Chương 194: Thức Tĩnh Cùng Trấn áp (2).
Nghịch Phàm nhìn lại ngôi nhà nhỏ từ nơi xa xa, trong mắt của hắn loé lên sự nhu hoà chưa từng có, từ lúc hắn liên kết với thiên địa thì đã mơ hồ thấy được trong truyền thuyết u minh nhân quả, mà hắn cùng với nàng đã có một sợi dây liên kết đã không thể cắt đi.
Trong lòng hắn không hiểu sao mà run lên đau lòng, vô cùng đau lòng đối với người xưa sắp xa rời mình rồi.
“Đời này nàng chỉ có thể làm một phàm nhân thôi sao? Cũng tốt thôi”.
Nghịch Phàm thở ra một hơi, hắn kiềm chế lại cơ thể run rẩy vì bị thương tâm quá mức, mà ánh mắt lộ ra hàn quang lạnh lùng.
“Nều đã như vậy thì… Đời này dù thế nào ta cũng phải khiến nàng có một cuộc sống tốt đẹp nhất”.
Cả người hắn bộc phát ra sát cơ ngập trời mà bao che lại toàn bộ ngôi làng, toàn bộ thiên địa khắp nơi được hắn thần thức bao phủ, thiên địa khắp nơi đây bị gió rét vô cùng lạnh của trong lòng Nghịch Phàm thể hiện ra.
“Mười lăm phút không đi khỏi nơi đây, toàn bộ giết chết!”.
Tiếng hét của hắn vang vọng khắp nơi này, tu sĩ khắp nơi đây bị một loại sóng pháp lực bao phủ khiến cho bọn hắn rợn người, cảm giác tử vong đếm ngược tới gần khiến cho da đầu đều tê dại, hít thở cực kỳ khó khăn.
Áp lực khổng lồ kéo tới khiến cho cả cơ thể bọn hắn đều muốn quỳ xuống cúng bái, một lời nói kia quá kinh khủng khiến cho bọn hắn không thể không làm theo, bọn hắn biết lời nói kia chỉ có những người có tu vi trong người mới có thể nghe thấy, cái áp lực khủng bố này cũng chỉ có bọn hắn mới nghe được.
Tu la thần tôn cùng với Đạo gia lão tổ cũng cảm nhận được hàn ý ngập trời giáng xuống thì sắc mặt chợt biến, bọn hắn không thể tin được là sự tồn tại như bọn hắn cũng bị loại này áp chế gia thân, bọn hắn cho rằng tu vi của mình đã đủ cường đại, dù cho là Giả Anh thì cũng không dám làm càn trước mặt bọn hắn, vậy mà bây giờ chỉ với uy áp mà thôi cũng có thể áp chế hoàn toàn bọn hắn rồi.
“Cút!”.
Lại một tiếng cút này khiến cho toàn bộ tu sĩ nơi này huyết sắc đều dâng lên, một ngụm máu tươi từ trong người bọn họ nôn ra ngoài khiến cho sắc mặt bọn hắn đã trắng bệt.
Sự sợ hãi bao phủ xuống nơi đây, hàn ý cuồn cuộn khiến cho không khí đều bị đông kết tại đó, kết thành hàn băng cộng thêm gió lạnh khiến cho thiên địa nơi đây tự động rơi xuống dị tượng tuyết rơi.
“Chạy”.
“Người này không thể địch, nhanh rút lui thôi”.
Vô số cường giả cũng không còn quan tâm đến con cháu hay đệ tử mình dẫn đến nữa mà toàn bộ rút lui, trên trời cao có vô số cường giả sắp phi thiên mà chạy thì trên thiên địa này như có ngôn xuất pháp tùy, một câu nói trong thiên địa phát ra.
“Nơi đây, không thể bay”.
Một lời nói nhỏ này như là đã ra lệnh cho thiên địa, kinh khủng đến cực điểm pháp lực từ trong thiên địa phát ra áp chế xuống dưới, áp lực không gian bắt đầu ngưng kết lại vô cùng vững chắc, vững chắc đến nỗi khiến cho ngay cả tu sĩ Kết Đan Đỉnh Phong Viên Mãn cũng không thể nào bay lên được.
Dù cho là tu vi có cao thâm như là Kết Đan Viên Mãn hay là Giả Anh thì cũng không đủ để bay lên, dù cho là có Nguyên Anh Sơ Kỳ thì cũng chỉ có thể miễn cưỡng phá hủy áp chế nơi này.
