Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
hokage-tu-he-thong-thuc-tinh-den-chan-giam-madara.jpg

Hokage: Từ Hệ Thống Thức Tỉnh Đến Chân Giẫm Madara

Tháng 2 2, 2026
Chương 135: Hinata cũng tới! Đây là lão sư an bài! Chương 134: Chủy Độn Cửu Vĩ, Namikaze Minato nghe choáng váng
ta-chi-se-co-nhiet-do-a.jpg

Ta Chỉ Sẽ Cọ Nhiệt Độ A!

Tháng 12 1, 2025
Chương 397: Phiên ngoại Chương 396: Hồi cuối (cuối cùng)
00a823cf3b5b23a1106b4b47d5745572

Ta Có Thể Nhìn Thấy Điểm Kinh Nghiệm

Tháng 1 15, 2025
Chương 468. Nguy cơ ám phục Chương 467. Loại khác ưu đãi
te-thuyet-hong-tran.jpg

Tế Thuyết Hồng Trần

Tháng 1 26, 2025
Chương 883. Đầy mà không đầy Chương 882. Duyên tới tự sẽ tương kiến
cho-mong-tai-di-the-gioi.jpg

Chờ Mong Tại Dị Thế Giới

Tháng 1 19, 2025
Chương 1214. Chưa xong mạo hiểm ( bên dưới ) Chương 1213. Chưa xong mạo hiểm ( bên trên )
dao-truong-di-dau-roi.jpg

Đạo Trưởng Đi Đâu Rồi

Tháng 1 20, 2025
Chương 123. Chương cuối Chương 122. Lại gặp
ta-chi-muon-an-tinh-tu-tien.jpg

Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Tu Tiên

Tháng 1 31, 2026
Chương 460: Không cần mặt mũi Hóa Thần kỳ Chương 459: Hoán Hồn Pháp trận
tien-lo-tranh-phong.jpg

Tiên Lộ Tranh Phong

Tháng 1 30, 2025
Chương 133. Kết thúc Chương 132. Cuối cùng quyết đấu
  1. Bị Bán Sang Cao Miên, Ta Triệu Hồi Tổ Chức Áo Đen!
  2. Chương 9: Giám đốc Ngô Côn
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 9: Giám đốc Ngô Côn

Chiều tối, Trần Diện ngồi chán ngán trong phòng biệt giam, giữa trưa nay lại có ba người bị ném vào.

Theo như Sáu Trọc nói, có vẻ công ty đang cắt giảm hơi nhiều thì phải, một hai người ngu dốt không lừa đảo được hoặc quá bướng nên bị loại bỏ thì còn hợp lí.

Chứ liên tục thế này…đây là định bán cả bọn, mười mấy người cho bên thu mua nội tạng chắc?

Thấy Sáu Trọc lộ vẻ ngưng trọng, Trần Diện có lòng cảnh giác nhưng cái chân què của mình không cho phép.

Hắn chỉ có thể càng thêm đề phòng, một khi tình huống chuyển biến xấu liền gửi tin cho Gin giết vào, mặc dù nếu thật làm thế thì ráT lỗ mãng, nhưng mạng đều không còn thì quản nó lỗ mông vẫn là lỗ gì đều thế.

Trần Diện đưa mắt nhìn qua, tính cả mình tổng cộng mười bốn người bị giam ở đây.

Vì ngôn ngữ khác biệt chia thành ba cái nhóm nhỏ ngồi sát nhau, mặt ai cũng ỉu xìu với thương tích trên người.

Ba người Trần Diện, Sáu Trọc cùng Ánh Trúc cũng thành một nhóm.

Cô nàng Lê Ánh Trúc hình như hơi sợ mấy người lạ lẫm bên kia, nên đều muốn dí sát vào người hắn, tại sao là Trần Diện mà không phải Sáu Trọc?

Đơn giản, ông anh đầu trọc này có lẽ là người trông dữ tợn đáng sợ nhất trong phòng rồi.

Tầm sáu giờ tối, lại có người đưa cơm.

Chắc vì số người bị giam quá đông, phía công ty cẩn thận hơn nhiều, nên có tận ba người mang cơm, trong đó một tên mang súng đứng giữ cửa.

Cái nòng súng lạnh lẽo chĩa vào, đừng nói ai khác, Sáu Trọc đều phải ngoan ngoãn ngồi yên.

