Chương 202: Gạo Nấu Thành Cơm.
Trời xanh gió mát, cái nắng của mùa hè chiếu xuống vùng cỏ xanh mà nổi lên mùi hương vị thơm tho thuần nhiên nhất.
Năm, sáu đứa bé nhỏ đang nô đùa bên trên bờ hồ bên cạnh, tiếng cười vui như là chuyền theo cơn gió giữa trưa vang vọng khắp địa phương nơi này.
Những cánh diều như là mang theo ký ức tuổi thơ mà thả trôi trên bầu trời, bay lượng trong gió là tượng chưng cho sự tự do, đáng tiếc là sự tự do này là điều nhỏ nhoi đối với mấy vị Giáo Chủ trong tiểu thế giới này, không thể nào bước ra lòng giam.
Nhưng hiện giờ lại có một sinh linh sắp vượt qua cái kia giới bích, hắn tu vi vốn là cao nhất vùng này trời đất nhưng lại bị kiềm chế bởi ý chí thiên đạo, hắn tên là Thông Thiên, một cái tên bá khí đến nỗi trời đất cũng phải nổi lên sát cơ đối với sinh linh này, bởi vì cái danh hiệu này cũng đã tượng chưng cho sự cuồng vọng của Thông Thiên, không có gì có thể cản bước được hắn.
Giờ phút này hắn đang ngồi trên đỉnh của ngọn núi gần trời nhất, trên tay mang theo trận đồ mà ngắm nhìn lấy cảnh vật thế gian, nếu như người khác thấy được thế gian này là rộng lớn bao la đến đâu đi nữa thì trong mắt hắn lúc này thì thế gian này, chẳng khác gì một nơi lao tù do thiên địa tạo ra, hắn thì đang trốn tránh trong chiếc lòng giam giữ này như là con chim non cố gắng giãy giụa thoát khỏi.
“Nhỏ, quán nhỏ… Thiên địa nơi đây quá nhỏ với ta”.
Bàn tay hắn siếc chặt lại, đôi mắt bên trong chứa đựng hào quang chưa bao giờ tắt, chỉ cần hắn bước ra khỏi nơi này mà bước về cái kia đại giới, chỉ có như thế hắn mới thật sự thực lực tiến thăng đến đỉnh điểm, Thông Thiên ngay lúc này hướng tham vọng của mình về một địa phương xa xôi hơn, mà địa phương đó được gọi là Vũ Trụ, được gọi là Tinh Vực Thứ nhất.
…
Dưới cơn nóng bức của mặt trời buổi trưa, mùa hè mang lại là một loại nhiệt huyết của tuổi trẻ.
Dưới một vùng đỏ mộng của dâu tây khiến người ta thèm thuồng, mấy vị thiếu phụ đang bức lấy mà thu hoạch cho đợt lần này, nhìn trong qua yên bình như thế, đây chính là cuộc sống thường phát của những người này bên trong ngôi làng nhỏ.
Tiếng suối chảy giữa những khe đá ngầm, lại có từng con cá đang bơi lội nhảy lên làm nước văng lên người một thiếu nữ, nhìn lại nàng này tuổi không đến 25 như xuân chín mộng, đây là độ tuổi đẹp nhất của người con gái.
Nàng da trắng như tuyết, dáng vẻ lộ ra thước tha nẩy nở, khuôn mặt mang theo diện mạo tuyệt sắc giai nhân, đôi môi anh đào nhỏ nhưng đầy sức hút khiến người ta như là muốn tan rã vào trong.
Sơ Mộng Vân vẻ đẹp là khó người con gái nào có thể so sánh, thậm chí không chỉ là trong phàm tục mà còn đối với trong người tu hành cũng không hề có bất cứ tiên tử nào có thể cùng nhan sắc tranh độ với nàng, đây mới là điều khiến cho mấy vị trẻ tuổi thiếu niên phải mê say.
Nhưng mà bất cứ ai đến theo đuổi nàng đều không thể thành công, có là tiên nhân xuất hiện trước mắt thì Sơ Mộng Vân cũng không có để ý đến dù chỉ là một cái liếc mắt, đây cũng là nhờ việc bọn kia tiên giả không dám để lộ ra bất cứ ác ý nào đối với người trong làng này chỉ vì trước kia đã bị khắc sâu giáo huấn, chỉ dám tán tỉnh chứ không thể nào ép buộc nàng được, đây là điều không thể nào xảy ra.
Mà hôm nay nàng đến đây cũng chỉ vì là đợi một thiếu niên, mà người này từ nhỏ đã định lấy hẹn ước với thiếu nữ, hắn tên Nghịch Phàm.
Nghịch Phàm khi xuất hiện mang theo khí tức ôn hòa đối với nàng mỉm cười, hắn khuôn mặt hồng hào yêu dị lạ thường, ánh mắt tự tin như là có từng ngôi sao bên trong cho hắn năng lực nhìn thấu thâm uyên, một mái tóc đen xen kẽ những sợi tuyết bạch càng làm cho hắn khí chất tiếp cận với tiên, một thân bạch y đi đến chỗ Sơ Mộng Vân mà bàn tay không kịp chờ đợi ôm lấy nàng vào trong ngực mình.
Sơ Mộng Vân khuôn mặt đỏ hồng bởi sấu hổ nhưng trong mắt lại chứa đựng sự nhu tình như nước, nhưng mà vậy thì nàng lời nói lại nghịch lại biểu hiện nàng hiện giờ.
