Chương 201: Hỗn Loạn Không Biết Địa Phương(2)
Thiên địa âm u, vũ trụ dường như đều bị một tia nhân quả này làm cho ngưng trệ hoàn toàn.
Thời gian quy tắc xung quanh đều rung động như là sắp vỡ ra, vận mệnh bên trên dòng sông dường như là có linh mà sợ hãi cúi xuống đầu lâu, tôn kính vô cùng mà nhìn về hướng kia.
Cái kia cổ sử không ai thấy gì, số mệnh bên trên đã xác định rằng có một bàn tay mạnh mẽ đang nắm giữ lấy cái gì đó, dường như là quy tắc bên trên không muốn phía dưới sinh linh thấy được vùng kia thời không.
Tinh không mờ ảo bên trên đột nhiên lại xuất hiện bóng dáng một người, người này thân ảnh mờ ảo dường như chỉ là giọt nước hóa thành hình dáng vậy, khuôn mặt tuy là mờ ảo không thể thấy được rõ, nhưng mà bên trong ánh mắt kia lại lộ ra điên dại, bên trong đôi mắt kia tuy là mơ hồ trống rỗng nhưng mà chỉ trong một cái nháy mắt này lại có một tia thanh minh hiện ra.
“Đúng là nhân quả mơ hồ mà…”
Hắn thì thầm trong miệng lời nói không ai có thể hiểu được, đại đạo bên trong không biết là từ kỷ nguyên nào, nó khác biệt với thế gian này cho nên ngay cả lời nói của hắn cũng không ai hiểu ý nghĩa bên trong.
Ánh mắt hắn nhìn về phía trên, đôi mắt kia dường như là có thể nhìn được hết thảy trên thế gian u minh, cái kia ánh mắt là như thần minh vậy, toàn bộ mọi vật không thể che giấu trước đôi mắt này.
Giới bích phía trên dường như cũng là không thể ngăn cản một đôi song nhãn kia, hắn từ Hạ Giới vậy mà có thể nhìn xuyên qua được các tiểu giới, tự nhiên bỏ qua những thế giới ngăn cách mà nhìn chằm chằm lấy Đại Thiên Thế Giới kia.
Trong ánh mắt kia đột nhiên lại lộ ra một tia ánh nhỏ, nhưng mà chỉ với một tia ánh sáng này lộ ra vậy mà để lộ ra một tia khí tức của hắn chuyền lại lên trên Thượng Giới.
Chỉ với một tia khí tức nhỏ này lộ ra vậy mà khiến cho Thượng Giới chỉ trong một giây này các vị thái cổ phải bừng tỉnh trong giấc mộng, trong cơn ngủ say sau khi bừng tỉnh vào một giây này thì đều lộ ra thần thức nhắm thẳng vào bên trong vận mệnh trường hà, bọn hắn tìm kiếm một thứ gì đó bên trong.
Kẻ điên cũng không có để ý đến đám Thái Cổ bên trên Đại Thiên Thế Giới Điên Cuồng, hắn bước ra đôi chân của mình mà từ từ hướng về một hướng, hắn muốn đi đến vùng tinh vực thứ nhất kia.
…..
Thiên địa ngay lúc này ở vùng tiểu giới trong cơ thể của Nghịch Phàm, pháp bên trong trước kia được diễn lộ ra rất rõ ràng nhưng hiện giờ lại bị một mảnh hồ nước cho che phủ.
Càng khủng bố là cái này hồ nước xem bên ngoài có vẻ khổng lồ không có điểm cuối, vậy nhưng mà lại như là bị một bàn tay đang từ từ nắm giữ lấy trong lòng bàn tay, chủ nhân của bàn tay này thì thầm ra từng câu thâm dò, những câu nói này vậy mà lại chuyền vào bên trong hồ nước, muốn theo nhân quả một điểm mà ngài tìm thấy trước kia, ngược dòng đi theo nhân quả đó mà tìm hiểu lấy mảnh thời không bên trong dòng sông.
“Ta muốn biết”.
Lời nói dường như chỉ là thì thầm mà thôi nhưng lại mang theo khí tức cổ xưa khó lòng miêu tả được, như là cổ ngữ từ trăm vạn năm trước chuyền lại vậy, tiếng kinh văn cùng đại đạo phát ra từ trong cơ thể hắn lộ ra bên ngoài, ảo diệu bên trong vô biên vô hạn từ trong người hắn lộ ra mà bộc phát ra một thứ gì đó khó tả được, đây chính là siêu thoát lực lượng hiếm có.
Mà khi lời nói này chuyền vào bên trong dòng sông thời gian thì lại bị một tia pháp tắc muốn chặn lại, có vô số sợi xích sắt kiềm chế lại đoạn đối thoại này, không cho nó phát tán ra bên ngoài.
Tà Ma nhíu mày lại mà nhìn thẳng vào bên trong giọt Nguyên lực kia, cảm nhận được bên trong hỗn độn vẫn chưa nhìn thấu hắn đều ánh mắt phát run.
Hắn chính là có đại vị cách cấp độ bước thứ 2, phải nói đến chỉ cần mấy ngàn năm nữa thì liền có thể trở lại đỉnh phong, với lại kết hợp có thể trạng thái bước thứ hai thì hắn tự tin đủ để chém đi quá khứ của bản thân.
