Chương 193: Thức Tĩnh Cùng Trấn áp (1).
Ngôi làng nhỏ trước kia bị ánh sáng phi tiên bao phủ lấy, dị tượng Đại Hải màu vàng kim hoàn toàn xuất hiện trước mắt mọi người, trên con đường nhỏ có ba con đường lớn đang phát ra ánh sáng ngập trời, ánh sáng của tiên đang xuất hiện phía trên bùng lên sóng nhiệt bao phủ lấy không trung.
Mà lại có một cái hư ảnh bóng lưng xuất hiện trên không trung, cả thân hình người này bị bao phủ bởi màu xanh lực lượng thần bí, trên tay hắn đang mang theo một mặt trăng màu xanh phát tán ra thời gian khí tức vô cùng nồng đậm, hắn đứng trên vòm trời hiện ra vô cùng cường đại khí tức khiến cho thiên địa đều dừng lại trong giây lát, hắn như là Tiên trên bầu trời mà phủ xuống tiên khí khiến cho chúng sinh phải thán phục.
Tư sĩ ở đây trong lòng vô cùng khiếp sợ đối với hình ảnh trước mắt, bọn hắn cảm nhận được một sự cùng nguyên đến từ dị tượng này và cái cầu thiên thê bên ngoài, loại kia lực lượng của thiên địa khiến cho bọn hắn tâm thần run rẩy, dù là Giả Anh Tu sĩ khi xuất hiện nơi này đều toát lên một vẻ kinh hãi khó nói hết.
“Đây là… Khí tức đến từ thiên địa?”.
Một tên lão quái bên trong vùng đất này vừa xuất hiện ở đây đều lộ ra ánh mắt kính sợ đối với hình ảnh trước mắt, dù là hắn đã đạt đến cảnh giới này cũng cảm thấy vô cùng nhỏ bé đối với dị tượng trước mặt, hình ảnh này xuất hiện trước mặt lão thì chẳng khác gì cả bầu trời đang trấn áp xuống lão vậy, lão không thể nào chóng trả thậm chí là một cái cử động nhỏ cũng không dám.
“Chẳng lẽ là có cường giả thiên địa còn sống trở về?”.
Một tên Kết Đan sơ kỳ khí huyết mạnh mẽ nhỏ giọng nói, giờ phút này khuôn mặt gã ta trắng bệt cũng không dám chút nào lãnh đạm, khí tức trên thiên không kia to lớn khiến cho gã nghĩ mình chỉ là con kiến hôi, đối mặt với bầu trời lớn kia thì kiến hôi có thể làm gì chứ, chỉ có thể chờ chết ở đó mà thôi.
Nhiều tên tu sĩ bên ngoài tới cũng không thể nào ẩn giấu khí tức nữa mà đều hiển hoá ra ngoài, bọn hắn cũng không dám đảo thần thức bao phủ lấy ngôi làng này chỉ vì quá sợ hãi, nổi sợ của bọn hắn là điều khiến cho Tiểu Viêm cùng với nương tử của hắn có thể ẩn giấu lấy địa phương bọn hắn đang đứng.
Không có thần thức bao phủ thì dù cho là cấm chế cường đại nhất cũng không thể nào che giấu được khu vực nơi này, Tiểu Viêm nhìn về phía đứa trẻ trước mặt mình thì trong mắt hiện ra một sự sùng kính, một loại hưng phấn đến tận đấy lòng.
Đạo gia lão tổ cùng với Tu la phật tôn trong lòng sợ hãi, bọn hắn không ngờ người được hắn nhiều lần muốn thâm dò bây giờ lại hiện ra khí thế khiến cho hai người bọn họ phải sợ hãi, nhiều năm tu đạo tuy là có thể nghe thấy Nguyên Anh đại lão đánh tiếng, nhưng mà lần đầu tiên nhìn thấy đã khiến cho bọn hắn trong tâm sợ đã run rẩy cả người.
Còn tên lão giả kia ánh mắt vẫn là thâm thúy nhìn lấy đứa trẻ kia, nhìn thấy loại lực lượng khủng bố kia xuất hiện lão trong lòng cũng có tính toán riêng.
Mà Nghịch Phàm bên trong ánh sáng phi tiên báo phu, trên mi tâm cái kia bóng hình nhỏ bé, đột nhiên bóng hình nhỏ bé kia mở ra đôi mắt.
Bóng hình kia vừa mở ra đôi mắt mà thôi lại khiến cho bầu trời chợt biến đổi màu sắc, thiên địa nơi này sức mạnh đột ngột giáng xuống, có một loại cộng âm mạnh mẽ đến từ sâu trong linh hồn của mỗi người đối với thiên địa muốn quỳ bái.
Thân hình bị bao bọc bởi ánh sáng phi tiên từ từ nhập vào trong mi tâm của Nghịch Phàm, trong giờ phút này khí thế trên người hắn lại đột nhiên bùng nổ tăng cao, chí cao vị cách ở thế gian này xuất hiện khiến cho địa vực đều phát ra tiếng nổ đùng đùng, mà nguồn gốc tiếng nổ đó lại là do thiên địa phát ra.
