Chương 200: Hỗn Loạn Không Biết Địa Phương(1)
Trở về căn phòng của Sơ Gia, nhìn lấy thiếu nữ đang nằm trên giường ngủ say ở đây, trong lòng hắn lại nhớ lại việc trước kia cùng với nàng, trong lòng Nghịch Phàm tuy có thương sót nhìn lại trăm năm sau chỉ sợ không còn nàng ở bên thì trên mặt không kiềm chế được trắng bệt.
Dù cho là có Nghịch Thiên cãi mệnh cũng không thể nào giúp nàng ta trường sinh một thế, đau đớn một đời không bằng vui vẻ một thế, dù cho là thời gian chỉ hơn trăm năm thì cũng phải sống hạnh phúc đến cuối cùng.
Trong cơ thể hắn Trường Sinh Công lực lượng ôn dưỡng lấy thân thể của nàng, sau đó dung hợp vào bên trong chính là thiên đạo lực lượng trước kia hắn đã luyện hóa.
Nhưng mà một tia lực lượng của thiên đạo vừa mới xuất hiện lại bị trên trời cao thiên đạo lại chú ý đến, một cái ánh mắt từ bên trên hư không đột nhiên mở ra mà nhìn kỹ lấy Sơ Mộng Vân.
Trong ánh mắt của Thiên Đạo chú ý đến, một mảnh lôi đình từ từ hiện ra hình dáng mà bắt đầu tích tụ, thiên địa bên trên sát ý đã sớm dung nhập vào mảnh này địa phương.
Nghịch Phàm đôi mắt vẫn là như thường không chút nào nhìn lại, Thiên Đạo Lực Lượng nguyên chất vẫn là từ từ luyện hóa vào trong cơ thể của Sơ Mộng Vân, chỉ cần lúc này thành công thì nàng sẽ không bao giờ bị thiên địa nơi này áp chế nữa, mà sẽ có thật sự Thiên Đạo lực lượng trong người, nàng sẽ chính là một cái chân chính thiên mệnh chi nữ mà được thiên địa che chở.
Sát ý trên thiên khung càng ngày càng thêm nồng đậm, lôi điện hóa thành lôi long bắt đầu xuất hiện mà tùy ý cắn nuốt lấy hư không bên trên, vô số đạo hào quang hư ảnh khổng lồ đột nhiên xuất hiện bên trên trời cao.
Một cái sát na này toàn bộ điên cuồng lôi oanh trực tiếp đập tới, thiên địa bên trên cũng không có ngăn cản mà để tùy ý thiên đạo làm bậy.
Cũng chính là một cái chớp mắt này, từ trên chỗ cuối con đường đột nhiên có một mảnh hư ảnh trận đồ xuất hiện che phủ lấy bầu trời, bên trên trận đồ xuất hiện bốn cây kiếm lớn mang theo nồng đậm uy áp như là muốn chém vỡ trời đất, sát ý bên trên như là muốn đâm thủng thiên địa mà dập nát hết thảy.
Bốn thanh kiếm không có kiên nể gì mà lộ ra phong man nồng đậm, ngăn chặn lại toàn bộ hư ảnh khổng lồ trên bầu trời, từng vệt kiếm ý đột nhiên thiêu đốt đến cực hạn mà ăn mòn lấy chúng.
‘Oanh!’.
Thông Thiên Tứ Kiếm phát uy mà đè ép lấy thiên địa, trực tiếp đối kháng với thiên đạo một lần nữa, trận đồ này chính là bản mệnh pháp khí của Thông Thiên Lão Tổ, chỉ dùng một chữ che trời để ghi chú lấy là đủ để thể hiện ra sự cuồng ngạo bên trong, không khí cũng bị bốn đạo sát ý ngăn cản lại lôi đình bên trên.
Nghịch Phàm khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, trong ánh mắt lại hiện lên sự giễu cợt không ai có thể phát giác, trong bàn tay hắn luyện hóa lực lượng Thiên Đạo lại càng thêm nhanh chóng, toàn bộ sức lực bên trên đều vì nàng mà ra.
Tiếp tục sau đó chính là một tia nguyên chất được hắn dùng mọi cách thu gặt được trước kia, bây giờ đây muốn tạo ra thiên mệnh chi nữ là phải được thiên địa công nhận, mà nếu làm vậy thì phải có được danh phận ở thế giới này công nhận lấy.
Mà một tia nguyên chất này chính là chìa khóa để mở ra con đường riêng, phàm nhân trở thành con gái của thiên địa, được nhận hết sủng ái của thế gian này, chỉ có thể là Sơ Mộng Vân mà thôi.
Trong vòng mấy canh giờ, mọi thứ Nghịch Phàm đã tính hết toàn bộ cho nên rất suôn sẻ sự tình cũng diễn ra, hắn đưa toàn bộ lực lượng thiên đạo vào bên trong cơ thể của Sơ Mộng Vân.
Quá trình này diễn ra xem như là dễ dàng từ đầu đến lúc kết thúc khiến cho Nghịch Phàm cũng có chút bất ngờ, Thiên Đạo bên trên không có gây ra khó dễ quá lớn đây chắc cũng là một phần Thiên Địa bên trên đang dò xét, chắc là cảm thấy là Sơ Mộng Vân cũng không gây ra bất cứ điều gì rắc rối cho thế giới này nên nó cũng bỏ qua.
