Chương 206: Đối Đầu Của Đại Đạo.
Hơi thở băng giá cộng thêm khí thế như nuốt hết núi sông, khí thế của người trốn trong bóng tối cường đại đến mức chỉ cần một tiếng quát mà thôi cũng đủ khiến cho các thiên kiêu ở đây thân thể dường như muốn sụp đổ.
Diệp Linh Nhi từ lúc lấy lại được ký ức từ trong Luân Hồi, cộng thêm một tia linh niệm của Ngọc Nữ để lại đã khiến cho nàng cảnh giới vượt qua cấp độ Kết Đan, nàng chính là Nguyên Anh tu sĩ cảnh giới đã phi thường mạnh mẽ, đủ để cùng với vị kia Cơ gia Đại Công Chúa sánh vai.
Nguyên Anh đỉnh phong là tồn tại cỡ nào ở đây cơ chứ, nếu như nàng muốn thì liền có thể một bàn tay đủ để quét sạch người ở đây, dù cho là những cái kia Hộ Đạo Giả cũng không thể nào đỡ nổi một kích của nàng.
Một bàn tay nàng bóp lại thành nắm đấm trực tiếp dùng linh hồn lực lượng gia cố mà đấm về phía trước, thiên địa lúc này chấn động, trời đất càng là rung động như là muốn tan vỡ, đại năng cấp bật ra tay khiến cho thiên hạ này cũng phải chấn động.
Mà lúc này ở chỗ hư mà nắm đấm của nàng sắp đánh tới lại bị một loại lực lượng bay xa, người kia vừa mới xuất hiện lại bàn tay liên tục kết ra ấn quyết, ngay lập tức trên tay người này nắm lấy một cái quần sáng màu tím tạo ra hoàng chỉnh mũi tên khóa chặt lấy nắm đấm phía trước.
‘Oanh!’.
Tiếng nổ tung của linh khí đối đầu phát ra, vô số uy trấn khủng bố khiến cho tòa tháp kia phải lung lay muốn sụp đổ.
Cơ Ngọc Nữ từ trong dư chấn kia bay ra ngoài, nàng mái tóc màu tím từng sợi như là muốn cắt đứt hư không bay múa trên bầu trời, một thân khí thế to lớn như là nữ hoàng từ trên phía cao nhìn xuống người kia.
Bàn tay Cơ Ngọc Nữ dơ lên tạo ra thủ ấn, không gian chi lực cường đại vô biên đè ép lấy mọi không gian phía trước, vô số lực lượng xé rách không gian phía trước tạo ra con đường rõ ràng.
“Hư Không Đại Thủ Ấn!”.
Trước kia Nhiễm Linh đã dùng một thức này đã là cường đại như thế nào cơ chứ, hiện giờ Cơ Ngọc Nữ đã là Nguyên Anh Đỉnh Phong Tu Vi rồi dùng một thức này khiến cho thiên địa hư không lúc này hoàn toàn bị sụp đổ.
Nhưng không đợi Hư Không Đại Thủ Ấn giáng xuống thì phía dưới cũng có một tiếng quát lạnh lẽo khiến cho xung quanh hư không phải đống băng đến cực hạn.
“Tịnh thế thanh liên”.
Hai đóa hoa màu trắng từ trong hư không xuất hiện vô cùng rực rỡ đủ để thanh tẩy hết mọi vật chất xung quanh, nó càng là hướng đến đại thủ ấn trên không trung khi đụng vào lại có khí thế cả hai đều dung hợp với nhau.
“Luân Hồi Kiếp Quang!”.
“Hư Không Đại Trảm”.
Sát phạt khiếp người hiện ra trên trời dưới đất, một phương không gian bị cắt đứt hoàn toàn lộ ra vô số đạo lôi kiếp màu đen òm hạ xuống, không gian vết cắt cùng với kiếp quang đối với nhau cùng nhau nổ tung.
Cả hai lúc này tất nhiên là biết nếu như cứ so sánh pháp thuật với nhau thì cũng không thể phân ra thắng bại, hiện giờ chỉ có thể tung ra đại chiêu thôi.
“Triển khai dị tượng, Vùng Đất Vãn Sinh”.
“Bành trướng dị tượng, Vạn Cổ Trấn Thương Khung”.
Khi cả hai dị tượng cùng lúc triển khai thì mấy vị hộ đạo giả cũng rùng mình mà bay lượng tòa tháp lớn, bọn hắn lộ ra pháp tướng của bản thân khiến cho chỗ này xuất hiện vô số thân ảnh khổng lồ bao phủ lấy tòa tháp.
Nhiễm Linh cùng với Trương Hành ánh mắt chứa đựng vô số đạo văn bay múa nhìn thẳng vào bên trong hai dị tượng kia.
Thời gian trôi qua 15 phút khiến cho vết rách không gian càng lúc càng dày đặc, vô số pháp tắt dường như bị một trận chiến này làm cho tan nát trăm ngàn mảnh, nhưng mà cũng chỉ có thế mà thôi khiến cho hư không chấn động mạnh mẽ, cùng lúc này Nhiễm Linh cùng với Trương Hành khóe miệng đều nhếch lên.
“Ra rồi”.
‘Oanh!’.
Hai dị tượng sau 15 phút va chạm thì cũng đã đến giới hạn mà sụp đổ hoàn toàn, khi để lộ ra hai thân ảnh xinh đẹp thì cảm nhận được kinh tài tuyệt diễm hai người khí tức đều trở nên mờ mịt.
“Ngươi không phải thời đại này người”.
“Ngươi cổ xưa hơn ta nghĩ”.
Sau khi thì thầm nhỏ như là khẳng định đối phương, thì cả hai đều trầm mặt trở lại, tiếp theo đó đều xé rách không gian biến mất tại đó.