“Lại là cái đồ chơi này”

Trần Diện nhìn cái đống cám heo trước mắt chán ghét không thôi, đều là cơm canh thừa của mấy nhân viên khác chứ cái gì nữa.

Ghét thì ghét, vẫn cố mà ăn, nhưng hắn không thấy một trong hai tên phát cơm đang âm thầm thu từng người một vào mắt, đợi khi kẻ cầm súng kêu gọi mới chịu đi ra cùng.

Tên ngó tới ngó lui dáng dấp hơi gầy, hai mắt đục ngầu, nổi bật nhất phải kể đến mái tóc xẻ đôi trông hơi ngố, lại tặc mi thử nhãn, không giống người tốt.

Ba người vừa ra, đúng lúc đụng phải tên mập người đại lục đi tới, thấy hắn tiến vào phòng đếm số người tên tóc ngố nghĩ nghĩ liền đứng ngoài đợi.

Lát sau tên mập đi ra, tên ngố theo sau thấy hắn đang lộ vẻ hằm hằm như trầm tư điều gì liền giả bộ hiếu kỳ, lân la lại hỏi.

“Trư ca, rốt cuộc là có chuyện gì mà mấy ngày nay công ty liên tục làm động tác lớn vậy? Mấy phòng khác đều bất an, cứ thế nữa sẽ có kẻ gây rối không chừng”

“Gây rối?”

Tên mập chính là Trư ca, hừ lạnh một tiếng.

“Ai dám gây chuyện thì đánh gãy chân cho lão tử, hai ngày sau tiễn đi hết cùng một lúc ”

“Bán cho công ty khác?”

“Không phải…” Trư ca lắc đầu, sau đó bất ngờ trở người, bất thình lình cho tên ngố một bạt tay trời giáng.

Bốp!

“A!”

Tên tóc ngố bị đánh cho lảo đảo, mặt sưng vù, nhưng không dám phản kháng.

“Mẹ nhà mày, còn không đi làm việc, hỏi nhiều cái quái gì?”

“Vâng vâng” Tên ngố vội vã cúi đầu, hèn mọn gật gù, rồi lập tức chạy mất.

“Thứ đồ”

Phi!

Trư ca gắt gỏng chửi bới, rồi chợt nhổ một bãi nước bọt vàng khè tanh tưởi xuống đất, đứng tại chỗ sau một hồi suy nghĩ, hắn quay người, đi thẳng đến văn phòng lão đại.

Trước cửa còn có biển ghi phòng Giám Đốc, trông vô cùng chuyên nghiệp.

Cộc cộc,

“Vào đi”

Trư ca đẩy cửa vào, trước mặt hắn là một tên còn mập hơn cả mình, ít cũng phải hơn một trăm năm mươi ký, ngồi đằng sau bàn làm việc, cơ thể to bự đều tràn khỏi chiếc chiếc ghế văn phòng.

Cái ghế: Lão tử vô cùng có nghị lực, thêm một con heo nữa tới đây!

“Côn ca”

Trư ca cẩn thận gọi.

Tên to béo ngồi trên ghế thậm chí không thèm ngẩng đầu, chỉ nhếch mép cười lạnh.

“Chuyện gì? Lại có thằng ngu nào gây rối à? Mày quản người kiểu gì thế? Không làm được thì cuốn xéo cút về đại lục đi”

Ngô Côn cực kỳ bất mãn, mấy hôm trước, một tên đàn em của mình bị đánh nứt cả hộp sọ, gây chấn động não nặng cứu không nổi, bây giờ vẫn còn nằm trong nhà xác.

Vụ này khiến lực uy hiếp của công ty giảm mạnh, nếu có thêm vài vụ nữa có khi mấy tên nhân viên đều tạo phản mất.

Nếu không phải thằng ngu này được vị kia ở đại lục cử tới giám sát mình, thì Ngô Côn đều muốn một súng đập nổ đầu đối phương.

“Không phải, không phải”

Trư ca vừa rồi có oai phong hung ác bao nhiêu, thì giờ lại nhát gan, co ro bấy nhiêu.

Hắn biết rõ, Côn ca ngồi trước mặt không phải hạng tầm thường.

Nghe đồn gã từng ở Hương Cảng chém chết mười mấy mạng, chặt đứt cổ lão đại băng phái địa phương, bị hắc bạch lưỡng đạo truy sát mới phải chạy xuống Cao Miên lánh nạn.

