Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
nu-chu-nghe-len-tieng-long-ta-phan-phai-nguoi-thiet-lap-bang-roi.jpg

Nữ Chủ Nghe Lén Tiếng Lòng Ta Phản Phái Người Thiết Lập Băng Rồi

Tháng 1 20, 2025
Chương 284. Bản hoàn tất cảm nghĩ! Chương 283. Đại kết cục
trong-chuong-thien-cung

Trọng Chưởng Thiên Cung

Tháng 10 16, 2025
Chương 430: Hoàn thành cảm nghĩ Chương 429: Phạt Như Lai
nhuong-nguoi-nguoi-quan-ly-linh-di-cuc-nhu-the-nao-toan-bo-sieu-than

Nhường Ngươi Người Quản Lý Linh Dị Cục, Như Thế Nào Toàn Bộ Siêu Thần ?

Tháng mười một 13, 2025
Chương 273:: Giải quyết 「 Đại kết cục 」 Chương 272:: Tạo thần
ta-tai-dai-ngu-truong-sinh.jpg

Ta Tại Đại Ngu Trường Sinh

Tháng 1 24, 2025
Chương 305. Siêu duy Chương 304. Trúng tuyển
vo-dich-chi-du-nhan.jpg

Vô Địch Chi Du Nhàn

Tháng 2 4, 2025
Chương 580. Cùng tương lai nối đường rầy [kết cục miễn phí] Chương 579. Đàm thắng chí
anh-hung-vo-dich-npc-dan-binh-bat-dau-duoc-chieu-mo

Anh Hùng Vô Địch: Npc Dân Binh Bắt Đầu Được Chiêu Mộ

Tháng 10 15, 2025
Chương 411: Thế giới mới Chương 410: Truy sát, tranh chấp
sieu-cap-phong-bao.jpg

Siêu Cấp Phong Bạo

Tháng 1 23, 2025
Chương 1665. Vô địch thế giới Chương 1664. Vĩ đại nhất truyền kỳ
trong-thay-thanh-mau-ta-day-lua-chon-danh-no-the-gioi

Trông Thấy Thanh Máu Ta Đây, Lựa Chọn Đánh Nổ Thế Giới

Tháng 1 4, 2026
Chương 860: Cuồng Long tức giận Chương 859: đồng tâm hiệp lực
  1. Bất Diệt Kinh
  2. Chương 191: Đối Kiếp (Diệt Lôi).
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 191: Đối Kiếp (Diệt Lôi).

Thiên địa tận thế đã đến, lôi đình khổng lồ đánh xuống hư không bị hoàn toàn bị cắt đứt, từng con lôi long khí thế rộng lớn bao phủ lấy hư không cắn nuốt lấy không gian trên trời.

Thiên địa biến sắc phong vân biến ngược, tiếng gầm thét ở trên trời cao lại chứa một loại uy áp khổng lồ đủ để phá vỡ thiên địa, sấm sét vô tận đánh xuống bốn phương tám hướng phá vỡ hết thảy pháp tắc xung quanh, kinh khủng lôi cầu từ bên trên trời cao trực tiếp hạ xuống.

Trương Phàm ánh mắt hiện lên kinh thiên phẩn nộ gầm thét một cái, tiếng thét như là tiên từ trên chín tầng trời dùng ngọn lửa giận đốt cháy thiên không, hắn bàn tay bóp nhẹ một cái mà nắm lấy lôi cầu trên tay một cách dễ dàng.

Ánh mắt hắn hiện lên phẩn nộ vô cùng mà nhìn thẳng lấy lôi cầu, trong đôi mắt kia lại có vô tận tia sét màu đỏ trực tiếp ăn mòn lấy lôi cầu trên tay mình.

“Lôi của Thiên là tượng chưng cho sự hủy diệt sao? Đúng là đáng nực cười mà”.

