Chương 204: Vấn Đạo (1).
Đông Vực đã loạn không chỉ vì là như trước kia hai thế lực đấu tranh gây ra, mà là do cấm địa có dấu hiệu mở cửa làm cho các đại tộc của mỗi vực đều không chờ được phải ra sân, thời đại mới mở ra cũng chính là lúc thế hệ trẻ tuổi tìm cách đứng lên vượt qua tiền bối, sân khấu lớn của Bất Hủ Đại Lục chính thức bắt đầu.
Mà ở gần với cấm địa chính là một tòa tháp cực lớn chia ra làm nhiều tầng tượng chưng cho cấp độ của Thiên Kiêu, mà đặc biệt là ở tầng cao nhất lại có tu sĩ nhân tộc ít ỏi đến đáng thương, nhất là tu sĩ của Nam Thiên chiếm đa số khiến cho Đông Vực sân nhà phải hổ thẹn.
Nhưng mà vẫn có những nhân vật đặc biệt nhất, dù là Đông Vực người tài nguyên ít ỏi nhưng vẫn không thể che đậy được quang mang của họ, mà ba người này đều có nhân quả sâu thăm với Nghịch Phàm, đều có quan hệ đồ đệ với người kia.
Ba người này một bên là Yêu tộc Tiểu Bằng, nhục thân của hắn mạnh mẽ đến mức có thể chống lại Cấm Khí, một thân cấm thuật vung ra chính là 108 kiếm khí khiến cho người ta phải hoảng sợ.
Một người nữa là một vị thiếu niên tuổi còn rất trẻ, hắn khí chất gần như với tiên cho nên trong sáng vô cùng, thiếu niên này mang theo một cây kiếm gỗ sử dụng pháp gần với tự nhiên nhất, đại đạo như tiên hòa hợp đến tự nhiên.
Người cuối cùng là Diệp Lam, thiếu niên này tuổi chưa quá 30 nhưng lại có kiếm đạo kinh người, được người ta biết được hắn đã đạt đến cấp bật Vạn Kiếm, chính là nhân tài có kiếm tâm trăm năm khó gặp của thời đại này.
Thiếu niên khí tức gần với Tiên cùng với Tiểu bằng cảnh giới đều đã đạt đến đỉnh cao của Kết Đan, bọn hắn vừa mới xuất thế liền lộ ra phong thái vô địch, tương lai tin tưởng sẽ có thể ngạo thế cổ kim.
Nhưng cũng chỉ tiếc là ở đây sân nhà, tại tầng cao nhất của tòa tháp này chỉ có ba người họ có tư cách đứng ở đây tu luyện, đa số đều thuộc các tộc của Nam Thiên cùng Bắc Địa, Tây mạc.
Không nói đến Nam Thiên, các thiên kiêu ở đó luôn giữ vững lập trường cao ngạo của bọn họ, không thèm nói chuyện với những vực khác chỉ vì bọn họ Cổ Hoàng huyết thống khiến bọn hắn luôn cho mình cao hơn người ta một bật, dòng máu kia mang theo uy áp riêng biệt mà chuyền qua các đời khiến cho bọn hắn tin tưởng bản thân đã là những tu sĩ cấp cao nhất ở vùng Đại Lục này, sự kiêu ngạo của bọn họ qua các đời không chỉ là không theo thời gian mà mài mòn đi, sự kiêu ngạo của bọn họ lại được nuôi dưỡng trở nên to lớn hơn, cho đến khi sự kiêu ngạo đó được nuôi dưỡng trở thành một sự ngu ngốc.
Bọn hắn ở trong đại gia tộc cho đủ tài nguyên tu luyện, cảnh giới vì vậy tiến bước cực nhanh đã đến mức độ đỉnh cao của Kết Đan, cho dù như vậy nhưng trong chiến đấu thì trình độ không bằng một tên giả tu lâu ngày sống trong biển máu.
Không thấy những tên tu sĩ ở Bắc Vực kia sao, bọn hắn lâu năm sống trong hỗn loạn chi địa cho nên lấy giết chóc dưỡng dục ra tu vi cường đại, vì vậy mà ánh mắt bọn hắn nhìn mấy tên thiên kiêu toàn là sự khinh thường.
Nhưng bởi vì vậy nhìn qua hai thế lực này ai cũng có thể gây chuyện, vậy mà người kiếm chuyện với đám người Diệp Lam lại không phải bọn hắn, Tây Mạc con lừa trọc trong chuyền thuyết vậy mà lại xuất hiện rồi.
Một câu a di đà phật là cửa miệng của hắn, câu thứ hai tất nhiên chắc chắn phải nói là duyên phận, nhưng dù là chán ghét như vậy nhưng cũng không ai dám xem thường hắn, chỉ vì Phật Tu vốn quỷ dị vô cùng, toàn bộ Tây mạc tuy là nghèo nàn nhưng vẫn có một Hoàng Khí bảo vệ, đó chính là Đạo Khí Vô Thượng của Phật Tổ, một trong những Cổ Hoàng thời kỳ xa xôi nhất.
“A di đà phật… “.
Vị này đầu trọc thiếu niên hướng đến Diệp Lam chấp trước ngực đưa ra Phật Lễ, hắn nhìn chằm chằm lấy Diệp Lam, trong mắt vị này phật tu trong mắt lộ ra một tia ma khí, bên trong còn có huyết sắc đỏ âu, sự rợn người bên trong khiến cho Diệp Lam phải kiên kỵ vài phần.
