Bị Bán Sang Cao Miên, Ta Triệu Hồi Tổ Chức Áo Đen!
- Chương 83: Tâm tình với người chết, Trương Lam phải kiêng kỵ
Chương 83: Tâm tình với người chết, Trương Lam phải kiêng kỵ
…
“Giết!”
“Tất sát Panga…!!!”
Rất nhanh, cả đám đều la ó, đòi rửa hận bằng máu, Lưu Phong đứng lặng người bên miệng hố, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Trương Lam, hắn không nói gì, nhưng trong lòng đã có sự hoài nghi không nhẹ.
Từ trước đến nay, Trương Lam luôn là đứa hiền lành nhất trong bảy người nghĩa tử của lão bang chủ, tính cách nhút nhát, ít nói, ngay cả khi Trương Mãng xích mích với các nghĩa đệ không phục tùng vào mấy năm trước thì Trương Lam cũng chỉ cúi đầu im lặng, chưa từng tỏ thái độ.
Vậy mà hôm nay hắn lại là người đầu tiên đứng lên kêu gọi báo thù.
Có điều gì đó không đúng, rất không đúng.
Khoan…
Ánh mắt Lưu Phong bỗng co rụt, nhớ lại khoảnh khắc khi Trương Lam lén đưa thẻ nhớ vào tay mình, hắn chưa kịp xem, nhưng trực giác mách bảo dữ liệu trong đó không đơn giản.
Lại thêm tình hình hiện tại, Mãng ca mang theo mấy chục người, sao có thể bị đám tàn dư của Panga chỉ với vài mạng phản sát được?
Vô lí!
Chắc chắn nội tình gì đó ở đây.
…
…
Hắn tên là Trương Lam, hôm nay có lẽ là ngày vui đứng thứ hai trong cuộc đời mình, chỉ phải nép đằng sau cái ngày được nghĩa phụ Trương Sơn nhận làm nghĩa tử.
Sáng hôm nay, sau khi trải qua một đêm thu xác cho Trương Mãng cùng các đám thân tín của hắn, Trương Lam liền lấy lí do phải đi tế bái lão bang chủ.
Cũng như báo tin cho nghĩa phụ biết nhị nghĩa tử Trương Mãng sắp xuống “bầu bạn” với người.
Nơi yên nghĩ của lão bang chủ nằm ở một vị trí tương đối vắng vẻ, ngay bãi đất trống trải sau một căn nhà lá bỏ hoang lâu năm.
Nghe nói, nơi này là căn nhà đầu tiên thật sự thuộc về nghĩa phụ khi người từ đại lục trốn tới Cao Miên để tránh né nạn đói.
Nghĩa phụ ở đây, nhưng không nằm đó một mình, mà ngay bên cạnh người chính là nghĩa mẫu.
Nghĩa mẫu là người hiền lành, cả đời tận tụy bên cạnh nghĩa phụ, Trương Lam biết rõ, thân thể của nghĩa phụ có vấn đề nên mới cả đời không con, nhưng nghĩa mẫu chưa từng vì thế mà bỏ đi, vẫn lặng lẽ theo sau gánh chịu lời lẽ không hay khi còn ở đại lục, tới Cao Miên vẫn chăm sóc trượng phu mình đến tận cuối đời.
Tuy trong mắt Trương Lam, nhị ca hắn là một kẻ đáng hận, nhưng đời này của Trương Mãng cũng làm được một việc duy nhất ra nhân dạng, đó là chấp nhận cho phép các huynh đệ khác chôn cất nghĩa phụ ở đây.
Có lẽ hắn chỉ danh tiếng của mình, cũng có thể hắn lo rằng nếu phản đối sẽ khiến các nguyên lão trong bang bất mãn, nhưng mặc kệ thế nào, nghĩa phụ có thể bên nghĩa mẫu khi qua đời cũng là câu chuyện mỹ mãn.
Người còn trẻ, nhưng suy nghĩ hơi già, Trương Lam đi đến trước mộ của cả hai, nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc trước bia, hốc mắt hắn dần trở nên đỏ bừng rồi tự mình lẩm bẩm:
“Nghĩa phụ, cuối cùng ta cũng đã báo được mối thù cho người cùng đại huynh”
“Thứ lỗi cho nghĩa tử, thật ra năm năm trước ta đã biết mọi chuyện từ miệng tên khốn Trương Mãng khi hắn vô tình lỡ lời lúc say rượu, nhưng khi đó các nghĩa huynh đều đã bị hắn hại chết, ta lại yếu thế, chỉ có thể giả ngu, nuốt hận mà chờ đợi thời cơ…”
Lầu bầu đến đây sắc mặt Trương Lam lại có hơi ủ rủ.