Kỳ thật lần này Thiên Đạo tấn công chỉ là vì lực lượng của nó bị xúc phạm, ý chí của nó một phần là bị lực lượng Thiên Đạo hấp dẫn đến nên không kiềm được mà ra tay, đây một phần là do Thiên Đạo linh vẫn còn chưa hoàn thiện cho nên trong mơ hồ mới bỏ qua Thông Thiên, nó cấp bật chỉ cũng tính bằng Đỉnh Cao của Nguyên Anh mà thôi cho nên Nghịch Phàm mới chắc chắn được là Thông Thiên có thể dễ dàng ngăn chặn nó đối với Nghịch Phàm quấy nhiễu.
Nghịch Phàm thu lại pháp lực của bản thân, ánh mắt lạnh lẽo lại trở nên ngây thơ lại còn có chút chong sáng trở nên, hiện giờ hắn đã trở lại vẻ bề ngoài thật sự giống một đứa trẻ.
Lâu rồi hắn mới nở lên một nụ cười nhẹ, mà nụ cười này là đối với Thông Thiên phía trên mà đa tạ, hắn nợ vị này bằng hữu một đạo cảm tạ.
…..
Ở một nơi bóng tối che phủ, dưới một vùng biển lớn có một cái thân ảnh khổng lồ đang lộ ra tiên uy che phủ bầu trời, Đại Hải dưới chân nó cũng không ngừng bị nước biển lay động dữ dội, xung quanh đạo thân ảnh này có từng vệt đạo văn của chí cao đại đạo cũng từ từ hóa thành hình ảnh thật chất, đại đạo xung quanh liên tục diễn khai mà diễn hóa thành từng pháp môn mạnh mẽ.
Bên trên thân ảnh này còn có một cái đỉnh tỏa ra nồng đậm đế uy, kinh khủng bên trong chi khí nồng đậm vô biên như là thế gian vật chất đều phải bị tịnh hóa vào trong, đáng tiếc là cái Đỉnh này dường như là bị thứ gì đó tổn hại cho nghiêm trọng chỉ có phát ra ánh sáng ảm đạm, trên thân vết tích thời gian vết chém vẫn chưa kịp tiêu tan.
Có một bóng ảnh toàn thân hắc y, xung quanh càng là có nồng đậm yêu dị lộ ra trong vùng biển lớn này, hắn đứng trên ba con đường lớn đã hoàn chỉnh dường như là vượt qua cực cảnh, hắn nhìn thấy một cây đại kiều đang từ từ được hiện hình nhưng trong lòng cũng không hiện bất cứ cảm xúc gì.
Trước mặt hắn là một tia nguyên do Nghịch Phàm đảo chuyền vào bên trong nơi đây, thời gian đối với hắn không thể gọi là khái niệm cho nên bản thân hắn đứng chính là một vùng thời gian khác nhau, vị cách của hắn đã ở cấp bật phía trên quá khứ rồi, hắn ở đó nhìn xem một tia nguyên này biến đổi vô số lần, thời gian diễn ra cũng được tính bằng mấy vạn năm, tuy là như vậy nhưng hắn cũng chỉ có thể xem được một tia nhân quả nhỏ nhoi bên trong.
Bàn tay hắn như có lực lượng vô thường mà nắm giữ lấy một tia nguyên chất này, ngược dòng một tia nhân quả này để chi tố thời không bên trong, hắn lấy vị cách vô thượng của mình để thôi diễn lấy chuyện trước kia.
“Ngược thời gian chi nguyên là cái thứ tốt thật, nhưng mà tiền bối cũng không nên xem thường bên trong nhân quả”.
Linh trí của Đế Đỉnh cũng thức tỉnh mà nhắc nhở lấy Tà Ma, nó từ tương lai ngược dòng đi qua cho nên rất là kiên kỵ thứ gọi là nhân quả cắn trả liên quan trực tiếp đối với thời gian.
Tà Ma không nói gì chỉ là nhìn kỹ lấy một giọt nước trước mắt mình, thứ gọi là nhân quả cắn trả trước mặt hắn vốn là không thể nào xâm hại bản thân hiện tại, đây chính là vị cách tối cao của hắn mang lại cho phép, người từng một bước tiến vào bước thứ hai thì không sợ bất cứ thứ gì nhân quả trong vận mệnh cắn trả, chỉ vì sự tồn tại của bọn hắn vốn đã không được quy tắc cho phép.
Vị cách khác nhau thì suy nghĩ khác nhau, điều này tuy là Đế Đỉnh cũng biết được, nhưng biết được thì biết được còn là không biết Siêu Thoát Giả kinh khủng đến đâu?
Cũng có thể là do chủ nhân của nó thường xuyên nghịch thiên mà đối với Tiên trảm diệt cho nên tự nhiên trong linh trí xem thường sinh linh cấp bật này, nhưng mà Tà Ma là thứ tồn tại chí cao mà Đế Đỉnh vốn dĩ chỉ có thể ngước nhìn, vị cách của hắn là một sự tồn tại ngay cả Vận Mệnh cũng phải e dè.
Tà Ma cố gắng nhìn vào trong giọt nước này để mong muốn tìm thấy một tia nào đó của quá khứ vùng thời không tâm tối kia, ánh mắt của hắn như là kéo dài vạn cổ năm tháng nhìn lại thì chỉ thấy một vùng hỗn độn không biết, thế giới kia rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra vậy?