Bị Bán Sang Cao Miên, Ta Triệu Hồi Tổ Chức Áo Đen!
- Chương 82: Kêu gọi báo thù, kích động lòng người
Chương 82: Kêu gọi báo thù, kích động lòng người
Nửa giờ sau, cách bãi cao su chừng chục phút đi đường, lại có bốn chiếc bán tải lao nhanh trên con đường mấp mô, trên thùng xe, mấy chục tên đàn em lăm lăm đao súng, ánh mắt đầy hung hãn.
Lúc này trong chiếc bán tải đi thứ hai trong hàng, tài xế xe giật mình hô lớn :
“Phong ca, mau nhìn, dường như phía trước đang cháy! Khói đen đang bốc lên nghi ngút!”
“Cái gì!? Đó không phải là nơi Mãng ca vừa dẫn người tới sao? Chẳng lẽ Mãng ca cho đàn em phóng hỏa thiêu sống đám Panga?”
Trong xe, Lưu Phong nghe tài xế nhắc nhở thì giật mình, một mặt hoang mang vô cùng.
Ngồi bên cạnh hắn là một thanh niên cao hơn mét bảy, dáng vẻ hàm hậu thành thật, nhìn thế nào cũng giống ngu si tứ chi phát triển, khiến người khác dễ lầm tưởng hắn ngu ngơ, dễ bắt nạt.
“Không, không đúng” Lưu Phong tự hỏi rồi lại bất giác phủ định. “Nếu Mãng ca là người phóng hỏa vậy thì hắn đã nhận điện thoại của ta mới đúng”
“Phong ca ngươi cũng đừng đoán nữa làm gì, khả năng cao đã xảy ra chuyện rồi, nhị huynh trước nay luôn rất kiêu ngạo, khi còn sống nghĩa phụ thường nhắc nhở huynh ấy phải bớt tính khí nóng nẩy lại, cẩn thận hơn kẻo lật thuyền trong mương…biết đâu lần này…”
“Trương Lam, nói năng cho cẩn thận”
Lưu Phong biến sắc, lập tức quát ngừng, kế đó ánh mắt hắn lại liếc về kính xe, chính xác hơn là quan sát sắc mặt tài xế.
May thay, tài xế là một trong những tiểu đệ thân tín của hắn, không phải loại người lắm miệng sẽ truyền lời vào tai Mãng ca.
Lưu Phong hắn, cũng có thể xem như nguyên lão của bang Độc Xà, hồi còn rất nhỏ chỉ mười tuổi đã theo chân lão bang chủ Trương Sơn lăn lộn khắp nơi, từ những cuộc thanh toán đẫm máu cho đến những giao dịch buôn bán bất hợp pháp.
Cũng tận mắt thấy, phải mất hơn chục năm, lão bang chủ mới cùng các lão huynh đệ dựng lên bang Độc Xà hùng mạnh như ngày nay.
Khi còn sống, khi vừa thành lập Độc Xà không lâu, lão bang chủ Trương Sơn có thu bảy tên cô nhi làm nghĩa tử, trong đó lão đại tên Trương Nham, lão nhị Trương Mãng,…cuối cùng, người nhỏ tuổi nhất chính là thất đệ Trương Lam.
Sau khi lão bang chủ cùng đại nghĩa tử Trương Nham chết trong một vụ tai nạn, hoặc nói là thanh toán ở Smash Chey…thì lão nhị Trương Mãng được sự ủng hộ của hắn với mấy tay nguyên lão cốt cán còn lại mới ngồi lên chức bang chủ.
Vào thời điểm ban đầu, Lưu Phong thấy Mãng ca là người có bản lĩnh, tính toán kỹ lưỡng, trên người mọc mấy chục cái tâm nhãn, còn sở hữu bối phận lớn nhất trong số các nghĩa tử của lão bang chủ, lại là bạn chơi từ nhỏ trong bang nên mới quyết định ủng hộ đối phương thành bang chủ.
Chỉ là về sau này, Lưu Phong mới dẫn nhận ra tính cách của Trương Mãng có phần vặn vẹo, tâm nhãn đầy người thì tốt đấy, nhưng nhiều quá liền xấu.
Đáng hoài nghi hơn nữa là trong những năm sau, mấy vị nghĩa tử còn lại kẻ thì gặp tai nạn xe, người thì khi giao dịch hàng cấm bị giết…
Bốn tên nghĩa tử có quan hệ không tốt với Trương Mãng đều quan đời ngoài ý muốn, liệu chỉ là trùng hợp sao? Bảo trong này không có vấn đề gì thì ai mà tin.
Đó cũng là lý do Lưu Phong sợ Trương Lam nói năng thiếu cẩn trọng, nhỡ để lời không hay rơi vào tai Mãng ca thì hậu quả khó lường được.
Gần đây Tiểu Lam bị kích thích gì vậy?
Không chỉ hết ẩn nhẫn, còn chịu đứng ra giúp đỡ Mãng ca, lại thường xuyên lỡ lời nói mấy cái không nên nói.
Chẳng lẽ hắn quên tính fiat Mãng ca vô cùng nghi kỵ? Đa nghi hơn cả Tào Tháo?
Nhưng trước nay tiểu Lam vẫn luôn rất thành thật, sao giờ…
Không cho Lưu Phong có thêm thời gian tự hỏi, xe bán tải đột nhiên ngừng lại, chỉ thấy trước mặt đoàn xe chính là một bãi cao su đã bị đốt cháy đen, khói mù bốc lên từng cột lớn, không khí khó ngửi đặc quánh do mùi của gỗ cùng cao su cháy.