“Chỉ một lần đợi này chính là năm năm ròng rã, nhưng Trương Mãng không phải kẻ tầm thường, hắn có liên hệ hợp tác rất sâu với Hổ Hạ Sơn trú tại Smash Chey, người cũng biết đấy, thế lực của Bạch Quảng vô cùng đáng sợ, nếu ta dám động đậy thì nhất định chỉ có một con đường chết”
“Năm năm, năm năm nhẫn nhục khiến ta chạm tới biên giới của sự điên cuồng, khi đó trong lòng ta đã có ý định lấy mạng đổi mạng với Trương Mãng”
“Nhưng trước khi ta biến ý định này thành hành động, thì rất may mắn, vào khoảng thời gian trước có một nhóm người bất phàm tìm tới ta ngỏ ý muốn hợp tác, muốn đẩy ta lên đại diện cho toàn bộ thế lực bang phái tại Bakat”
“Mặc dù biết rằng hợp tác với một tổ chức bí ẩn như thế rất có thể sẽ biến thành uống thuốc độc giải khát, nhưng nghĩa tử ta thật sự không thể đợi được nữa, ta muốn hắn chết ngay, không chỉ hắn, mà tất cả những kẻ liên quan đến tai nạn năm xưa đều phải chết!!!”
“…”
“Ta đã lo nghĩ rất nhiều, thậm chí chuẩn bị tinh thần cho tình huống khi mọi việc bại lộ, thì sẽ dẫn Lý Siêu cùng Trần Khôn đi đòi mạng Trương Mãng, nhưng có vẻ như ta lo lắng xa vời rồi, tổ chức kia rất cường đại còn tàn nhẫn, bọn hắn ra tay dứt khoát đến nỗi mấy tận chục người mà không một ai trốn thoát, đều chết thảm chỉ trong vài phút ngắn ngủi…”
“…giờ Trương Mãng đã phải trả giá, nghĩa phụ, người từng thoải mái thừa nhận rằng cả đời bản thân từng làm rất nhiều chuyện ác với kẻ khác, khi qua đời chắc chắn phải xuống âm tào địa phủ trải qua mười tám tầng địa ngục, ta không muốn người phải chịu cảnh đau khổ như vậy, nhưng nếu có thể, hi vọng người sẽ dẫn Trương Mãng đi vài vòng dưới đó, cho hắn biết tội bất hiếu cùng bất nghĩa sẽ phải trải qua núi đao biển lửa hay dầu sôi lửa bỏng, vẫn là rút gân lột da!?!?”
Trương Lam càng lẩm bẩm càng kích động, nhìn xuống dưới thân, móng tay đều đã đâm vào da thịt, hắn im lặng một chút cho có bình tĩnh rồi mới tiếp tục giãi bày:
“Nghĩa phụ, hôm nay ta chỉ có thể trò chuyện tâm tình với người đến đây, ta còn phải quay về, tìm cách nắm giữ triệt để Độc Xà vào tay mình, tránh cho công sức cả đời của người bỏ công bỏ bể…hơn nữa, chỉ có nắm giữ Độc Xà, trong tương lai nếu gặp nguy cơ lớn hơn ta mới có cơ may chống lại uy hiếp từ cái tổ chức đó”
“Nghĩa phụ, hẹn người vài hôm nữa khi ta đã trở thành bang chủ đời tiếp theo của bang Độc Xà”
Dứt lời, Trương Lam đứng dậy, thắp sáu nén nhang, rót ba ly rượu Mao Đài, rồi cứ như hắn đã hoàn toàn thoát thai hoán cốt, đổi một diện mạo mới rời khỏi mộ địa.
Từ con đường đất ở xã, đi đến đoạn đường nhựa trên thị trấn Limao Kum, Trương Lam đã bình tĩnh lại như bình thường.
Hắn đội một chiếc mũ che khuất mặt, bình thản đi vài vòng loanh quanh trấn, cuối cùng lén lút ngừng lại trước một căn nhà hai tầng.
Nơi này có vị trí tương đối khuất tầm mắt, phải từ con đường nhựa chính tiến vào đường nhỏ, lại phải quẹo thêm vài lần nữa mới tới được chỗ này.
Đây là một căn nhà hoang phế lâu năm, xung quanh cũng chẳng thấy hàng xóm gì, các nhà lân cận đều khóa chặt cửa vì chủ nhân của nó đã vào thành phố làm việc gần hết.
Trương Lam tiến lên, gõ cửa nhẹ nhàng một tiếng, rất nhanh chóng liền có một cục đen thục lùi ló ra…không phải cục, là một người cao to mặt âu phục đen.
Đối phương nhìn hắn một lượt sau đó hơi gật đầu, né sang một bên rồi nói:
“Vào đi thôi, vị kia đang chờ bên trong”
“Đa tạ”
Trương Lam gật đầu tỏ ý biết ơn, còn móc một bao thuốc rất đắt tiền đưa tới mời nhưng lập tức bị người áo đen xua tay từ chối, còn ra hiệu cho hắn đi mau lên.
Bảy phút sau.
Trương Lam gắng gượng bước ra khỏi một căn phòng nằm cuối hành lang tầng trệt.
Khi ra khỏi phòng, mới đi được vào bước sắc mặt của Trương Lam liền dần dần nhợt nhạt đi, tâm tình lay động kịch liệt do e ngại.
Hắn phải ngồi xuống, hít nhiều hơi thật sâu trong mấy chục giây, thậm chí hơn cả phút mới từ từ lấy lại bình tĩnh
Hô hô hô…
Quá đáng sợ!
Cảm giác áp bách, cơn áp lực tỏa ra từ người đối phương mạnh đến kinh dị, Trương Lam đều xuất hiện ảo giác có từng sợi khói đen chảy xuôi trong ánh mắt rét lạnh như băng đó.
Chỉ cần nhớ tới tình cảnh vừa rồi, liền khiến hắn phải kiêng kỵ đến cực điểm.