Chương 209: Ý Nghĩ Binh Khí.
Bỏ qua những trận chiến mãnh liệt ở Đông Vực, quay trở lại nơi mà Nghịch Phàm đang cư trú, hiện giờ hắn đang mang theo một cây rìu nhỏ thế như chẻ tre mà dập củi.
Hắn thân hình nhỏ yếu như là thư sinh, nhưng khí thế cầm rìu vẫn là dũng mãnh như vậy đó, từng rìu bổ xuống đều như chứa một loại đạo vận kỳ lạ.
Nghịch Phàm đưa tay phủi xuống mồ hôi, thân thể hắn hiện giờ hoàn toàn đã hóa phàm, ít nhất cũng chỉ mạnh hơn người thường một chút.
Ngửi thấy mùi hương trong căn nhà nhỏ kia, khóe miệng hắn bất giác nở lên một nụ cười hạnh phúc, thời gian trôi qua càng lúc càng nhanh, dòng thời gian ở tiểu thế giới này trôi qua quá kỳ lạ khiến cho thời gian đạo văn được vị kia khắc trên người hắn có chút loạn lạc.
Đã qua mấy năm nay tâm cảnh hắn khi ở với Sơ Vân Mộng càng nhiều hơn là ôn hòa, cái khí thế giết chóc kia đã bị ẩn sâu bên trong cái tâm thái ôn hòa kia, nhưng mà chỉ với một giây nổi giận thì chỉ sợ trời đất sẽ bị đảo điên bởi cái sát khí đó.
“Nghịch Phàm ơi, hình như có khách tới”.
Giọng nói dịu dàng từ sâu trong xương kia khiến cho người ta chỉ muốn từ từ yêu thương, việc này khiến cho ánh mắt của tên thiếu niên kia lộ lên vẻ nhu tình hiện rõ, đôi mắt kia chứa đựng tia sáng yêu thương nồng nhiệt nhất, là người con trai điên cuồng bảo vệ người họ yêu, là một sự bất diệt trong tưởng niệm trong đời của Nghịch Phàm.
Hắn bỏ xuống cây rìu mà từ từ bước vào trước sân nhà, trước mặt Nghịch Phàm là một thân hình to lớn gần như gấp đôi hắn, đôi mắt người này lộ ra phong sương, lộ ra mệt mỏi của người đi xa cố hương.
“10 năm rồi”.
Người này giọng nói bình tĩnh nói ra, thời gian trôi qua đã rất lâu từ khi hắn lạc đến tiểu thế giới này, sự cuồng nhiệt của thiếu niên khi trước đã bị thời gian nháy mắt này cho ăn mòn đi.
Con số mười năm có thể đối với tu sĩ thì cũng chỉ trong chớp mắt, nhưng mà nếu là phàm nhân thì đó đã là dài dằng dặc rồi, huống hồ chi người này còn không dùng chút sức mạnh của tu sĩ nào mà đi tận thế gian du ngoạn cảnh đẹp, tâm cảnh của hắn đã được tĩnh lặng hơn trước.
Nghịch Phàm ngồi xuống nền đất thô cứng kia mà tự mình nhấc một chén trà, hắn nhìn người thiếu niên trước kia từng được tung hô là đệ nhất thiêu kiêu Đông Vực phía trước mà cười thầm, trước kia có kiêu ngạo bao nhiêu thì theo thời gian cũng bị ăn mòn hết rồi, đây không phải là việc xấu.
Tâm cảnh không thuận rất khó bước tiếp trên con đường đầy ngập cản trở này, phải có ý chí kiên định luôn bước lên mới có thể đạt được cảnh giới bản thân mong muốn, nếu cứ kêu ngạo tự thân cho rằng mình mạnh mẽ thì cũng sẽ sớm diệt vong, tự trôn mình vào cát vàng lịch sử.
Bách Hổ ngồi xuống trước mặt của Nghịch Phàm, trong đáy mắt đã chứa một loại mệt mỏi không nói thành lời, hắn hướng đến thiếu niên trước mắt bái một cái.
“Tham kiến tiên sinh”.
