Bị Bán Sang Cao Miên, Ta Triệu Hồi Tổ Chức Áo Đen!
- Chương 81: Bị gài bẫy, cùng vụ nổ nửa đêm
Chương 81: Bị gài bẫy, cùng vụ nổ nửa đêm
Thấy Rei đã xem xong phần tình báo, Hiromitsu có hơi hiếu kỳ hỏi:
“Rei, tại sao lại hẹn ở đây? Vừa rồi tôi còn thấy không ít thành viên quen mặt ẩn giấu xung quanh, chẳng lẽ khu cảng này có vấn đề gì sao?”
“Đúng là có vấn đề”
Bourbon nhẹ gật đầu, ánh mắt rất sắc bén hiện rõ, liền giải thích cho bạn mình.
“Còn nhớ hai ngày trước, chúng ta đã phát hiện căn cứ của bọn chúng trong một nhà kho không?”
“Vậy thì có vấn đề gì?” Hiromitsu cau mày lại.
“Cái đáng nói chính là khi người của ta theo dõi được nơi đó được hơn nửa ngày, thì cùng ngày bọn chúng liền rút lui sạch sẽ khỏi khu nhà kho đó, chuyển sang một kho hàng khác nằm ở khu cảng phía bắc”
Hiromitsu thay đổi sắc mặt, lập tức cảnh giác lên:
“Lẽ nào nhóm theo dõi bị phát hiện nên chúng mới gấp gáp rút lui?”
“Không giống” Rei Furuya lắc đầu, trầm giọng đáp: “Tất cả trang thiết bị đều được mang theo, không có dấu hiệu vội vã hay hoảng loạn, khả năng cao là chúng đã có kế hoạch di chuyển vị trí đi từ trước”
Reng reng reng…
Vừa nói hết lời, đúng lúc này điện thoại của Bourbon chợt vang lên, hắn liếc qua số trên màn hình liền bắt máy ngay, giọng điệu không chút dao động.
“Tôi đây, báo cáo đi?”
Một lát sau, Bourbon bình tĩnh chỉ thị: “Tôi hiểu rồi, cố gắng giữ khoảng cách an toàn, chỉ cần không phải tất cả mục tiêu đều rời đi thì cứ mặc kệ, đừng đánh rắn động cỏ”
“Lại có chuyện gì xảy ra?” Hiromitsu đợi Rei cúp máy liền hỏi.
“Một chiếc du thuyền cỡ trung vừa cập cảng tại bến dịch vụ dân sự, vài người trong nhóm Ratchaya đã lên thuyền, nhưng phần lớn thành viên còn laik hiện vẫn đang tạm thời trú đóng tại khu kho cho thuê của cảng”
“Vậy ta cần làm gì? Tôi lại có cảm giác ngứa tay rồi”
“Đừng gấp” Bourbon khoanh tay, trầm ngâm giây lát rồi đáp:
“Không cần làm gì cả, cứ tiếp tục theo dõi, tránh lại bị bọn chúng đâm sau lưng, ít nhất trong vòng nửa tháng tới, đây là phương án tốt nhất”
Chỉ thị của boss trước đấy đã rất rõ ràng, tạm thời phải ẩn nhẫn, chờ Chianti khôi phục, đợi tổ chức củng cố thực lực rồi mới tính tới chuyện trả thù cũng không muộn.
Ít nhất giờ đây đã biết kẻ địch là ai, khi này phe mình sẽ ẩn vào tối, còn đối phương thì đang bại lộ ở ngoài sáng.
Khi này, nếu hỏi ai nên bất an thì phải là bọn chúng mới đúng.
…
Thời gian thoáng cái đã qua nhiều ngày, chỉ kém tầm tuần thôi là sang tháng.
Thành phố Smash Chey những ngày gần đây vô cùng yên ổn, tất cả đều nhờ cảnh sát nghiêm túc trấn áp toàn bộ tội phạm.
Thật ra chỉ cần thông tin linh thông một chút là biết cảnh sát không nghiêm túc không được, áp lực đặt trên đầu bọn hắn hiện tại còn lớn hơn trước khi thực hiện chiến dịch Sói Đen nữa.
