Chương 199: Vận Mệnh Lối Rẽ (2).
Bóng tối bên trong xuất hiện một tia ánh sáng, một tia ánh sáng này len lỏi qua tuế nguyệt trường hà mà sát nhập vào một mảnh thời không thần bí, nó không có bất cứ điều gì khó khăn mà bắn thẳng vào trong vùng thời không này mà nhập thể vào cơ thể của Nghịch Phàm.
Lực lượng bên trên che dấu lấy khí tức của người này, nó hoàn toàn hóa thành một mảnh cầu ánh sáng bao phủ lấy cơ thể của Nghịch Phàm, hoàn toàn xâm nhập vào xương tủy của hắn.
Nghịch Phàm cũng cảm thấy loại kia ánh sáng nhập người, tuy không biết đó là thứ gì nhưng mà cơ thể không chút nào bài xích mà lại còn dung hợp lại vô cùng thích hợp, dường như luồng ánh sáng đó tiên thiên đã là của hắn vậy, chỉ trong nháy mắt cả cơ thể hắn hoàn toàn thăng hoa lên đỉnh điểm.
Hắn cảm nhận được loại kia cực hạn cảm khoái thì lại biết có thứ ánh sáng đó lại là có người giúp đỡ hắn.
Nói thật thì bị mấy tên vô thượng nhìn chằm chằm thật sự hắn muốn nói mình không chịu nổi, nhưng không còn cách nào nha, hắn vẫn chưa đủ thực lực lật bàn cờ này.
Một thời gian sau Nghịch Phàm cũng rời đi, đây là lần đầu tiên hắn rời khỏi hung địa ở tiểu thế giới này, dù cho là thần thức hắn đã đủ để nhìn thấu mọi vật bên ngoài nhưng mà khi bước ra nơi đây, cảm nhận được rõ pháp tắc nơi này suy yếu đến cực điểm thì hắn mới hiểu rõ, nơi này áp chế không hoàn toàn về mặt Thiên Địa có thiếu, mà còn là việc pháp tắc quá nhỏ để cho một tồn tại Thần Thông giả có thể sinh ra, Thiên Đạo ý trí đã không cho phép việc này xảy ra.
Nhưng mà dù có như vậy thì luôn có những tồn tại phi thường từ trong áp chế gông xiềng đảng sinh ra, ví dụ như là Thông Thiên tên kia, dù cho là chỉ mới cấp bật Nguyên Anh lĩnh vực nhưng vẫn sở hữu cho mình Thần Thông sát phạt tối đỉnh.
Những Thiên Tài thì dù cho có đè ép thì cũng chính là Thiên Tài, huống hồ chi tên Thông Thiên kia đã đạt đến cấp bật yêu nghiệt trong yêu nghiệt, cùng cấp bật bên trong dù cho là hắn cũng khó lòng nào địch lại chứ huống hồ gì cùng thời đại người.
Sau khi hắn phi thiên mà đi cũng không dám dùng sức lực quá mạnh, chỉ sợ sau đó lại lỡ chân đạp một cái bay một ngôi thành thì không hay, thực lực hắn nói là không mạnh nhưng lại ở nơi này có thể tùy ý làm bậy, thậm trí theo hắn thì thiên đạo ở vùng thế giới nhỏ này không đáng kể để nói đến.
Nghịch Phàm ánh mắt hướng về nơi tận cùng của tiểu thế giới này, cảm nhận được loại kia thần thức cũng đang nhìn lấy mình thì hắn cũng biết rõ, tự ý theo thần thức dẫn theo mà đến, cái kia địa điểm tuy là nhìn qua xa sôi vô tận, nhưng theo ý trí kia phủ xuống thì đã giúp hắn đỡ bớt thời gian.
Một bước đi xuống lại là kết hợp với thời gian đại đạo, cách biệt một cái không gian mà đi ra, ở khái niệm này đã có thể so sánh với Hư Không Bộ của Cơ gia mà miễn nhiễm bất cứ từ trường nào cản trở.
Tất nhiên là bản thân hắn cũng không nói là mình có thể hơn được Hư Không Hoàng Tộc Lão Tổ, người kia là thật sự chân chính sáng tạo ra Hoàng Kinh, tự mình đi ra pháp Hư Không Đại Đạo kinh diễm cổ kim, còn Nghịch Phàm thì là được một tên đang trong trạng thái bước thứ 2 cưỡng ép chuyền vào Thời Gian Đại Đạo, hắn đúng là mặc cảm không bằng.