Hắn tôn kính cúi đầu chào hỏi, sự tôn trọng của hắn là đến sâu tận linh hồn không hề che giấu, tâm cảnh hắn càng thăng hoa thì bây giờ đây khi đứng trước Nghịch Phàm thì hắn càng thêm biết được người này mạnh mẽ, hắn không quay quanh thiên địa, mà thiên địa này đã sớm lấy hắn làm trung tâm rồi.
“Ngươi đã có cảm ngộ gì trên con đường đi này rồi”.
Lời nói Nghịch Phàm ôn hòa như là trưởng bối.
“Ta đã đi qua nhiều cái phàm trấn, trãi qua vô số nghề nghiệp trong mười năm qua, từ ông chủ bình thường làm việc trong tưởu quán, đến một người ăn mày đi xin ăn trong góc tối nhỏ, từ thổ phỉ không việc ác gì không làm, đến khi là một thành viên trong nhóm cứu hộ cho bá tánh thế gian… ”
Bách Hổ kể về những phiêu lưu mình từng trãi qua, con đường hắn đi ngặt nghèo có ác có hiền, có thương gia cho đến bá điền, nhưng Nghịch Phàm cũng chỉ gật đầu khẽ một cái.
“To gan xin tiên sinh nói rõ sai sót”.
“Con đường ngươi đi qua gian nan lắm, nhưng dù có trãi qua bách thế luân hồi nhưng không có một lần thật sự khổ nạn thì có thể tính là đạo tâm hoàn thiện sao?”
Nghịch Phàm giống như là tự hỏi vậy, lời thì thầm của hắn khi rơi vào tai Bách Hổ thì như là một cơn sóng dâng trào mãnh liệt, đạo tâm có một chút mở ra.
“Ngắm nhìn thế gian sinh lên xuống, chịu nổi khổ của người khác không chịu được, đứng ở ánh mắt người khác không thể với tới, mới đó là hoàn thiện”.
Nghịch Phàm vẫn giữ nụ cười trên khóe miệng, lời nói hắn tuy ôn hòa nhưng nghe thấy lại như sét đánh vào tai người ta, không thể bỏ sót bất cứ câu từ nào.
Bách Hổ hít sâu một hơi, sự phong sương trong mắt cũng từ từ bị pháp lực của hắn cưỡng ép làm cho tiêu tán đi mất, hắn đứng lên mà mạnh mẽ lại cúi đầu một cái.
Nhìn bóng dáng thiếu niên kia rời đi, Nghịch Phàm cảm khái một hơi thở.
Nếu không nằm xuống trong con đường Hoàng giả, hắn ắt hẳn sẽ trở thành một đại cường giả thống trị một phương tinh vực.
Trải qua bao đời nay, thiên kiêu ngã xuống con đường này quá nhiều rồi, từ cổ chí kim chỉ có ai có thể vương mình mà hóa long mới có thể sống sót, nếu không sẽ chỉ mai tán trong đất vàng của cổ sử, Luân Hồi Tử hay Mị Cơ dù mạnh bao nhiêu, người đạt được chuyền thừa Trường Sinh Công của thời đại trước cũng vậy, dù cho là đã đạt đỉnh phong vương tới Độ Kiếp Viên Mãn cũng khó lòng nào thành được.
“Hoang, ngươi rốt cuộc đã tạo ra quy tắc gì cho thế giới này”.
Nghịch Phàm chỉ là cảm khái một hơi thôi vậy mà lão bất tử trong người đột nhiên có giấu hiệu mở mắt.
“Hoang? Chắc chắn là hắn, người đạt được bước thứ 3 kia chắc chắn là hắn”.
Cả Đế Đỉnh trong người sau khi nghe thấy lời nói của đạo tàn niệm kia thì linh đột nhiên sống lại, nó ánh mắt nhìn chằm chằm vào đạo kia tàn hồn.
“Ký ức của ta đang bị người khác bóp méo, rốt cuộc là thứ gì sức mạnh?”.
Linh trong đỉnh vẻ mặt có chút khó coi, nó là vật chí cao của Thiên Đế khi thành đạo, bây giờ linh chí đã sớm hoàn thiện cho nên có thể xem là Tiên binh, vậy mà chỉ với đối mặt với sức mạnh cấm kỵ kia một chút lại bị lực lượng không tên cho bóp méo ký ức.