“Ngã phật từ bi, sao ngươi lại không từ bi?”
Diệp Lam câu hỏi bình thản, trong lời nói lại có sự khinh thường không thể che giấu, người nói từ phật nhưng trong mắt lại chứa sát khí nồng đậm như vậy, rất rõ ràng tên này đã giết rất nhiều sinh linh vô tội.
“Phật đương nhiên từ bi, nhưng mà người có tội không trị thì ắt hẳn sẽ rơi vào bể khổ”.
Vị kia phật giả trên miệng vẫn nở lên một nụ cười quỷ dị nhìn lấy Diệp Lam, trong mắt huyết sắc càng ngày càng lúc nồng đậm.
“Vậy thì bọn hắn có tội gì mà cần phải chữa?”
Diệp Lam lại hỏi, hắn thân hình như kiếm từ từ đứng dậy, đôi mắt sắc nhọn nhìn thẳng phật giả.
Phật giả lại đáp.
“Tội của bọn chúng là yếu, ở cái thế giới này yếu chính là cái tội lớn nhất”.
“Vậy bây giờ ta cũng trị cho ngươi nha, bởi vì trong mắt ta thì ngươi cũng chỉ là kẻ yếu”.
Diệp Lam phong mang lộ rõ, khí tức lớn mạnh bùng phát đột ngột, lấy khí luyện kiếm chém về phía trước, không khí đều phải lặng theo sóng khí tăng cường, khí tức bùng nổ mạnh mẽ sáng chói mà khủng bố.
“Thí chủ quá kiêu ngạo rồi”.
Phật giả chấp tay trước ngực để lộ ra phật quang hóa thành hình ảnh, một tòa phật tượng xuất hiện bên trên không trung, phật tượng bàn tay dơ lên vậy mà muốn trực tiếp bóp nát kiếm khí đang chém tới kia.
“Ta nói ngươi quá yếu”.
Diệp Lam tiến về phía trước thêm một bước, trong mắt bắn ra hai đạo ánh sáng hóa thành đạo văn, mà mảnh đạo văn này lại trực tiếp nổ tung hóa thành mấy chục cây kiếm nhỏ đâm về phía trước.
“A di đà phật… ”
Phật giả bàn tay đổi ấn quyết, bên trong ánh mắt huyết sắc lại càng thêm cường liệt mà bao phủ lấy phật tượng, toàn bộ ánh sáng phật quang vậy mà chuyển sang ma khí ngập trời, từ phật chuyển ma chỉ trong nháy mắt, mà một cái nháy mắt này tên cự ma đầu này lại hóa thành sương mù đỏ âu đánh tới mấy chục đạo kiếm khí kia.
Mọi người ở đây đều nhìn vào một trận chiến này, thấy được thiếu niên tuổi trẻ kia khiến cho bọn hắn tâm thần nôn nao, trong mắt từ kiêu ngạo khinh thường bây giờ lại lộ ra nghiêm trọng vô cùng.
Diệp Lam ánh mắt bình thản nhìn về đám sương mù đỏ đang cắn nuốt tới kia, nhưng khi nó sắp đi đến hắn không quá 50 mét thì lại bị một đạo kiếm ý cắt ngang, trên khóe miệng hắn lại nở lên một nụ cười vô cùng lạnh lẽo.
“Bành trướng dị tượng, vạn kiếm sát phạt!”.
Lấy Diệp Lam làm trung tâm, toàn bộ bán kính phạm vi một trăm mét hóa thành màu đen màu sắc, mà ở trong phạm vi này khiến cho hắn kiếm khí cô đặc đến cực điểm, cũng là ở trong phạm vi này chính là dị tượng tất trúng.
“Vạn Kiếm!”.
Toàn bộ phạm vi một trăm mét xung quanh Diệp Lam đột nhiên lại có ngàn vạn kiếm khí bay múa, mà những kiếm khí này lại không phải như trước kia bay múa loạn xạ mà lại hướng về cái kia sương mù màu máu kia, trực tiếp khí tức sát phạt trực tiếp nổ tung, vô số kiếm khí chém tới sương mù đỏ kia hoàn toàn sắp chém đứt nó làm trăm ngàn mảnh, hoàn toàn tan biến rã đi.
“Phật đà giáng lâm, dị tượng của ta hãy xuất hiện đi!”.
Bên trong sương mù đỏ lại nổi lên tiếng nói lạnh lùng, hắn từ bỏ trạng thái ma đầu vậy mà lộ ra thân ảnh, trong một giây này dị tượng của hắn bao phủ lấy toàn bộ thân ảnh của phật giả, một thân ảnh khổng lồ như là pháp tướng lộ diện trong thiên địa, tướng hình uy nghiêm, tưởng rằng từ bi nhưng lại có ác ma bên trong.
Nhưng mà trong lúc tưởng rằng hắn thành công thôi động dị tượng thì lại có một tiếng nói lạnh lùng như thì thầm vào tai hắn, nguy cơ tử vong cận kề khiến cho hắn mồ hôi lạnh toát, tâm thần chập chờn đến cực điểm.
Mà câu nói kia chỉ có 2 câu, nhưng lại mang theo sự uy nghiêm đến cực điểm, đại đạo bên trong phát tán ra phạm vi một trăm mét này, sát ý như là cuồn cuộn hóa thành thực chất.
“Sát phạt!”