Theo nhiều lần tiếp xúc với Cơ Nhiễm Linh, bị nàng rót vào cổ sử của Lão Tổ Cơ Gia thì trong lòng vô cùng kính trọng đối với vị nhân tộc hoàng giả này, trong lòng hắn không có bất cứ sự xúc phạm nào đối với pháp người đi trước, chỉ là theo học hỏi tiền nhân mà tiến lên, tìm hiểu sâu về cước bộ của ngài mà lấy thời gian đạo văn thay vào bên trong Hư Không Bộ mà thôi.
Nghịch Phàm không có tâm thế là đi ngắm cảnh cho nên theo tự nhiên dùng tốc độ cực nhanh đi về phía thần thức chỉ định, sau một ngày phi hành hắn cuối cùng cũng đã đến được chỗ cao nhất của Tiểu Thế Giới nơi này, cũng chính là nơi ở của Thông Thiên.
Mà theo Nghịch Phàm cảm nhận được thì bên trong nơi này không chỉ có sinh mệnh của Thông Thiên lan tỏa ra bên ngoài, tổng cộng bên trong có 3 tên tu sĩ, mà cả ba người này hắn đều biết đến lai lịch của bọn y.
Nghịch Phàm bước đi vào thì khí tức đều đã thu liễm đến cực hạn, đối mặt với những người chiến lực cao hơn hắn thì cũng phải giữ một loại tâm thái nội liễm.
Trong ba sinh linh ở trong khi vừa thấy hắn thì có một người vội vàng đứng lên, thần sắc hắn vô cùng tôn kính mà ra vãn bối lễ đối với Nghịch Phàm.
Nghịch Phàm nhìn sâu vào hắn, cảm nhận được Kết Đan Đỉnh Phong Khí Tức ba động thì biết được tên được gọi là cửu hổ đại sư huynh này vừa mới đột phá không lâu, là cũng kinh ngạc vì tên tiểu bối này bị không gian loạn lưu cuống tới mà vẫn sống khỏe như vậy.
“Tình thế Đông Vực vẫn tốt sao?”.
Nghe lời của Nghịch Phàm hỏi thì cả cơ thể của hắn bất chợt run rẩy lên một chút, nhớ lại cái tình thế loạn lạc hiện giờ khiến cho trong mắt hắn xuất hiện một tia điên cuồng khó lòng nào phát giác.
Nhưng ở đây là người phương nào cơ chứ, đừng nói Thông Thiên cùng Lão Già kia từ lâu đã phát giác được, ngay cả Nghịch Phàm vừa ngưởi được mùi vị thối nát này cũng ánh mắt chợt chú ý đến.
Thần thức lướt qua một cái thì cũng biết có việc gì xảy ra đến tên này, nhớ lại năm đó bị Mị Cơ phụ mình thì trong lòng có chút nhớ đến nàng rồi, có thể nói là Mị Cơ là nửa cái sư phụ của hắn.
Mà đói với Cửu Hổ Đại Sư Huynh thì hắn lại ra tay phi thường độc ác, chỉ với một ngón tay chỉ ra đã xóa tan đi tà khí trong người của hắn.
Bị Tà Ma phụ mình cho nên Đại Sư Huynh Cửu Hổ Tiên Môn giết không ít sinh linh, trong cơ thể hắn bị tà khí xâm nhập đã có dấu hiệu ăn mòn lý trí của người này.
Nhưng mà Nghịch Phàm không quan tâm đến tên này giết bao nhiêu người, một bàn tay trực tiếp đập chết tà ma trong cơ thể của Cửu Hổ Đại Sư Huynh một cách dễ dàng, chiến lực hắn phải nói là nghiền ép đến cực điểm.
Sư Huynh Cửu Hổ Tiên Môn thở dài một hơi, khuôn mặt hắn sáng lạng vô cùng, huyết khí trong người cũng bắt đầu thu liễm vào trong.
“Ngươi rất thông minh”.
Nghịch Phàm ánh mắt tán thành nhìn lấy người này, rất là vui mừng thiếu niên trước mắt mình tâm thái.
“Đa tạ tiền bối tán thành”.
Hắn đúng là tự nhiên không phát giác mà để Tà Ma trong cơ thể lộ ra một tia điên cuồng, mà chính là nhờ vậy mới khiến cho Nghịch Phàm phát giác ra lạ thường, nhờ vậy mới không đợi tà ma phản ứng mà bị Nghịch Phàm dùng tốc độ nhanh nhất mà diệt sát.