Trương Phàm khoé miệng khẻ nhếch lên khinh miệt, ngay lập tức cả người hắn bùng lên tia chớp màu đỏ khổng lồ như là đầu nguồn của vạn lôi, hắn dưới chân đạp lấy toàn bộ sấm sét màu đỏ của mình tạo ra rồi một chỉ này trực tiếp điểm vào hư không.

“Cửu Thiên Diệt Linh Chỉ”.

Một chỉ này là do hắn cảm ngộ từ thiên kiếp mà ra, hắn không thường xuyên dùng một thức diệt linh này chỉ vì chưa ai có tư cách cho hắn sử dụng để đối phó, bây giờ hắn dùng một thức do cảm ngộ trong thiên kiếp này mà nghịch hành phạt thiên.

Ngón tay hắn bị từng tia lôi chớp màu đỏ quấn quanh, tia chớp này rất là nhỏ cũng không có mang theo bất kỳ khí tức nào, chỉ là lẳng lặng một ngón tay dừng ở đó mà thôi.

Lúc này những tia điện lôi kia đột nhiên bùng lên như là biển rộng, ngón tay kia như hoá lên không lồ vô cùng to lớn, còn từng tia sấm sét kia như là ý chí của trời cao thật sự mà đâm xuyên qua vạn vạn lôi long.

Sấm sét màu đỏ như máu kia không có bất cứ khí tức gì lộ ra nhưng cũng đủ phá trời diệt đất, hiện giờ theo ngón tay của Trương Phàm hoá lên khổng lồ thì sấm sét màu đỏ cũng như là sống thần thức tĩnh vậy, nhiều đến mức không thể đếm.

“Thiên thì cũng chỉ có như thế, cũng chỉ xứng để ta thôn phệ mà thôi”.

Giờ phút này Trương Phàm lơ lửng trên trời cao lộ ra khí thế thiên uy mà dẫn đạo sấm sét màu đỏ bao quanh thiên địa, cả người hắn sấm sét như chứa đựng uy năng bất diệt lại mang theo khí tức thôn phệ cực mạnh, toàn bộ lôi thiên do trời đánh xuống khi chạm vào sấm sét màu đỏ kia thì ngay lập tức bị cắn nuốt không còn.

“Lôi của ngươi, quá yếu rồi”.

Nhưng mà khi Trương Phàm vừa nói ra câu này thì đột nhiên tâm thần hắn chợt chấn động một cái, bên trong ánh mắt chế nhạo lại biến đổi.

Thanh âm kinh thiên từ trên trời cao gào thét xuống, mấy trăm đạo sấm sét ầm ầm can thiệp dữ dội vào trong lôi trì của Trương Phàm, lại đột nhiên mấy trăm sợi sấm sét này lại chia tách ra thành trăm vạn đạo quang lại là khủng bố gắp vạn lần lúc trước, nếu như nói Trương Phàm hoá thân thành lôi trì thì Thiên địa phát sinh ra lại là một mảnh lôi vực, khủng bố đến cực điểm.

Bên trong lôi vực từng đạo tử lôi ầm ầm vang động, bên trong sức mạnh hủy diệt đâu chỉ có mạnh hơn gấp 10 lần sấm sét lần trước đâu chứ, sức mạnh ẩn chứa bên trong tử lôi quá khủng bố đến mức khiến cho Trương Phàm cảm nhận được nguy cơ trước nay chưa từng có.

Trương Phàm trong lòng động ra tâm cơ như thế nào thì cũng vô ích, trước sức mạnh tuyệt đối như này thì mọi tâm cơ hắn giống như là một tờ giấy trước lửa vậy, yếu ớt đến cực điểm.

Nhưng mà hắn cũng không phải vì vậy mà từ bỏ, giờ phút này cả người hắn được bao quanh bởi lôi điện màu đỏ cũng là ầm vang bùng phát, bên trong không còn có chứa đựng năng lực thôn phệ của Trường Sinh Công nữa mà là hoàn toàn lực lượng hủy diệt.

