Bị Bán Sang Cao Miên, Ta Triệu Hồi Tổ Chức Áo Đen!
- Chương 79: Nên vui hay buồn? Bourbon thăm bệnh
Chương 79: Nên vui hay buồn? Bourbon thăm bệnh
“Yên tĩnh một chút đi, gấp gáp làm gì!?”
Gin lạnh giọng quát Vodka một cái tiếng, sau đó thuận tay châm một điếu thuốc.
Cả phòng yên tĩnh với đầy hơi khói trắng, khi không khí trong phòng càng thêm ngột ngạt thì chợt có tiếng gõ cửa lần nửa.
“Ai?”
“Ryo”
“Vào đi”
Cánh cửa mở ra, một nữ nhân đeo kính đeo khẩu trang đen với mái tóc buộc gọn gàng sau gáy bước vào.
Vai trái của người này được băng bó cẩn thận, chính là dấu tích của cuộc rượt đuổi khốc liệt đêm hôm trước.
Tay phải còn ôm theo một chiếc hộp thép nặng nề, cổ tay đeo một thiết bị kỳ quái nho nhỏ không biết dùng để làm gì.
Đặt hộp xuống mặt bàn gỗ, Ryo tháo thiết bị ở cổ tay ra rồi mới lên tiếng, giọng nói mang theo vẻ mệt mỏi pha lẫn sự mong chờ:
“Vật khả nghi đang nằm trong hộp, đoạn đường đến đây không phát hiện kẻ nào bám đuôi, à… tôi có thể xin nghỉ ngơi vài hôm không?”
Giọng nói có phần thấp thỏm, như sợ rằng yêu cầu này sẽ bị từ chối, nhưng Gin chỉ liếc nhanh sang vai trái đang bị thương của cô nàng, sau đó liền gật đầu:
“Được, dựa theo chỉ thị từ boss khoảng thời gian tiếp theo tổ chức cần phải im hơi lặng tiếng”
“Cứ yên tâm mà dưỡng thương, đợi khi nào phía ta điều tra rõ ràng đám chuột nhắt kia là ai thì sẽ cần đến cô cùng Chianti động thủ”
Giọng của Gin rất lạnh mang đầy sát khí, có thể đoán được một khi tra kẻ chủ mưu là ai, hắn sẽ để đối phương biết cái gì gọi là báo thù như gió bão quét ngang.
“Tôi hiểu rồi”
…
…
…
“Chào buổi sáng”
Hướng về đồng hương hỏi thăm một tiếng, Trần Diện liền được nữ thư ký đẩy ra phòng khách ngồi xem tin tức trong lúc chờ điểm tâm do sáng nay hắn sớm hơn bình thường.
Sau đợt phục kích khiến Chianti suýt mất mạng cách đây bốn ngày, những ngày gần đây Trần Diện cảm thấy cuộc sống của mình dường như bình lặng hơn hẳn.
Vì bình yên quá, thanh thản quá nên mới thoải mái thức sớm đến vậy, sớm đến nổi chưa có gì ăn.
Về phía điều tra nguyên do đầu đuôi của vụ tập kích cũng đã tương đối rõ ràng rồi.
Mọi chuyện bắt nguồn từ khi Vodka đặt hàng mua một lô vũ khí từ tay buôn Winston.
Lô vũ khí này trị giá ba trăm ngàn đô la, toàn bộ đều là sản phẩm được sản xuất bởi tập đoàn công nghiệp nặng tại Ưng Đế, theo giới thiệu của Vodka, giá tiền đúng là hơi mắc thật, nhưng chất lượng bảo đảm không cần phải bàn cãi.
Và thực tế thì đúng là vậy, chất lượng rất ổn, tuyệt đối có xuất xứ từ tập đoàn lớn, đạt tiêu chuẩn quân sự,…Nhưng! Có một vấn đề rất lớn, là đối phương lại còn khuyến mãi tặng kèm một cái thiết bị định vị khiến Trần Diện mất hai tên cấp dưới, mất luôn một cái sân huấn luyện tập bắn giá trị gần nửa triệu đô la.
Tính đi tính lại, bù tới bù lui, mẹ nó lỗ to!
Hắn nhớ lại cái bản báo cáo sau khi phá giải thiết bị định vị thì biết thiết bị đó chỉ phát sóng tín hiệu theo chu kỳ ba giờ tối cùng ba giờ sáng mỗi ngày, mỗi lần phát sóng cũng chỉ kéo dài đúng hai giây.
Tức là trừ khi có thể ngồi canh đúng thời điểm đó, hoặc luôn đặt lô vũ khí trong phạm vi của thiết bị bắt sóng thì mới phát hiện ra sóng định vị.
Và rất rõ ràng rồi, Vodka cũng khá cẩn thận nhưng không phải tiên tri cái gì cũng biết.
Kẻ có tội thật sự là tên thành viên vòng ngoài kia, làm ăn chủ quan, đã bị Gin trong lúc tức giận cho ăn một viên kẹo đông, sau đó đổ bê tông và kết cục là được chôn cất rất kỹ lưỡng.
Quay lại chuyện chính, một mặt là do chủ quan từ phe mình, mặt khác đối địch đủ âm hiểm, thế là lô vũ khí có thiết bị định vị được đưa tới sân tập bắn, dự tính sẽ lưu trữ ở nhà kho dưới lòng đất, nào ngờ lại rơi vào bẫy bại lộ vị trí mới dẫn tới tổn thất nghiêm trọng.