Sau khi xong câu chuyện nơi này thì Nghịch Phàm cũng đến trước mặt hai người cường đại nhất của giới này, hắn không có gì kiên kỵ mà ngồi xuống, ánh mắt luôn nhìn thẳng vào hai người.
Ba sinh linh tối cao ở tiểu thế giới này bây giờ xuất hiện ở đây, không biết bọn họ đang âm mưu điều gì nhưng lúc này ở nơi lãnh thổ này có từng vệt đạo âm phát ra, áo nghĩa kinh văn ngập trời dường như là niệm lên đại đạo bất tận, vô số đạo văn xuất hiện bên trên hư không mà từ từ khắc ra từng điểm nhỏ cấu thành hình lấp lánh.
Một thời gian sau thế gian đều biết được, vùng đất này vô cùng chói mắt đều xuất hiện dị tượng đặc biệt khiến cho những tu sĩ nhìn thấy đều có cảm ngộ riêng, công đức lại càng thêm bao la rộng lớn mà như một dòng sông cuốn hút đến chỗ ba người đang luận đạo.
Luận Đạo kết thúc thì Nghịch Phàm đi ra bên ngoài, sau lưng hắn không còn cô đơn nữa mà đã đi theo một thiếu niên trẻ tuổi, người này được gọi là Đại Hổ, là một trong những người nổi bật của Đông Hoang.
Hắn cần biết được hiện giờ Đông Hoang tình thế ra sao, một lần nữa cùng với Sơ Mộng Vân cả đời phàm nhân thì không muốn một khi bản thân hóa phàm thành công thì người quan tâm ở kia đã biến mất không còn một ai.
Điều bất ngờ là nghe thấy bí cảnh kia liên kết với tiểu thế giới này thì con mắt đều lộ ra ánh sáng, một con đường hiện ra phía trước đủ để ra điều kiện với đám người trong tiểu thế giới nơi này.
Mà sau khi biết được tình hình của Đông Hoang thì hắn ánh mắt đều lộ ra từng nét âm trầm trên khuôn mặt, dù hắn hiện giờ có chiến lực đối đầu với Nguyên Anh nhưng khi xuất hiện bên trong chỗ đõ tình thế vẫn là quá nguy hiểm, hiện giờ ngay cả Đại Thần Thông Giả cũng đều ra tay chém giết lẫn nhau chứ đừng nói là Nguyên Anh, các tiên môn lớn mạnh đều đã vận dụng hết nội tình.
Còn khi Nghịch Phàm nghe nói các nhân vật tuổi trẻ quật khởi thì ánh mắt đều sáng lên, bên trong thế hệ trẻ tuổi vậy mà còn có Diệp Lam, tu vi người đệ tử này đã đạt đến Kết Đan rồi, điều này đã nói rõ hắn đã bước vào cảnh giới kiếm đạo Vạn Kiếm.
Mà cái tên yêu tộc đạt được chuyền thừa của Bất Tử Quyển kia thì cũng trong loạn lạc mà quật khởi, hắn cùng với một tên tuổi trẻ mới quật khởi người đánh ra một con đường vô địch, mà hai người này đều liên quan đến Nghịch Phàm.
Vô số cường giả xuất hiện ở Đông Vực nơi đó, ngay cả Cổ La cùng với Thiên Tử cũng đều hiện ra thân ảnh của mình, bọn hắn không quan tâm đến hai đại thế lực chiến đấu mà là đang liên tục tìm kiếm thứ gì đó.
Nghịch Phàm ánh mắt bên trong ngưng trọng về tình thế trước mắt, thực lực hắn hiện giờ tuy là mạnh mẽ trong hàng ngũ thế hệ cùng cấp, nhưng vẫn chưa đủ sức đối đầu với nhiều thế lực lớn khác, sau lần này Hóa Phàm thì tu vi của hắn chỉ sợ cũng chỉ có thể khiêu chiến với Nguyên Anh Đỉnh Phong thôi, mà trăm năm trôi qua thì không biết tình thế sẽ phải biến đổi như thế nào nữa.
Nhưng mà việc này còn quá xa vời đành phải gác lại ở phía sau, bây giờ phải tìm cách giữ lại mạng của Sơ Mộng Vân trước đã, muốn nàng được hạnh phúc sau những ngày còn lại.