Nhưng hiện giờ lại không thể nhìn thấy vùng cổ sử kia, rốt cuộc thì ở thời điểm đó đã xảy ra chuyện gì cơ chứ, chẳng lẽ là có thật sự một tôn bước thứ 3 tồn tại ở mảnh thời không kia sao?
Cảnh giới bước thứ 3 thì dù ở trong Đại Thiên cũng có thể gọi là Đế giả tồn tại, vậy mà hiện giờ lại có tin tức về sự tồn tại này ở một vùng thời không hạ du, rốt cuộc là thứ gì ở đó cơ chứ.
Ánh mắt của Tà Ma từ bình tĩnh đột nhiên sáng bừng lên, ngọn lửa thiêu đốt cuồn cuộn lại đập về phía trong tia nguyên chất kia, rất là muốn hòa tan đi hỗn độn mà thấy được sự thật bên trong.
Cơ sở của hắn vốn dĩ có thể mấy ngàn năm có thể trở lại thời đại đỉnh cao của mình, nhưng mà hiện giờ chỉ vì một tia thời cơ ở quá khứ không rõ mà thôi vậy mà từ bỏ đi thời cơ nhanh nhất, hắn đốt cháy chính siêu thoát lực lượng bên trong bản tôn của mình mà lấy ngọn lửa thiêu đố đó đánh thẳng vào bên trong điểm nhân quả kia.
Nhưng mà hỗn độn như sương khói vẫn chỉ bị ngọn lửa kia đốt cháy một chút mà thôi, trong như là chỉ có thể mờ ảo hiện ra một gốc của quá khứ, nhưng chỉ với một cái nhìn thấy này vậy mà hắn lại tự tiêu hao thời gian mấy vạn năm để hồi phục.
Sau khi hỗn độn bị ngọn lửa của siêu thoát khí cho đốt cháy từ từ hóa thành sương mù mỏng manh, trong cơn mờ ảo lần này thấy được cái kia cổ sử.
Đế Đỉnh bên trên đỉnh đầu của Tiên Vương Nghịch Phàm thì cũng điên cuồng rung động, một bóng người nhỏ nhắn bên trong đột nhiên xuất hiện đi đến phía sau người của Tà Ma, hắn cả người lạnh toát nhìn về bên trong vùng cổ sử kia, trong ánh mắt của nó co lại thành tuyến mà cố gắng nhìn kỹ lấy.
Nhưng mà linh tính của Đế Đỉnh cùng với Tà Ma thấy được cảnh tượng bên trong vùng cổ sử kia, trong ánh mắt hai người đều lộ ra không thể tin ánh mắt.
Hai tên đại cường giả vô thượng vậy mà hiện giờ toát lên vẻ mặt này rốt cuộc là đã nhìn thấy những gì cơ chứ?
Hai bọn họ chỉ thấy được một giọt tinh huyết mà thôi, chỉ với một giọt máu tồn tại ở vùng thời không đó mà thôi.
Một giọt máu trấn áp một thời đại hay sao, ngay cả Tà Ma có vị cách của bước thứ 2 cũng phải đốt cháy siêu thoát lực lượng để nhìn thấy sự thật, mà sự thật hắn tìm thấy cũng chỉ có một giọt máu.
“Một giọt máu này đã sớm vượt qua cấp độ của Tiên Vương, chẳng lẽ là đã nằm bên trong lĩnh vực Đỉnh Cao của Tiên Đạo hay sao?”
Trong mắt nó không thể tin được nhìn kỹ giọt máu kia, nó không thể tin được thời đại kia lại có sự tồn tại kia xuất hiện, là đương thời sinh linh hay là quá khứ đại Siêu Thoát giả tồn tại hay sao?
“Bước thứ 3, Tương Lai cảnh ?”.
Tà Ma trong mắt lộ ra một đạo tinh quang liên tục nở rộ, như là một đóa hoa tham lam nhìn đến.
Đáng tiếc là cả hai đều không biết thời đại kia là ở vùng thời không nào, nếu như biết được sự thật là ở đâu thì chỉ sợ một đỉnh một hồn này đã sớm đánh tới rồi.
“Ở cái này tiểu thế giới vậy mà cũng có thể liên kết với vùng thế giới kia, thật đáng sợ”.
Tà Ma khuôn mặt vô cùng nghiêm trọng, đối với tiểu thế giới này càng là thêm tò mò.
“Ở cái kia thời đại thì thật sự không có tin tức gì của bước thứ 3 sao?”
Tà Ma hỏi dò, đối với Đế Đỉnh linh trí mà nói.
Đế Đỉnh trên mặt toát lên một vẻ vô cùng nghiêm trọng, nó cũng không có trả lời, liên quan đến cảnh giới kia hắn không dám đụng chạm nhân quả bên trong.
Tà Ma cũng không có làm khó nó thêm nữa, hắn vung tay một cái, một đoạn ký ức từ bên trong giọt nước mà dung nhập vào Tiên Vương thân ảnh khổng lồ, đây chính là toàn bộ những thứ hắn tìm hiểu được từ trong giọt nước này mà chuyền vào chủ thể của Trương Phàm.