Có điều, theo như Gin suy đoán, dù Winston có thật sự làm trò mờ ám thì cũng chỉ là tiếp tay, kẻ ra tay trực tiếp chắc chắn không phải hắn vì hai bên vốn không có thù oán gì.
Kẻ sau màn thật sự là một bọn khác!
Khoảng thời gian tiếp theo Gin sẽ để Bourbon điều tra vụ này, tên kia có đủ kinh nghiệm, còn chính Gin lại thì quay về huyện Bakat nhanh chóng hoàn thành kế hoạch ở đó.
Xem như có một cái kết tạm thời, nhưng tâm tình của Trần Diện lại tương đối rối bời.
[ Ting! Chúc mừng chủ nhân nhận được +15 điểm thế lực từ “Lực ảnh hưởng mềm tại thành phố Smash Chey (30/300) ]
[Điểm năng lượng: 25.272 → 106.627
Điểm thế lực: 5 → 20 ]
Thiệt hại hai tên thuộc hạ, mất một căn cứ, thành viên của tổ chức ở Smash Chey đều phải ẩn núp tránh nấm đấm từ phía cảnh sát…đổi lại là điểm năng lượng lên đến sáu con số cùng mười lăm điểm thế lực.
Trần Diện không biết mình nên buồn vì lần tiên có thuộc hạ hi sinh, hay vui vì đột nhiên giàu có nữa.
Thôi thì đành bên ngoài buồn, nội tâm hơi vui vẻ vậy.
“Nhưng mà kế hoạch lần này của Bourbon đúng là hung ác thật, chắc chắn đã chọc điên cảnh lực địa phương, khả năng cao…tổ chức đã biến cái gai trong mắt cảnh sát”
Thử nghĩ một chút, trong khu vực quản lí của mình lại xuất hiện một tổ chức khủng bố thế này thì ai mà chịu cho được, cảnh sát có biến chất hơn nữa cũng không thể nhịn.
Đổi lại thành Trần Diện, cũng nhất định sẽ dùng toàn bộ nguồn lực vó thể dùng, sau đó tìm ra rồi trấn áp tiêu diệt bọn khủng bố cho sạch sẽ không khí.
“Chuyện đau đầu này cứ để Bourbon đi đối phó đi, Gin giao cho hắn điều tra vụ này rồi thế nào thì thế nào cũng phải đối đầu với cảnh sát”
“Cục An Ninh Nội Địa Đông Doanh đấu cảnh sát Cao Miên? Có trò hay để xem”
…
Tầm trưa.
Bệnh viện trung tâm thành phố, phòng VIP, Chianti đang dưỡng thương ở đây.
Tối hôm đó sau khi được Scotch cứu khỏi vòng vây tại quận Chad, vì tránh hiềm nghi nên trước hết Chianti được đưa tới chỗ một tên bác sĩ ngầm làm việc cho tổ chức để lấy đạn ra trước, sau đó mới chuyển tới bệnh viện.
Thời điểm này tại phòng, Chianti đang nằm trên giường với cái chân trái được băng bó kỹ càng, hai mắt nhắm chặt như đang ngủ say.
Cạnh giường có một nữ nhân mặc áo sơ mi trắng đang ngồi đấy, thông qua lớp vải mỏng có thể ở vai người này cũng có vết băng bó.
Ryo vốn đang ngồi gọt quả lê, động tác đung dao chậm rề rề nhưng rồi bất chợt có tiếng gõ cửa vang lên.
Từ sự lười biếng lập tức chuyển thành cảnh giác cao độ, khi tới cửa xác nhận người bên ngoài là một thanh niên tóc vàng đang cười híp mắt, Ryo lập tức mời hắn vào.
“Ngài Bourbon”
“Chào cô, Ryo, giúp tôi ra ngoài canh chừng chốc lát đi,…tôi có chút chút chuyện cần bàn với Chianti”
“Đã hiểu”
Cạch, đợi người đi ra, cửa cũng khép lại rồi, Bourbon một mặt mỉm cười nhìn về phía Chianti đang ngủ.
“Tôi biết cô thức rồi Chianti”
Người nằm trên nghe giọng này lập tức mở mắt ra, trợn trừng cả lên, dường như trong bụng đang kìm giữ một ngọn núi lửa sắp phun trào.
“Bourbon? Đến đây làm cái gì!? Gin đâu rồi?”
Cảm xúc của Chianti tương đối mà nói là rất táo bạo, thử suy nghĩ chút cũng rất bình thường, lần này cô nàng bị đánh cho uất ức như vậy không cáu mới lạ
“Đừng nóng giận thế, cùng là thành viên của tổ chức, tôi đến thăm bệnh không được sao?”
Bourbon cũng không ngại khi Chianti tỏ thái độ khó chịu, liền ngồi xuống vị trí của Ryo vừa rồi, rất tự nhiên khi tiếp tục gọt quả lê đang bị cắt dở.
Vừa cắt vỏ, Bourbon vừa chậm rãi giải thích:
“Gin giao cho tôi nhiệm vụ điều tra kẻ sau màn vụ tập kích, boss đã đồng ý việc này…trước khi Gin rời đi có nhắc tới việc hình như cô đoán được kẻ truy sát mình là ai rồi phải không?”