Không chỉ là hư danh, tính khí còn vô cùng tàn nhẫn, động thủ hung ác.

Đã từng, cái tay to béo đó bằng một vả tát gãy cổ tên đàn em ngang bướng, xương cổ đều vẹo một vòng đâm xuyên da thịt, một màn máu tanh như vậy Trư ca tất nhiên còn nhớ rõ mồm một.

“Vậy là chuyện gì?” Ngô Côn âm u hỏi lại.

“Là chuyện bên phòng kho, ta vừa tìm lí do đưa vào đó thêm vài người vào, tính tới giờ đã mười bốn mạng”

Ngô Côn nghe vậy mới hài lòng một chút, gật đầu.

“Đủ rồi, không cần đưa vào thêm nữa”

Mặc dù công ty của hắn thật sự ép người ta làm việc như nô lệ, ăn người không nhả xương, nhưng không có nghĩa là không chút nói lí, nếu thật làm vậy thì không cách nào quản gần ngàn tên nhân viên.

Có súng cũng không được, trừ phi hắn muốn trong thời gian ngắn giải quyết mấy chục thậm chí mấy trăm bộ thi thể, rất rõ ràng, Ngô Côn không liều đến thế.

Đây là Cao Miên, không phải Miến Điện, trừ phi hắn muốn chết nếu không nhất định phải làm lén lút.

Thành ra, muốn giam, muốn phạt, cũng phải tìm lí do.

“À mà khoan đã” Ngô Côn bỗng dưng gọi Trư ca quay lại.

“Hôm nay với ngày mai cho bọn nó ăn ngon chút, tầm sáng hoặc trưa ngày mốt sẽ đưa hết tất cả đi biển”

Ngon chút?

Trư ca sửng sốt một cái

Chẳng lẽ là cơm chặt đầu? Từ khi nào Côn ca có tính người như vậy? Đúng là gặp quỷ rồi.

Dù trong lòng nghĩ vậy, nhưng bên ngoài, Trư ca vẫn gật đầu ngay lập tức.

“Ta hiểu, tối nay với mai sẽ kêu nhà bếp làm thêm vài phần”

Vẫy tay cho tiểu đệ đi ra, đợi cửa khép lại, Ngô Côn tựa lưng vào ghế, chậm rãi châm một điếu xì gà Cu Ba.

Lúc mua nghe mấy tên cung cấp thổi đến trên trời, gì mà hàng đặc chế, đều do trinh nữ được tuyển cho j biệt đặt trên đùi gối từng điếu một, gì mà hít một hơi bao bổ phối.

Thế là giá còn cao hơn xì gà Cu Ba thông thường gấp ba lần.

Có thật là trinh nữ được tuyển chọn đặc biệt với bổ phổi hay không hắn không biết, nhưng hương vị không tệ, vả lại ngồi tựa lưng nhấp nhả rất ra dáng lão đạo.

“Chậc chậc, nhớ hồi còn ở Hương Cảng lão tử làm gì được oai phong như này, cút mẹ mày đi Hồng Môn, cả đời làm tiểu đầu mục còn không bằng theo Vương lão tổng lăn lộn”

“Giờ dưới tay cả ngàn nhân viên, gần trăm tiểu đệ, mỗi tháng kiếm hàng triệu đô la, hừ hừ, mấy lão huynh đệ còn ở Hương Giang mà biết chắc đều phải dập đầu quỳ liếm giày”

“Tiếc là không dám về khoe khoang, hồng Môn chắc chắn không bỏ qua chuyện phản bội lần trước…”

Hừ, cùng lắm thì lão tử không về là được.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dc071ab1aa49c4fe11b7dadb6f9034f9
Bá Thiên Đại Đế
Tháng 1 15, 2025
xuyen-qua-thu-do-dua-thuc-an-ngoai.jpg
Xuyên Qua Thủ Đô Đưa Thức Ăn Ngoài
Tháng 2 6, 2026
giai-tri-giang-ho-dai-ca-ve-huu-di-chup-dien-anh.jpg
Giải Trí: Giang Hồ Đại Ca Về Hưu, Đi Chụp Điện Ảnh?
Tháng 4 23, 2025
than-tham-mo-hai-mat-ra-ta-bi-cong-o-phong-tham-van
Thần Thám : Mở Hai Mắt Ra , Ta Bị Còng Ở Phòng Thẩm Vấn
Tháng mười một 4, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP