Chương 195: Đối Mặt Nỗi Đau.
Thiên địa bị một tia bi thương này cho nhấn chìm vạn cổ, thế gian sinh linh bị thương hòa nhập vào bên trong, từng sinh mệnh xuất phát đều bị một loại sắc thể ăn mòn tới nổi nhiễm lấy cảm xúc làm ảnh hưởng lòng người.
Nghịch Phàm bên ngoài chỉ có là một đứa bé thôi nhưng mà trên mi tâm thân ảnh tí hon kia phát ra ánh sáng ngập trời đang nhiễm thấu khí tức thiên địa, trước mặt thiên địa thuật pháp của lão già kia tạo ra thì đều đã ảnh hưởng tâm tình nặng nề đối với Nghịch Phàm, hoàn toàn áp chế lấy hắn thuật pháp.
Nhưng mà trong lúc này thân ảnh tí hon đang ngồi xếp bằng kia bỗng dưng mở ra đôi mắt lạnh lùng, hắn đứng dậy muốn hoàn toàn bước ra ngoài.
Thế nhưng hắn chưa kịp bước ra thì liền bị vô số đạo văn khắc vào hư không, thiên địa lôi đình lắp lóe bao phủ trong bóng đêm chỉ chờ hạ xuống mà trực tiếp diệt sát sinh linh nghịch thiên, thiên địa áp chế không muốn sinh linh có đại tu vi thông thiên hạ xuống.
Lão già tóc bạc thấy vậy cũng không có bất ngờ gì mà chỉ vuốt vuốt râu, hắn nhìn lấy người tí hon kia cười một tiếng, nụ cười này là xem thường.
Nghịch Phàm cũng không hoàn toàn bước ra một bước này, hắn chưa hoàn toàn thế biến thành công không muốn mạo hiểm.
Dù sao thì lão già trước mắt này thật sự không tầm thường, nếu như lão mà hoàn toàn thoát khỏi sự áp chế của thiên địa thì chỉ cần một ngón tay cũng đủ giết chết hắn vô số lần, nhưng chỉ đáng tiếc là Nghịch Phàm nắm chắc được người này không thể thoát khỏi sự áp chế này, chỉ vì lão già này không phải là nghịch hành giả.
Lão già kia hắn sớm đã nhìn thấu rồi nha, lợi dụng sức mạnh thiên đạo để cho mình dùng lấy thu hoạch chính sức mạnh thiên địa, vì vậy lão già này không thể nghịch thiên cũng không dám, nhưng nếu không thể nghịch thiên mà đi thì làm sao có thể phá vỡ được quy tắc ở đây mà mãi mãi dừng bước ở Nguyên Anh, nhìn thấy lão già này không có bất cứ tu vi gì thì Nghịch Phàm đã hiểu lão không cam tâm chỉ ở cảnh giới Nguyên Anh này rồi.
Vì vậy lão đã rơi vào cục diện khóa định do thiên đạo nơi này tạo ra, mà người phá cục chắc hẳn không phải lão làm được, mà chắc chắn phải nhờ hắn rồi.
Dù sao lần này tu sĩ khắp ngôi làng đều đã gần như rút lui hết, hắn cũng ngừng lại sát chiêu của mình, toàn bộ thiên địa nơi đây bởi vì sát cơ của Nghịch Phàm biến mất mà dần dần hồi phục lại như lúc ban đầu, toàn bộ tu sĩ đã trốn tránh được kiếp nạn bỗng dưng cũng không còn cảm nhận loại kia tử vong đến gần nữa.
Thoát khỏi cảm giác chết chóc khiến cho bọn hắn cảm thấy vui mừng lại càng thêm kính sợ đối với ngôi làng kia, bọn hắn bây giờ càng thêm không dám làm bậy đối với người dân trong làng nữa.
Nhiều vị tu sĩ cảnh giới cao thâm, không biết đã sống qua bao nhiêu năm cũng sắc mặt trắng bệt, lòng vẫn còn sợ hãi.
Còn mấy vị tu sĩ thời đại mới hiện giờ thì trong lòng chỉ có kính sợ mà tôn kính cúi đầu xuống, bọn hắn biết được cái kia sát cơ là không có khóa chặt bọn hắn, chỉ là cảnh cáo mà thôi cho nên bọn hắn mới có thể còn sống tồn tại tới giờ.