Đừng thấy Nghịch Phàm chỉ làm việc này bằng một câu nói dễ dàng, thật ra một câu nói này chính là toàn bộ pháp lực của hắn áp dụng lên thiên địa nơi này khiến cho địa phương nơi đây hư không bị đóng băng dày đặc.
Nghịch Phàm tu vi đã có thể tính là nửa bước Nguyên Anh nhưng lại đủ để giết chết một tên Sơ Kỳ Nguyên Anh rồi, cái thiếu sót còn lại là linh hồn chưa thế biến lên Nguyên Thần mà thôi, nhưng mà linh hồn hắn đã được Trường Sinh Công trợ giúp mà chẳng khác biệt với Nguyên Thần là bao nhiêu, hắn cùng với Nguyên Anh sơ kỳ nếu như đối chiến thì hắn tự tin bản thân có thể đứng ở vị trí bất bại.
Hắn pháp thuật đã có thể xưng là thần thông mạnh mẽ nhất trong cấp rồi, Thời Nguyệt Thần Thông mạnh mẽ đến một trình độ khó nói hết, nó huyền ảo và kỳ dị khiến cho đỉnh cấp Nguyên Anh cũng phải khiếp sợ không thôi.
Nghịch Phàm cũng không có để ý chúng nhân xung quanh nữa mà nhìn thẳng vào lão giả tóc trắng trước mặt mình, hắn sắc mặt có chút quỷ dị nhìn qua.
“Ở một nơi pháp tắc có thiếu nơi này vậy mà có một sinh linh như ngươi”.
Nghịch Phàm ánh sáng trong mắt lộ ra, hắn thật sự không thể nhìn thấu người này.
Lão giả trước mặt này trong mắt đột nhiên lộ ra cảm xúc bất ngờ hiếm có, hình như không thể tin đứa trẻ trước mặt có thể nhìn ra được chân thân của mình vậy.
Sau đó hai người cũng không có nói gì thêm ngồi xếp bằng tại chỗ, phía sau Nghịch Phàm vẫn là cặp vợ chồng nhỏ đó.
Thời gian lặng lẽ trôi qua, mười lăm phút thì thầm mà đi qua chỉ để lại trong ngôi làng này một loại âm trầm không nói nên thành lời.
Mà ở trong khoảng thời gian này thì tu sĩ ở bên trong địa phương nơi đây đã trở nên điên cuồng đến cực điểm, toàn bộ đều dùng tốc độ nhanh nhất mà chạy trốn, còn có những tu sĩ dựa vào thủ đoạn nhỏ kiềm chế lại tốc độ của các tu sĩ khác nữa.
Trong đó có một vị tu sĩ mang theo áo choàng màu đỏ như máu, hai con mắt hiện lên sát cơ nồng đậm mà ngón tay chỉ về phía trước, ngày lập tức khí huyết dâng cao nhập vào chỉ phát kia đâm một cái, sau đó hắn chạy trốn thật nhanh về phía trước.
Mà địa phương một chỉ đối đầu kia lại là một tên lão đồng hết sức kinh hãi đang chạy trốn, lão đồng trong mắt từ sợ hãi mà trở nên hoảng hốt đến đỉnh điểm, hắn nhanh chóng lui lại phía sau hai bước muốn chạy ngược lại nhưng đột nhiên cơn ớn lạnh từ phía sau, tử vong kia quá đáng sợ khiến cho cho hắn biết nếu như lui về phía sau thì phải chết không thể nghi ngờ, lão há miệng một cái nuốt chửng lấy hoàn toàn ngón chỉ huyết sắc trước mặt mình, nhưng mà trước kia hắn lùi về phía sau hai bước thì cũng đã xác định là không còn có cơ hội chạy trốn, thời gian đã hết.
Mười lăm phút trôi qua cũng chính là lúc đánh dấu chấm hết cho những tu sĩ còn sót lại bên trong nơi này, khí tức tử vong trực tiếp từ trong không trung đè xuống, sát cơ ngập trời từ trên trời cao đập xuống như là hoá thành ngàn vạn lôi đình đánh xuống.