Mọi tội lỗi đều phải quy cho đám khủng bố nhiều ngày trước, và dĩ nhiên cục cảnh sát thành phố không phải hàng yếu kém, họ đã bắt đầu phát lực!
Smash Chey tạm thời yên bình là thế, nhưng đâu đó về phía tây, khu vực này chính địa phận của huyện Bakat, nó lại không thể yên tĩnh như thế.
Giữa đêm, trước một bãi cao su phế liệu, tám chiếc xe bán tải dừng lại tại một góc khuất. Đèn xe đều đã tắt, như thể không muốn gây sự chú ý, hay kinh động với bất kỳ ai ở khu vực này.
Từ chiếc xe đi đầu, một tên đầu trọc với khí thế bừng bưng bước xuống, hắn có thể không được cao to, nhưng khí chất toát ra lại tàn nhẫn hung ác đến đáng sợ.
Bên hông trái hắn cắm một cây đao bổ củi, còn bên hông phải là khẩu súng tiểu liên, chỉ cần nhìn trang bị cùng hình xâm rồng rắn là biết không phải hạng người hiền lành.
Ngay sau hắn, mấy chục tên đàn em thân tín cũng nhanh chóng xuống xe, im lặng xếp thành hàng, trông vẫn rất ra dáng tinh nhuệ.
Cả đám đều xách đao vác hung khí, và tất nhiên là không thể thiếu được các loại hàng nóng súng ngắn súng săn, nơi đây không phải đại lục, ta s dụng của vũ khí lạnh rất có hạng, tốn sức mang theo chủ yếu chỉ để uy hiếp hay dọa người thôi.
Tên đầu trọc quét mắt nhìn quanh bãi cao su vắng lặng, rồi hỏi một tên thuộc hạ có vẻ giống đầu mục đang đứng gần:
“Có đúng là đã xác nhận bọn tạp nham tàn dư của Panga đang trốn ở đây không?”
Tên đầu mục gật đầu, giọng chắc chắn cực kỳ y như đinh đóng cột:
“Là thật, Mãng ca”
“Sau khi lão đại của Panga bị Chaymon Krom xử lý, ba trong số năm tên cốt cán của bọn chúng đã trốn thoát, mấy huynh đệ vô tình phát hiện rồi lần theo manh mối từ tiệm thuốc ở trấn, cuối cùng tìm được tới nơi này, chắc chắn không thể nhầm lẫn”
“Tốt lắm”
Nghe vậy, Mãng ca lập tức nở một nụ cười ác liệt phân phó thân tín:
“Để cho các huynh đệ bao vây khu nhà chòi bên trong bãi cao su lại, tuyệt đối không được khiến một tên nào chạy thất, toàn bộ tàn đảng của Panga đều phải nằm xuống tại đây”
Một tên đàn em thân tín đứng một bên khác nghe vậy thì lộ vẻ do dự, cắn răng hỏi: “Mãng ca, chúng ta không chờ Lưu Phong mang thêm nhân thủ tới sao?”
“Không cần thiết phải đợi, chỉ ba tên nửa tàn nửa phế cộng thêm vài tên phế vật mà thôi, mấy chục huynh đệ đây còn chưa đủ? Lão Lục, đừng hạ thấp sĩ khí của các huynh đệ”
Khiến trách tên thân tín này một câu, hắn quan sát bọn đàn em đã chia nhóm bao vây từ tứ phía, dần ép sát di chuyển về khu nhà trong bãi cao su, Trương Mãng liền nở một nụ cười tàn nhẫn thì thầm.
Ha ha —
Tên điên Chaymon Krom chỉ giết kẻ cầm đầu, làm thế cũng tốt thôi, vừa vặn để ta diệt phần còn lại cũng như lập uy cho những kẻ khác xem.
Qua ngày hôm nay, huyện Bakat liền do một mình lão tử định đoạt!
Trương Mãng hiện đang vô cùng đắc ý.