Siêu Thoát linh hồn cũng không có gì ngạc nhiên cả, hắn là một sự tồn tại sớm đã vượt qua lẽ thường, đã siêu thoát bước thứ 2 tâm cảnh thì đã sớm có ánh mắt xuyên thấu mọi căn cơ của đối phương.
“Ngươi đã ở thời không này quá lâu, thời gian cùng với vũ trụ này đang cố gắng dung hòa ngươi”.
Câu trả lời này khiến cho Linh trong đế đỉnh sợ hãi, dù cho có là chí cao vô thượng thiên đế vị cách cũng không thể nào thay đổi được vùng vũ trụ này dung hòa, huống hồ gì hắn cũng chỉ là một vũ khí của ngài.
Trước khi hắn đi tới này đã được Thiên Đế yểm một chút Tiên Văn vào bên trong thân rồi, dù vậy vẫn bị Thiên Địa phát hiện mà muốn trục xuất hắn.
“Thời gian không còn nhiều nữa rồi, chỉ hi vọng hắn có thể đột phá Đế giả để ta còn trở về đi”.
Linh củ Đế Đỉnh chỉ thở ra một hơi dài, nó sớm đã bị thời không nơi này ăn mòn dần dần, cái cảm giác trí nhớ từ từ bị tha hóa này khiến cho nó rất là khó chịu.
Giờ hắn chỉ có thể ngủ say để cưỡng ép linh trí khóa lại mà thôi, trong quá trình này thì thật sự chỉ có thể để cho Siêu Thoát tàn hồn kia ghi khắc đạo văn cưỡng chế vào trong, việc này khiến cho linh trong đế đỉnh giống như là bị phong ấn vậy.
Và thế là ở trong thân thể của Nghịch Phàm lại có một cái cổ hoàng binh, dù cho là mấy vị đại gia tộc biết được cũng phải kiên kỵ mười phần.
Nghịch Phàm sau khi nhận được thông tin Đế Đỉnh ngủ say thì trong lòng cũng không vui không buồn, hắn từ trước đến giờ không có suy nghĩ đến ngoại vật bên ngoài có thể giúp gì hắn, từ lúc bước vào tu hành trong chiến đầu thì thứ bản mệnh đầu tiên hắn sử dụng thì chỉ có Ngũ Hành Kiếm, mà hiện giờ trong thân thể hắn đã tự hành cắt đi Ngũ Hành Thiên Linh Căn rồi, sớm đã không thể chịu hồi ra được Ngũ Hành Kiếm.
Nhưng mà tuy hắn không phụ thuộc vào ngoại vật nhưng cũng không thể thiếu binh khí chứa đựng đạo văn của bản thân, trước kia hắn khắc pháp tắc của mình vào trong Tiên Vương của bản thân, nhưng vật chứa quá nhiều chỉ sợ sau này sẽ không thể triệu hồi ra được dễ dàng, nếu như có vật chứa được đạo văn của bản thân thì sau này rất dễ thành đạo, bởi vì vậy trước kia mấy vị Cổ Hoàng thường xuyên tạo ra binh khí thành đạo để chuyền thừa cho hậu nhân của mình, điều đó cũng có thể gọi là một tồn tại khác biệt của họ, chứng minh được đạo của họ vẫn còn sống.
Còn Nghịch Phàm lại có một ý tưởng rất là hay, cũng rất khó để thực hiện.
Có thể nào sau khi hắn chuyền pháp xuống thế gian, lấy đạo ngân khắc sâu vào binh khí chuyền thừa xuống muôn đời, vậy nếu một khi hắn gặp bất kỳ nguy hiểm nào mà rời xa thế gian, vậy có thể nào nhờ vào binh khí thành đạo có đạo văn của chính bản thân làm tọa đồ mà quay về hay không.
Lấy đạo của bản thân làm điểm tựa để nghịch thiên trở về, liệu có thể được gọi là sống ra bản thân thứ hai không, dù sao thì binh khí của hắn cũng chứa đựng toàn bộ pháp tắc của bản thân.