Thiên hạ có kiếp, nhưng ở cái tiểu thế giới này thì Nghịch Phàm chính là kiếp số của hắn, có thể xem là một loại phá hoại tự nhiên không thể chóng đỡ lại, không thể ngăn cản.
Cái tên lão đồng cũng không kịp nhìn thấy bất cứ lôi đình gì, chỉ là cảm thấy nguy cơ nồng đậm hạ xuống, hắn thậm chí là không kịp kêu thảm, chỉ với một giây mà thôi lại khiến cho một tên Giả Anh cơ thể hoá thành mưa máu, linh hồn bị diệt sát tại chỗ.
Vô số tiếng kêu thảm phát ra trong làng, đẫm huyết một màn xuất hiện, toàn bộ từ sĩ dù là có tu vi cao thâm đến đâu thì đều bị từng tia lôi đình phía trên đánh cho hồn diệt tiêu tán, không thể chạy thoát được.
Mà lúc này Đạo Gia Lão Tổ cùng với Tu La Phật Tôn cũng là không thể tránh thoát khỏi lôi đình khoá chặt, ngay lập tức phát hiện hai đạo sát ý lôi sấm hạ xuống, một cái nháy mắt này hai người trước kia từng tung hoành một giới thần sắc hoảng sợ quay về phía sau lại muốn chạy trốn.
Không đợi Tiểu Viêm cũng Trưởng Lão Đạo Gia mở khẩu xin tha thì lão già trước mắt đột nhiên hai mắt bắn ra hai đạo ánh sáng hiểu rõ vạn vật, một cái chớp mắt này ngón tay lão tự nhiên hoá thành một cây bút mà từ trong hư không từ từ đi chuyển, vết tích rõ ràng hiện ra không ai ở đây có thể hiểu được.
Ngay cả Nghịch Phàm cũng không thể!
‘Oanh!’.
Vết tích lão vẽ ra vậy mà tự hoá thành một vệt kim quang nổ phá ra thành trăm ngàn ánh tuyến đâm thẳng lên bầu trời, kim quang trên bầu trời vậy mà đâm phá lôi đình trên không muốn phá thuật pháp của Nghịch Phàm.
Khuôn mặt của Nghịch Phàm âm trầm nhìn thẳng về lão già kia, trong mắt nổ bùng ra ánh sáng quỷ dị.
“Nếu như bên ngoài ta có thể kiên kỵ ngươi vài phần, nhưng nơi này ngươi không thể đột phá thì có thể làm gì ta!”.
Tiếng quát của Nghịch Phàm như sấm ầm vang trên bầu trời cao, lôi đình hoá thành màu đỏ như máu mà lộ ra khí thế hủy diệt thiên địa, như cái thế ma thần đang nổi giận gầm thét trên không trung, muốn nuốt chửng thế gian sinh linh.
“Lão Hữu chưa bao giờ muốn cùng ngươi đối địch”.
Thanh âm bình tĩnh của lão già phát ra không buồn không vui, ánh mắt của lão và Nghịch Phàm không chút sóng gợn nào lại khiến cho người ta lạnh mình.
Mà lão già kia vừa xong lời nói thì lại dơ lên một ngón tay muốn tiếp tục viết lên không trung một chữ khác, nhưng mà lão lại dừng lại không còn bất cứ cử động nào nữa, chỉ là nhẹ nhàng một tiếng thở dài không biết cuối cùng là nơi nào.
Vạn cổ bi thương một tiếng thán, bao nhiêu luân hồi hoá thành bi.
Một câu thơ này của lão như là ngàn vạn đạo văn từ Trong thiên địa phát ra, tiếng thở dài hoá thành cơn gió bao phủ lấy thiên địa nơi này, bị thương là vạn cổ đầu nguồn sinh ra khiến cho người trong linh hồn đều muốn chảy lệ, nó thậm chí là bao phủ toàn bộ bầu trời lớn che đậy lấy ngàn tinh trên cao.
Hai người đệ tử của lão già này đâu ngờ sư phụ mình lại có thần lực thông thiên như vậy chứ, mấy ngàn năm này cứ ngỡ là vị này đáng kính sư phụ chỉ là một phàm nhân, bây giờ lại thấy tu vi thông thiên của Lão khiến bọn hắn cảm thấy sợ hãi và vui mừng như điên, trong lòng lão chỉ có thể hiện lên một câu.
“Tuyệt đối là Thánh Chủ cấp bật lão quái”.