“Phong ca, Lam ca, chúng ta đã tới vị trí mà Phong ca nói”
Lưu Phong với vẻ mặt âm trầm lập tức mở cửa xe bước xuống, Trương Lam cũng đi theo ngay sau hắn, vẫn giữ dáng vẻ hiền lành hàm hậu quen thuộc.
“Đi, tất cả tản ra, tìm coi Mãng ca cùng mấy huynh đệ khác đang ở đâu”
Dưới lệnh của Lưu Phong, gần chục tên đàn em lập tức tản ra khắp khu vực, bắt đầu tìm kiếm.
Đợi các tiểu đệ đi gần hết, Lưu Phong mới vô thức hạ thấp tầm mắt, chợt nhận ra một chiếc thẻ nhớ nhỏ đã nằm gọn trong lòng bàn tay mình, đây là thứ mà Trương Lam đã kín đáo nhét vào tay hắn khi xuống xe.
“Tiểu Lam…rốt cuộc hắn có ý gì đây?” Hắn nhíu mày tự hỏi, trong lòng dâng lên cảm giác bất an
Qua chục phút tìm kiếm với sự tham gia của cả Trương Lam cùng Lưu Phong, chợt có tiếng hét kinh hãi bất thình lình vang lên.
“Phong ca, Lam ca mau tới đây!!!”
Âm thanh gấp gáp khiến Lưu Phong cùng Trương Lam lập tức dẫn theo hai nhóm đàn em chạy về phía phát ra tiếng gọi.
Đi đến nơi, trước mắt họ là một cái hố nông cháy đen, tro tàn vương vãi khắp mặt đất.
Lưu Phong tiến lại gần, ánh mắt nhìn xuống hố liền co rút lại.
“Mãng ca!?”
“Vương Siêu, Lâm Thụy, còn có Hạ Đình…đều…đều cháy đen?”
Giọng của Lưu Phong run rẩy liên hồi, từng cái tên được thốt ra đều là những nhân vật cốt cán của bang Độc Xà, trong đó, Lâm Thụy thậm chí còn thuộc hàng ngũ nguyên lão như hắn.
Nhưng lúc này, cả đám đều nằm dưới hố, trừ Mãng ca ta thì trên thi thể của những người khác đều cháy khét, thi thể không được hoàn chỉnh.
Nếu không phải quen biết đã lâu, thì với độ cháy khét này có khi hắn còn chẳng thể nhận diện được.
Giờ phút hiện tại, mùi cháy khét, thi thể nát bấy…tình cảnh ám ảnh đến tận xương tủy với tất người đang ở đây.
Và có thể nói, cái hố trước mắt đã chôn cất hơn một nửa thành phần cốt cán của bang Độc Xà, cũng là gần như toàn bộ thân tín của bang chủ…
Không đúng, phải là cố bang chủ!
Lưu Phong nói thầm một tiếng, hắn biết rõ trước đó Mãng ca còn muốn đánh chó cùng đường, quyết tiêu diệt tàn dư Panga.
Nhưng giờ đây, không chỉ không quét sạch được đối thủ, Trương Mãng còn tự đẩy mình cùng huynh đệ trung thành chết chung một chỗ.
Cách hình dung đơn giản nhất chính là không bắt được con gà còn mất nắm gạo, câu cá mà rớt cả cần câu!
Thậm chí còn hại thực lực của Độc Xà yếu đi gần nửa, có thể xưng nguyên khí đại thương.
Lưu Phong tức đến đỏ mắt nghiến răng nghiến lợi, vừa muốn mắng to chợt có tia chớp lóe lên trong đầu.
Khoan !
Chờ đã…
Ánh mắt Lưu Phong bỗng quét nhẹ sang bên trái, Trương Lam đang đứng đó.
Khi này, Trương Lam cũng tỏ ra phẫn nộ như mọi người, nhưng trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Lưu Phong thoáng thấy khóe miệng của tiểu Lam hơi nhếch lên.
“Tiểu Lam ngươi…”
“Phong ca, ngươi chờ chút” Trương Lam bất ngờ cắt ngang lời hắn.
Chỉ thấy Trương Lam cúi người xuống, từ cạnh miệng hố nhấc lên một thanh rìu chữa cháy bị cắm sâu vào mặt đất, giơ cao nó lên trước ánh mắt của mọi người.
“Các ngươi nhìn ký hiệu trên cán rìu! Chắc chắn là đám tàn dư của Panga đã giết đại ca! Chúng ta nhất định phải báo thù cho hắn!!x
Giọng nói đầy giận dữ của Trương Lam vang lên giữa khói bụi mù mịt, tiếng gió rít qua những thân cây cháy trụi như muốn nhấn chìm mọi âm thanh khác.
Một tên đàn em lấm lét nhìn quanh, lập tức đứng lên hùa theo, liền tức giận hét lớn:
“Báo thù! Giết sạch lũ chó đẻ đó!”
Kế tiếp, như hẹn trước, từng tiếng gầm giận dữ nối tiếp nhau vang lên, những tên tiểu đệ vốn đang bàng hoàng trước thảm trạng của Trương Mãng, nay lại bị kích động, liền bừng tỉnh bởi cơn cuồng nộ.