Chương 208: Diệp Linh Xuất Chiến.
Thiên địa lúc này nhiễm theo tử sắc từ vần trăng trên thương khung kia, nó chiếu xuống ánh sáng lạnh nhưng chứa đựng một loại lực lượng khó nói hết, khó diễn tả ra thành lời.
Toàn bộ vùng chiến trường này như là bị bao bọc bởi một loại kết giới đặc biệt, mà lấy mặt trăng kia làm trung tâm, toàn bộ xung quanh hơn mười ngàn mét đều bị chứa đựng một loại trọng lực từ hư không đè ép, mà Thiên Tử đứng ở đối diện chiến trường, áp lực nặng nề đè xuống hắn khiến cho Thiên Tử đôi chân muốn khụy xuống.
Bây giờ hắn không thể thi triển Pháp Tướng, càng là do áp lực cho nên không thể nào kết ra ấn quyết được, tưởng rằng thủ đoạn của Thiên Tử đã bị khóa chặt chẽ nhưng bây giờ đây khóe miệng hắn lại nở lên một nụ cười lạnh lùng.
Thủ đoạn của hắn muốn triển khai rồi, con át chủ bài của hắn mãi mãi cũng khiến cho người ta nhìn không thấu, loại kia áp lực khiến hắn cảm thấy mình thật sự khinh thường thiên kiêu ở thời đại này.
“Cơ Gia Tiểu Công Chúa, vừa bước vào nguyên anh thôi nhưng thủ đoạn của ngươi đúng là không tầm thường chút nào”.
Thiên Tử bình tĩnh nói, lời nói bên trong có giọng điệu tán thưởng của trưởng bối, một thiên chi kiêu nữ mà được người như hắn khen ngợi là điều rất khó, nhưng hiện giờ Nhiễm Linh lại được hắn ngợi khen.
“Để ca ngợi ngươi ta sẽ cho ngươi một vinh hạnh, hỏi đi nào, ta sẽ trả lời bất cứ câu hỏi nào của ngươi”.
Thiên Tử sắc mặt tràn ngập sự tự tin đối với thực lực này của mình, bởi vì vậy người khiến hắn có thể tiến vào thế khó nên hắn phải ban thưởng.
Cô gái tóc tím kia trong sâu đôi mắt chứa đựng một loại lạnh lẽo, trong lòng nàng khi nghe thấy những lời nói cuồng vọng của thiếu niên trước mặt thì cảm thấy bản thân mình bị xúc phạm nặng nề, đáng tiếc thay nàng không có bất cứ gì có thể phản bác được.
“Cho ta biết Dị Tượng của ngươi có khả năng gì?”.
Nhiễm Linh thừa cơ hội này hỏi điểm mấu chốt nhất trong trận chiến này, chỉ có như vậy mới có thể để lại được phần thắng cho người đến sau.
“Câu hỏi này rất hốc búa đấy, nhưng mà ta đâu phải người không giữ lời cơ chứ”.
Thiên Tử như là đùa cợt trả lời, xung quanh chiến trường này đều tỉnh lặng không còn bất cứ tiếng gió thổi hay cỏ run nào, toàn bộ xung quanh đây đều bị một khí thế khủng bố cho định trụ tại đó.
“Giống như tên Trương Hành có Ngũ Hành Trúc Cơ đã biết đó, Dị Tượng của ta luôn được khởi động từ trước, đây không phải là trùng hợp đâu nha”.
Thiên Tử dừng lại một chút sau đó nói tiếp.
“Chỉ cần nàng bằng lòng cho ta chiêm ngưỡng thêm vài đòn tấn công bất ngờ nữa, ta có thể nói cho các nàng biết toàn bộ cơ chế dị tượng này”.
Hắn nói xong cũng nhìn chằm chằm lấy cơ thể xinh đẹp của Nhiễm Linh, dường như là không thể nào bỏ sót chi tiết nào của Trận Chiến này.
“Ngươi sẽ chết”.
Nhiễm Linh chỉ lạnh lùng phun ra một câu, trong cơ thể nàng linh lực sớm đã bị tiêu hao gần hết, nhưng nếu như để đổi lại cái chìa khóa chiến thắng trước mặt thì nàng tình nguyện đưa mình vào nguy hiểm, bản năng thấy được Thiên Tử sẽ không lừa nàng.
“Thật vậy sao?”.
Sau khi nghe lời Thiên Tử nói thì Nhiễm Linh trong mắt lộ ra một tia điên cuồng, ánh sáng trong mắt càng là giống như Nghịch Phàm trước kia phải đạt được điều mình muốn bất chấp giá cả phải trả, nàng trong một giây này gộp hết lại đòn đánh vào một.
“Đại chiêu đến rồi”.
Thiên Tử cả người hứng thú nổi lên, tuy cả cơ thể hắn vẫn đang ghim chặt dưới đất không thể đụng đậy nhưng dường như hắn không có lo lắng.
“Hư Không Kiếp Quang”.
Một loại sức mạng mượn từ thiên địa bỗng chốc ập xuống cơ thể nhỏ bé của Nhiễm Linh, một loại sâu trong linh hồn đau đớn là cái giá phải trả cho việc đánh đổi linh lực, tuổi thọ của nàng đang dần dần bị cắn nuốt để đổi thành linh lực mạnh mẽ trong người.