Nhiễm Linh cùng với Trương Hành ánh mắt đều sáng lên rồi, biết được cả hai đều có thu hoạch riêng của mình rồi, sau mấy tháng trôi qua chỉ sợ rằng có thể đột phá được Thần Thông Cảnh.
Nhưng mà sau khi hai người họ đi mất thì cũng là lúc này, đạo văn trận pháp của mấy vị Thần Thông Giả tạo ra cũng bắt đầu nứt vỡ, vô số pháp khí được tạo ra bởi Nguyên Anh tu sĩ cũng đã vỡ tan nát, linh bên trong gần như chết đi hoàn toàn.
Diệp Lam nhìn thấy cô cô của mình xé rách hư không mà rời đi thì cũng không biết nói gì, nàng này không biết tu luyện như thế nào mà đột phá đến cảnh giới này, thậm chí là hắn có nghi ngờ hiện giờ sư tôn có đấu lại nàng không nữa.
…..
Lúc này Diệp Linh Nhi đang di chuyển bên trong không gian thì đột nhiên trong lòng cảm thấy không yên, nàng bấm ngón tay tính toán.
“Tại sao thời đại này lại có sinh linh như thế cơ chứ?”.
Sau đó nàng đi ra khỏi không gian, lúc xuất hiện thì đã là bên trên một mặt hồ lớn, cảm thấy được một sinh linh mang theo uy thế khiếp người kia, ánh mắt nàng đột nhiên co lại thành tuyến.
Rõ ràng chỉ là Nguyên Anh sơ kỳ mà thôi, tại sao ta lại cứ có cảm giác đánh không lại hắn vậy.
Trong đầu nàng vừa toát ra suy nghĩ thì Thiên Tử cũng lên tiếng trước, hắn cũng thấy tò mò về người này.
“Ta cảm nhận được khí tức cổ xưa về ngươi?”.
Thiên Tử trong ánh mắt lộ ra một chút không rõ, nhưng mà bên trong con mắt kia có thể nhìn rõ được bản nguyên của người kia là thế nào, rất rõ ràng là không thuộc về thời đại này.
“Là bị đoạt xá sao?”.
Thiên tử nở lên một nụ cười lạnh lùng, hắn cực thích đánh những tên như thế này.
Diệp Linh Nhi chỉ mới cảm nhận được nguy hiểm trong nháy mắt mà thôi, cả cơ thể nàng dùng tốc độ cực nhanh lùi về phía sau, nhưng mà thời gian trong lúc này như bị ngưng trệ lại hoàn toàn, một cơn nguy cơ tử vong từ trước đến giờ chưa từng có xuất hiện trong lòng nàng.
Diệp Linh Nhi muốn thôi động dị tượng của bản thân nhanh chóng chạy trốn nhưng lại thời gian hồi chưa đủ, bây giờ cách chạy trốn duy nhất chính là dùng không gian đập thẳng vào thời gian, lấy pháp trị pháp.
Chưa kịp để nàng thực hiện ý nghĩ thì Thiên Tử dơ lên ngón tay bóp nhẹ một cái, một cái hành động nhỏ này vậy mà khiến cho không gian bị đong cứng lại hoàn toàn, khóa chặt lấy hoàn toàn không gian xung quanh của Diệp Linh Nhi sau đó hắn cũng không có làm gì nữa.
“Nghiên cứu một chút nào”.
Thiên Tử đi đến trước mặt của Diệp Linh Nhi, hắn một ngón tay hướng đến mi tâm của nàng chuẩn bị đè xuống tiên đài thì lại bị biến cố lại diễn ra.
‘Oanh!’.
Không gian xung quanh trong lúc này bị nổ tung tại đó, một bàn tay vươn ra mang theo đạo văn kinh người phủ xuống che lại ngón tay của Thiên Tử, trong lúc này lời nói của người ra tay cũng phát ra.
“Thiên Tử không phải là muốn nhân lúc Diệp Cô nương không đến đỉnh phong mà ra tay chứ?”.
Hai thân ảnh từ trong hư không lộ ra chính là Nhiễm Linh cùng với Trương Hành, mà lúc này Nhiễm Linh cũng phá đi không gian ngăn cách mà mang Diệp Linh thoát đi về hướng xa.
“Hai vị đạo hữu đúng là có hào hứng nha”.
Nhưng không đợi Thiên Tử nói hết câu thì bàn tay ngọc xem ra có chút nhỏ bé kia lại mang theo vô tận lực lượng đánh tới, gánh chịu vô số không gian cách ngăn mà đánh tới, lấy nhục thân cộng thêm không gian đạo văn đè ép bên trong khiến cho bầu trời trên cao có dấu hiệu giống như sụp đổ.
“Đúng là uy thế của Nguyên Anh Tu Sĩ nha”.
Thiên Tử vẫn nở lên nụ cười trên mặt nhưng bên trong người lực lượng đã thôi động, không biết là hắn dùng cách nào nhưng mà bàn tay chứa lực lượng khổng lồ trước mắt lại chỉ giãy giụa phía trước mặt hắn, không thể nào đụng chạm vào hắn dù chỉ một chút.
“Chúng ta đã nằm trong dị tượng của hắn rồi”.
Bên cạnh Trương Hành ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía trước, thần thức của hắn đã phong tỏa lấy vùng đất này nhưng vẫn không thể nhận ra được được Thiên Tử đã thi triển dị tượng lúc nào cả, đồng thời dù cho thần thức hắn có to lớn bao nhiêu thì cũng không thể nào bao phủ hết dị tượng này, giống như là dị tượng của Thiên Tử rộng lớn là vô cùng vô hạn vậy.