Chỉ cần Panga triệt để bị xóa sổ vào hôm nay, Độc Xà sẽ lập tức nuốt trọn toàn bộ địa bàn và sản nghiệp mà chúng để lại.
Khi đã tiêu hóa hết, nanh vuốt của Độc Xà chắc chắn sẽ sắc bén hơn bao giờ hết.
Khi đó, cho dù anh em nhà Chaymon có kéo đến gây chuyện, “Ác Xà” Trương Mãng hắn cũng chẳng thèm e sợ.
Biết “địa đầu xà” là gì cái không?
Chính là dạng tồn tại mà cho dù có “quá giang long” đi ngang qua, cũng phải kiêng nể ba phần.
Trương Mãng mơ tưởng về một tương lai huy hoàng, nơi Độc Xà nuốt trọn địa bàn của Panga, trở thành thế lực không ai dám xâm phạm.
Nhưng vừa đặt chân đến vòng vây của đàn em, chỉ kịp trông thấy hình dáng căn chòi trong bãi cao su, hắn bất thình lình nhận ra bầu trời chợt sáng rực lên.
“Cái…”
Ầm….Ầm — !!!
Tiếng nổ kinh hoàng vang lên, chấn động cả trung tâm bãi.
Trương Mãng chưa kịp phản ứng, chỉ cảm thấy lỗ tai đau đớn đến cực điểm, rồi cả người bị hất văng xuống đất, trượt dài trên lớp lá khô mục nát.
Đầu óc hắn quay cuồng, mất đi phương hướng.
Phải một lúc sau, khi cảm giác trở lại Trương Mãng mới loạng choạng ngồi dậy thì thấy trước mắt là một cảnh tượng kinh hoàng.
Khói đen cuồn cuộn bốc lên từ trung tâm vụ nổ, những thân cây xung quanh bị xung kích dữ dội khiến cành lá đổ gãy khắp nơi.
Đáng sợ nhất chính là căn chòi, nó đã hoàn toàn nát vụn, hóa thành hàng trăm mảnh gỗ vụn văng tung tóe, giữa khu bãi lúc này chỉ còn lại một cái hố nông cháy đen.
Trương Mãng đã có thể tưởng tượng ra kết cục của đám đàn em thân tín, những kẻ vốn đứng gần căn chòi nhất.
Một luồng lạnh lẽo bỗng bò dọc sống lưng hắn.
Ực!
Trương Mãng bất giác nuốt một ngụm nước bọt đắng đến cực điểm.
Nhưng bản năng sinh tồn của một kẻ tàn nhẫn mách bảo hắn, phải lập tức rời khỏi nơi này ngay lập tức!
Vụ nổ vừa rồi không phải tai nạn.
Là thuốc nổ? Có kẻ đang nhằm vào hắn!
“Chạy!”
Nói thì lâu, nhưng kể từ khoảnh khắc vụ nổ xảy ra, đến khi Trương Mãng đứng dậy và xoay người bỏ chạy về phía xe thì vẫn chưa đầy năm giây trôi qua.
“Hộc hộc! Thảo nê mã!”
Trương Mãng vừa chạy vừa nghiến răng chửi thề, gắng hết sức bình sinh, ba bò chín trâu rốt cuộc cũng chỉ còn cách cửa xe vài mét.
“Thoát…”
Oanh!
Lại một tiếng lớn vang lên giữa đêm, nhưng lần này lại là âm thanh oanh vang sắc bén khác hoàn toàn tiếng nổ chấn động màng nhĩ lần trước.
Phốc!
Tiếng vang bên tai, hai mấy trợn to, nụ cười lộ ra vì sắp thoát nạn của Trương Mãng cứng lại ở trên mặt.
“…rồi?”
Trong giây phút cuối đời, hắn có thể thấy hình bóng của mình qua kính xe, đó là một khuôn mặt âm hiểm tàn nhẫn, với một cái lỗ máu ngay giữa trán.
Bịch ~
Thi thể của hắn ngã xuống trước cửa xe, kết thúc cuộc đời của một kẻ bất nghĩa.
…