đi.
Hắn rất hối hận vì lòng tham của mình khi nghe theo chuyện ma quỷ của con ả da đen kia.
Thành ra cũng khó mà cho Sam Roger sắc mặt tốt được, miễn cưỡng lắm mới giữ được chút vẻ thân thiện.
Đương nhiên, với bản tính lương thiện có sẵn, Trần Vũ vẫn không thể đành lòng bỏ mặc đối phương ở đất khách lạ lẫm.
“Vậy thì cùng đi”
Sam Roger cũng đang rất mơ hồ khi ở mộc quốc gia xa lạ, liền gật đầu đồng ý theo bản năng.
Ý tưởng của hai người rất không tồi, Trần Vũ liền cố gắng tìm một người gốc hoa đi ngang qua để hỏi đường, may mà vẫn cùng ngôn ngữ.
Người này tự xưng Lý Siêu, gốc Triều Châu, tới Cao Miên làm ăn từ ngành quần áo cũ.
Đối phương tỏ ra rất tốt bụng, thậm chí nhiệt tình hơi quá mức.
“Trần huynh đệ ngươi muốn hỏi đường đến phố người hoa à? Không cần phiền phức như vậy đâu, xe của ta ở bên kia, tiện đường giúp đỡ đồng hương cũng không phải chuyện gì lớn”
“Thế thì quá phiền phức cho Lý ca rồi”
“Không phiền, chẳng lẽ tiểu huynh đệ không nể mặt lão ca? Chê xe ta kém?”
“Không không, làm gì có”