“Tên tiểu tử nhà ngươi làm gì đâu?”.
Lời nói cực nhỏ như tiếng vo ve muỗi kêu vậy, bên trong lời nói tuy là biểu hiện ra sự không muốn nhưng trong miệng nàng toát ra lại mang theo sự yêu thương đối với thiếu niên trước mắt.
Sơ Mộng Vân ở trong ngực của Nghịch Phàm toát ra một mùi hương thoang thoảng của thiếu nữ khiến cho hắn có chút không thể kiềm chế được mình, Nghịch Phàm vì vậy lại càng thêm ôm chặt lấy nàng.
Hai người này ở trong làng có thể xem là trời sinh một đôi rồi, chỉ bởi vì từ lúc còn nhỏ hai người đã định rõ hôn ước, đến khi lớn lên thì nhan sắc của 2 đều toàn diện thích hợp, không biết con của bọn hắn lấy được gen của cả hai thì sẽ cỡ nào đỉnh điểm của nhan sắc đây.
Nước chảy trên khe nước lớn chảy từ trên tháp cao xuống bờ hồ, nó làm cho mặt hồ không còn yên tĩnh nữa mà lại có sóng gợn mạnh mẽ dâng lên, nhưng mặt dù như thì thì sóng gợn không lan ra bên ngoài mà còn yếu đi từ từ, gợn sóng khi đi đến giữa hồ thì chỉ còn nghe thấy những tiếng nước chảy êm dịu vậy.
Thiên nhiên bây giờ thật là hiểu lòng người mà làm cho không khí dễ chịu, mùi hương của cây cỏ xung quanh bị cơn gió nhẹ thổi lan ra ngoài tạo cho người ta khi hít vào lại có cảm giác như là trên chín tầng mây đang vui chơi vậy, âm hưởng của thiên nhiên như lại như là một liều thuốc chữa lành đối với hai người trẻ tuổi bây giờ.
Không khí cùng hòa vui ra thanh âm êm nhẹ, đây chẳng khác gì thứ âm luật quý giá nhất của hai người đã từng nghe thấy, tiên âm vang vọng trong tai họ tạo ra cảm giàc mịt mù mà tự mình cuốn hút theo loại âm nhạc đó, thứ thanh âm mà họ tự cho là tình yêu, một loại tình yêu tự nhiên bất diệt theo thời gian.
Cũng không có gì ngạc nhiên bởi vì không khí đã đến đỉnh điểm, hai người sức hút đã dụ dỗ nhau đến gần, đôi môi mềm mại nhẹ nhàng chạm vào nhau một cái, nhưng chỉ với một cái chạm nhẹ này mà thôi lại là như không thể tách rời ý muốn.
Nghịch Phàm cơ thể nóng rực lên, trong cơn say mê bàn tay vậy mà không thể làm chủ tự ý du động trên cơ thể thước tha của Sơ Mộng Vân, cảm giác mềm mại đó khiến cho hắn huyết khí dâng lên, sức hút của phái nam trong người lại là khiến cho thiếu nữ cả cơ thể run động lên nhè nhẹ.
Sơ Mộng Vân khuôn mặt ửng hồng khiến cho nàng có một vẻ đẹp khó nói nên lời quyến rũ, cảm giác mùi thơm trên cơ thể lúc trước êm dịu như hương cỏ thơm, bây giờ hòa vào tiếng âm thanh rên rỉ của hai người vô tình phát ra lại càng khiến cho nơi đây dị hưởng, mị cốt như sương mù trải dài xuống mặt hồ phần lặng mà tạo ra bên trên đôi chút sóng gợn, lấm tấm mồ hôi hai thân ảnh tuổi trẻ như là hòa vào với nhau điên cuồng theo bầu không khí tự nhiên này, cảm giác hạnh phúc dâng trào lấy hiện giờ không khí để chứng minh thấy đây không phải là nông nỗi nhất thời mà chính là thật sự đối với nhau chân thành.
Cảnh tượng này đang lúc sôi trào thì làm sao hai người có thể phát giác được một đôi mắt thâm thúy như tinh không đang chăm chú nhìn lấy địa phương này, một tiếng thở dài từ trong hư vô không biết, lời nói của hắn như là có cách âm ngăn cản mà không thể đến tai được mọi người, mà những lời kia là do đại đạo khác biệt cho nên ngôn ngữ bên trong cũng không thể nào thời đại này hiểu rõ, nhưng mà nếu ai nhìn thấy được bên trong đôi mắt điên cuồng kia lại pha theo sự bi thương không nỡ thì chắc là sẽ đoán được sự tình.
“Chim tình không thể bay qua được biển cả, chẳng phải vì thiếu dũng khí mà vì bên kia bờ đã không còn người đợi nó”.
Hắn buồn bả nhìn về phía tương lai không rõ kia, một giọt nước mắt đau buồn mà thương nhớ từ trên khóe mi chảy ra từ từ rơi vào thời gian trường hà, không biết nó sẽ chảy đi về hướng nào nhưng lại hi vọng kiếm được thứ gì đó thay đổi tình thế của hắn, Người Điên lại thật sự không phải là điên dại, mà chỉ là đang điên cuồng vì một thứ không rõ mà thôi.