Chỉ với một cái hư không kiếp quang thôi động, toàn bộ phạm vi bên trong dị tượng của nàng đều đang khởi động đến cực hạn, không gian dường như là nghiền ép với nhau gây ra một sự đè ép mãnh liệt, ngay cả bầu trời ở trên cũng như là mạng nhện nứt vỡ, vô số đạo văn đột ngột xuất hiện bắt đầu đan dệt thành những tấm lưới ánh sáng mang lực lượng không gian kinh người bên trong.
Sức ép của nó như là vô cùng vô tận, dập nát hết thảy mọi thứ đi qua, vô hình hay những vật hữu hình cùng nhau sụp đổ ngay lập tức, sát phạt từ chiều không gian khác biệt phát ra ánh sáng khủng bố đã sớm khóa chặt lấy toàn bộ vùng dị tượng này.
“Tốt lắm, ta rất hưng phấn rồi đó”.
Trong lúc này Thiên Tử đang đè ép bởi trọng lực phía dưới đột nhiên nở lên một cười, hắn thừa nhận Nhiễm Linh cường đại, nhưng mà nếu như vậy thì vẫn chưa đủ.
Ngay lúc này xung quanh của Thiên Tử đột nhiên được bao phủ bởi một luồng lực lượng không tên kỳ dị, mà thấy rõ nó chỉ bao bọc cơ thể của Thiên Tử không tới 10 cm, toàn bộ áp lực bởi dị tượng của Nhiễm Linh đều bị loại bỏ bên ngoài.
Trên không trung Nhiễm Linh thấy cảnh này thì ánh mắt đột nhưng mở to lên, nàng biết được cái kia luồng khí lưu là gì, chỉ có dị tượng mới có thể đối phó được dị tượng, nhưng nếu áp suất dị tượng khoảng cách nhỏ đến chỉ bao bọc cơ thể 10cm thì đúng là quá mức, nên biết khi trước Diệp Lam chỉ có thể cưỡng ép áp suất xuống 10 mét.
“Ta hiểu rồi”.
Nàng hiểu được việc trước kia nắm đấm của nàng khi tiếp cận với Thiên Tử là thế nào ngăn cản được, dị tượng của hắn đã bao bọc lấy toàn bộ cơ thể cho nên nắm đấm kia không thể xâm phạm được cơ thể của Thiên Tử, nếu như lúc đó nàn bành trướng dị tượng thì mới có thể hoàn toàn đối kháng.
Nhưng mà có điều dị tượng của Thiên Tử có thể rút gọn lại để tăng độ hiệu quả, bây giờ nếu nhìn thấy rõ thì Thiên Tử đã sớm thoát khỏi sự khống chế của Tử Nguyệt Chiếu Thương Khung, chỉ vì sau khi cưỡng ép dị tượng ở 10cm bao bọc lấy cơ thể thì chỉ tính Thiên Tử đang đứng trên dị tượng của bản thân.
Đây chính là Phòng Thủ Tuyệt Đối.
‘Oanh!’.
Toàn bộ chiến trường đều hóa thành biển lửa, sau một chiêu va chạm mạnh nhất thì toàn bộ linh khí đều bị đốt cháy hoàn toàn, không khí cũng bị ô nhiễm bởi sát khí khiến vùng không gian này trở nên lạnh lẽo.
Khi này chỉ thấy hai đạo thân ảnh đang đứng ở trên không trung, một loại khí tức khủng khiếp ở trên người hai sinh linh này nổ tung tại đó, áp lực khủng bố đè ép bốn phương tám hướng tạo ra dư ảnh khổng lồ đối đầu ở trên không trung.
Giờ phút này trận chiến của mấy vị mới tấn cấp Nguyên Anh cũng không thể nào che giấu, vô số thần thức không tên quét qua chiến trường này, khi mấy loại thần thức khủng bố dừng lại ở thân ảnh Thiên Tử thì đột nhiên có một nổi sợ hãi không thể kháng lại chuyền đến.
Thiên Tử ánh mắt cười cười nhìn về thiếu nữ trước mắt, đôi mắt này như là đã nhìn thấy người quen lâu năm, vô cùng ôn hòa.
Mà phía trước hắn thiếu nữ kia một mái tóc trắng bay múa tại không trung, khuôn mặt lạnh lùng như phủ theo băng sương khiến người ta trong lòng lạnh lẽo không dám khinh nhờn, càng đáng sợ hơn là đôi mắt có hai con ngươi như là hai đóa liên hoa màu trắng kia, nó huyền dị mà khủng bố như là muốn nhìn thấu toàn bộ xung quanh bí ẩn vậy.
Nàng một thân lam y bao phủ bó người để lộ ra đường cong uyển chuyển, một đôi môi đỏ mộng quyến rũ người ta nhưng cũng không thể che giấu khuôn mặt lạnh như băng kia.
Khí tức xung quanh nàng khủng bố như vậy nhưng lại được nàng điều khiển êm diệu đến kỳ lạ, việc này cộng thêm với khí chất cao quý kia khiến cho nàng càng giống như tiên nữ trên trời cao, cao cao tại thượng chỉ để người khác cúi đầu cúng bái.
Con át chủ bài luôn chờ đợi bấy lâu, một người được Trương Hành cùng Nhiễm Linh đặt hết hy vọng vào, nàng tên là Diệp Linh Nhi.
“Vãn Sinh Công Chúa, Diệp Linh ứng chiến!”.