Giờ phút này hắn mới chính là Nghịch Phàm, lần đầu tiên hắn thức tỉnh ở thế giới xa lạ này khiến cho bản thân hắn cảnh giác, nhưng mà khi cảm nhận được thế giới này pháp tắc yếu ớt thì cảm thấy vô cùng bất ngờ.
Trong nhiều năm hắn ngủ say thì thân thể hắn tự cho là bản thân linh hồn đã bị chết mất, vì vậy trên người hắn thiên địa lực lượng cùng với hương hoả trước kia tự động dung hợp mà sinh ra một linh trí riêng, cái linh trí này tự mà chiếm lấy thân thể này mà cảm ngộ lấy thiên địa lực lượng nơi này, trong lúc hôn mê thì Nghịch Phàm cảm nhận được mọi thứ và áp đặt lên thân thể này theo hướng vận hành mà hắn muốn, cưỡng ép điều khiển lấy mà linh trí thứ hai không hề hay biết, gián tiếp để hắn thế biến mà mở ra con đường tiếp theo của pháp bản thân, nhờ Nguyên Lực để sinh ra Thiên Kiều.
Từ lúc Nghịch Phàm cảm nhận được thời gian lực lượng đến lúc hắn lấy được quyền điều khiển của thiên địa, rồi có được hương hoả chi lực thì tính toán của hắn đã bắt đầu rồi, hắn suy nghĩ thâm sâu khiến cho người ta phải sợ hãi, ngay cả hắn tự thân cũng phải bị chính mình lừa gạt mà điều khiển, mà nếu nói biến cố xuất hiện thì chỉ có cái kia nữ tử đột nhiên qua trong cuộc đời hắn khiến cho Nghịch Phàm cảm thấy hoảng hốt, trong lòng hắn không thể tin sự thật kia chỉ vì phát hiện lấy miếng ngọc bài của Giao Tiên trong linh hồn mình đột nhiên run rẩy sau đó lại tự động vỡ nát.
Trong lòng hắn tuy không thể tin nhưng mà cũng không thể thay đổi được gì, thậm chí hắn còn không biết tất cả sự thật của nàng từng làm đối với mình, không hề hay biết nàng vì sao lại ra đi, cũng là Hoàn toàn không nhận ra là Giao Tiên đã sớm mang cốt nhục của bản thân.
Hắn chỉ biết là nàng hiện giờ không phải là nàng nữa rồi, hắn lại càng không biết ở đây là nơi nào mà lại khiến cho Giao Tiên chuyển thế ở đây, hắn chỉ biết một sự thật là bây giờ nàng tên Sơ Mộng Vân.
Mọi tính toán của hắn dù có thâm sâu đến đâu, cho dù hắn có tu vi thông thiên cao đến nào thì hiện giờ trong lòng đều phát ra đau đớn từ trong phế phủ, người con gái năm xưa đã không còn nữa rồi, bây giờ xuất hiện trước mặt hắn cũng chỉ là một đạo hồn phách được chuyển sinh, cơ hội có lại ký ức vốn là bằng không, nàng càng là không có bất cứ linh căn gì để tu luyện cả.
Sự bị thương tận trong đáy lòng khiến cho hắn không để ý bất cứ ai ở đây, trong mắt chứa đựng nồng đậm hồi ức mà nhìn vào thiếu nữ mới lớn trước mặt mình, cảm giác buồn phiền phát ra khiến cho Sơ Mộng Vân trong lòng chợt run lên.
Nàng thấy được ánh mắt buồn phiền kia trong lòng không hiểu sao lại vô cùng đau đớn, nàng không biết là tại sao hắn lại lộ ra ánh mắt kia, cái loại kỳ ức quên lãng kia khiến cho Sơ Mộng Vân càng cảm giác xa xôi hơn hắn, đau lòng không phải là chia ly xa cách, mà chính là được miêu tả một từ là quên.
Sự quên lãng thật sự, cũng đều tồn tại trước mắt đối phương nhưng lại không thể biết người kia là ai, gần trong gang tấc nhưng xa như cá và chim, xa xôi đến vô tận.
Chim bay trên trời cao, cá thì bơi dưới biển rộng, cả hai đều thấy được đối phương nhưng lại như cách biệt hai thế giới, khoảng cách đó không phải là thời gian hay không gian cách biệt, mà đó là sự lãng quên.
Thấy được nhau nhưng mà không nhớ ra đối phương là ai, biết được đối phương tên nhưng lại càng không biết người đó từng được mình gieo vào tình căn, sự đau khổ đến cực điểm trong lòng không sao tả hết, tuy là đau như vậy nhưng không biết tại sao mình đau, đáng thương đến cực điểm.
“Ngươi thật xa lạ cũng như thật quen thuộc”.
Sơ Mộng Vân trên khoé mắt cũng rơi ra những giọt nước mắt, nàng khóc trong nghẹn ngào nhưng lại không biết vì sao nước mắt lại rơi, vì sao trái tim này lại đau như vậy chứ.
Nghịch Phàm nghẹn lại nước mắt sắp rớt xuống, cả người hắn run rẩy lên sau đó phất tay một cái trước mặt Sơ Mộng Vân, một cái phất này kéo theo cơn gió dìu dịu rơi vào trong người của nàng, Sơ Mộng Vân rơi vào ngủ say thì sau đó đưa nàng trở về nhà.