Từ bây giờ đến sau này thì ngôi làng này sẽ là một vùng cấm của hung địa này, ở đây tồn tại chỉ có thể là sinh linh linh khí trong người bị phong ấn mới có thể bước vào, cái kia giọng nói khiến cho người ta hoảng sợ cũng được người ta đồn đại khắp nhân gian, tồn tại tuyệt đỉnh như thế khiến cho người ta phải sợ hãi.
Đương nhiên thế gian này cũng có loại tồn tại như thế còn sống sót, đó cũng chính là một vị còn sống Nguyên Anh kỳ đang đi dạo trên thế gian, có thể là tuổi thọ người kia chưa hết cho nên vẫn chưa bắt đầu đi vào hung địa kiếm cơ duyên cuối cùng, nhưng nếu tới thời điểm đó thì thế gian có lẽ sẽ tự nhiên sinh ra một tôn Nguyên Anh.
Nơi này thế giới có thiên địa quy tắc quá mạnh mẽ, điều này khiến cho tu vi của thế giới này chỉ có thể dừng lại ở Nguyên Anh, tất nhiên là không phải thế giới này rộng lớn đến đâu rồi, thậm chí nó chỉ có thể tính là một tiểu thế giới sánh với một vực của Bất Hủ Đại Lục, có điều lại bị quy tắc đặc biệt khiến con đường phía trước bị cắt đứt.
Nghịch Phàm ánh mắt lắp lóe lên tinh quang, nhìn về phía xa xa ngoài rìa hung địa, thấy được cái kia cây cầu lớn trong lòng hắn cũng đã có ý nghĩa riêng cho mình.
“Đợi một ngày nó hoàn thành, ta sẽ giúp ngươi”.
Hắn như là nói cho người khác nghe, cũng có thể là tự bản thân hắn cảm thấy như vậy, đợi pháp tắc trong người hoàn thành thì thật sự sẽ ứng phải đại kiếp lớn, mà kiếp nạn kia hắn không dám nói chắc sẽ vượt qua.
Đại kiếp chia ra nhiều giai đoạn khác nhau, nhưng mà tới loại cảnh giới này đã có thể được thiên địa lực lượng tán thành, phải chịu đựng kiếp nạn của nó mới có thể sử dụng hoàn toàn được pháp lực thiên địa.
Nếu như nói hiện giờ Nghịch Phàm đã có thể chiến thắng được được Nguyên Anh Sơ Kỳ, nhưng nếu như hắn hoàn thành pháp giai đoạn này thì liền có thể cùng với Nguyên Anh Trung Kỳ chiến một trận, vậy thì nếu như vượt qua thiên kiếp mà hoàn toàn nắm giữ lấy sức mạnh thiên địa thì sao nào?
Nghịch Phàm tự tin bản thân mình đến lúc đó thì dù cho là cái kia sinh linh được cho rằng Nguyên Anh cùng cấp mạnh nhất, hắn Nghịch Phàm cũng chắc chắn đủ sức chiến một trận.
Hắn tính ra vẫn còn trẻ tuổi, tuổi thọ đã hoàn toàn hồi phục đến đỉnh phong rồi, hắn không cần rút củi dưới đấy nồi mà làm việc không vững chắc, tu vi Nghịch Phàm là từ bản thân hắn pháp cảm ngộ mà ra, căn cơ vững chắc hơn bất cứ ai, mỗi bước chân hắn đi ra tuy là rất chậm rãi nhưng lại rộng lớn bao la, một ngày nào đó hắn sẽ không còn là một con cá từ từ bơi dưới nước nữa mà sẽ thật sự hóa côn bằng, một cái sải cánh chính là bước ra chín vạn dặm, chiến thắng tất cả mọi người mà bước lên đỉnh phong nhất đại giới.
Lão già tóc bạc cũng là không nói gì nữa, hắn trước khi đi thì để lại cho Trương Phàm một nụ cười rất là sâu xa, mà nụ cười này có thể là trăm năm sau sẽ khiến cho thiếu niên kia hối hận phát khóc.
Tu La Phật Tôn cùng với Đạo Gia Lão Tổ nào dám ở lại đây nữa chứ, thấy sư phụ mình rời đi thì hai lão cũng phát động bước chân đi theo sư tôn mình, sống mấy trăm năm mà vượt qua không biết bao nhiêu sinh tử, nhưng hôm nay hai vị đại lão phải đối mặt một áp lực lớn như thế này thì đúng là lần đầy.
Nghịch Phàm cũng không đợi hai vị tiểu hộ đạo giả của mình nói gì, nếu như hiện giờ hắn không hài lòng nhất có lẽ là hành động của hai người này, sau khi bị bại lộ ra thân phận thật sự thì dù có là đối với hắn có ý tốt cũng là ngược lại lại ý nghĩ, tạo cho Nghịch Phàm thêm biến số là điều không tốt.
Hắn bước ra một bước, thân hình đứa trẻ kia vậy mà giống như một cái bóng mờ lập lòe biến mất tại đó, khi vừa xuất hiện thì đã là trong vị trí nhà họ Sơ kia.
Nhìn thấy khuôn mặt còn non nớt kia khiến hắn trong lòng sầu bi không thôi, tuy xa lạ nhưng lại mang theo một loại quen thuộc khó nói hết.
Bàn tay nhỏ nhắn hắn vuốt lấy khuôn mặt mới lớn của thiếu nữ kia trong lòng lại có nỗi đau năm xưa giống nhau bùng phát trong lòng, cảm thấy người con gái năm xưa trước và bây giờ khác nhau nội tại.
Trăm năm rất dài đối với phàm nhân, nhưng chỉ là một cái chớp mắt đối với tu sĩ mà thôi, ở cảnh giới như hắn một cái chớp mắt bế quan có thể là lấy trăm năm mà tính, bởi vậy cho nên hắn rất đau lòng.
“Ta không bảo vệ được ai cả, ta chẳng bảo vệ được ai… “.
Giọng nói hắn yếu ớt lại mang theo một loại bi thương đến cực điểm, người con gái hắn cảm thấy phức tạp nhất lại là không muốn thừa nhận tình cảm bây giờ lại sống không được bao lâu, đây chẳng lẽ là số phận sao?
Số phận này cũng có thể là ý trời sắp xếp mà thành, trời muốn phá hoại một kẻ nghịch thiên như hắn, muốn hoàn toàn giết chết lòng hắn để càng thêm dể dàng giết chết, Nghịch Phàm thừa nhận cái này là dương mưu nhưng hắn cũng phải cắn răng chịu đựng.
“Thế gian này đúng là đều phải cúi đầu xuống thiên địa mà, dù cho ta có là Nghịch tu thì cũng khó lòng nào cãi thiên nghịch mệnh”.
Nhìn lấy thiếu nữ tuổi mới lên mười trên giường, trong lòng Nghịch Thiên có một loại không ngui trong lòng nhưng cũng không biết làm gì, hắn chỉ là không cam tâm mà thôi…
Đạo của hắn muốn tất cả mọi người quan trọng với mình phải sống mạnh khỏe, bảo vệ toàn bộ thân nhân của hắn, nhưng mà hiện tại hắn không thể bảo vệ ai cả, người hắn thương thì bản thân đã bỏ qua, người thương hắn thì đã sinh mệnh sắp tắt như đèn trước gió, bi thương làm sao.
Đôi mắt Nghịch Phàm càng lúc càng thêm ảm đạm, khóe mắt đã sớm nhuộm đầy nước mắt, nỗi đau trong tim dường như đã khắc sâu trong lòng không thể nào dứt khoát từ bỏ, hắn cũng không muốn quên đi nỗi đau này nữa mà để bản thân buông thả trôi nổi trong cơn sót xa thấu tận tim gan lúc này.
Trên mi tâm thân hình nhỏ bé kia cũng đang dần trở về bên trong thân hình của hắn, từ từ nhập vào thân hình kia dung hợp hoàn toàn với bản thể của hắn, chỉ trong nháy mắt này pháp lực của hắn dường như hoàn toàn tiêu hao hết, lực lượng vô cùng vô tận của Nghịch Phàm cũng tan biến vào trong hư vô, nếu như tu sĩ bình thường nhìn vào có lẽ chỉ có thể thấy người này chỉ là một phàm nhân bình thường không chút gì đặc biệt xuất sắc, nhưng nếu là một vị cùng cấp nhìn thấy thì chỉ sợ tâm thần chấn động mà chỉ có thể đáng giá một câu.
Người này… Sâu không lường được.
…..
P/s: xuất viện mới về, chương đầu tiên đánh dấu combat lại.