Đến mức này khi thấy vùng lôi vực khủng bố kia mang theo cực độ hủy diệt mà hạ xuống, sát cơ nồng đậm nhắm thẳng vào cơ thể trên không trung của Trương Phàm lại khiến cho hắn ánh mắt càng thêm trở nên giận dữ.

Nguy cơ tử vong hạ xuống khiến cho Trương Phàm trên không trung kia càng thêm điên cuồng, đồng tử trong mắt hắn càng trở nên yêu dị, bàn tay hắn liên tục kết ra ấn quyết sau trên miệng quát lạnh một tiếng.

“Định Nguyệt!”.

Định Nguyệt là thứ mà hắn từ bên trong thời gian trường hà cảm ngộ ra, mức độ của nó đã có thể được gọi là thần thông trong bản xếp hạng mạnh mẽ nhất, liên quan đến thời gian lực lượng đã có thể gọi là kỳ ảo nhất trong hàng thần thông nhưng mà tiêu hao của nó rất là lớn.

Tu vi của hắn vốn không thể nào thôi động được thần thông, nhưng mà vì đây là một thức do chính bản thân hắn ngộ ra cho nên vẫn có thể miễn cưỡng phát động.

Mà khoảng khắc trong người của Trương Phàm bùng lên ánh sáng của thời gian cũng là lúc toàn bộ lôi vực trên thiên không đang hạ xuống đột nhiên dừng lại ở đó, ngay lúc này trong mắt của hắn nở rộ ra sát cơ điên cuồng đủ để che đậy nhật nguyệt.

Cả người hắn được bao phủ bởi ánh sáng thời gian, ngay lúc này phía sau của hắn cũng đột nhiên hiển chiếu ra một mặt trăng vô cùng lớn, khác biệt là mặt trăng này hoàn toàn đứng yên không có bất cứ dấu hiệu nào nhúc nhích.

Trương Phàm cả người hoá thành một đạo sấm sét màu đỏ di chuyển với tốc độ khủng bố bay thẳng về phía lôi vực, cả người hắn phát tán ra khí tức điên cuồng đến dữ tợn, thừa cơ hội Định Nguyệt còn đang phát động thì hắn muốn làm một việc khiến cho Đế Đỉnh bên trên nhìn thấy cũng phải sợ hãi.

Khi hắn vừa bước vào vùng trung tâm của Lôi Vực thì cả người hắn phát động ra ánh sáng màu xanh vô cùng kinh thiên, hắn từ bỏ đi sấm sét màu đỏ xung quanh mình mà đổi lấy là khí tức thôn phệ muốn nuốt chửng trên trời dưới đất, hắn không hề có bất cứ bảo thuật bảo vệ bản thân nào mà chọn cách trực tiếp cắn nuốt tử lôi trên thiên địa, hắn muốn hoàn toàn thôn phệ thiên kiếp.

Mà chỉ trong ba cái nháy mắt thì hắn cũng chỉ mới thôn phệ có hai phần của lôi vực thì đột nhiên phía dưới mặt trăng đang đứng yên đột ngột sụp đổ, Trương Phàm trong một giây này loé ra u quang tiên thể, cả người hắn phát tán ra Bất Tử Kinh, khí tức lại dùng Trường Sinh Công để muốn tiếp tục thôn phệ lấy tử lôi xung quanh mình.

‘Oanh!’.

Nhưng mà một giây chưa tới thì nguy cơ trong lòng trực tiếp bộc phát, ngàn vạn tử lôi cuống đến mang theo khí thế hủy diệt thiên địa đánh vào thân hình của Trương Phàm, tử lôi oanh minh đánh xuống ngay lúc này va chạm liền khiến cho nhục thân của hắn toàn bộ bị rạn nứt.

“Hồi phục cho ta!”.

Trương Phàm điên cuồng gào thét ở trên không trung, bầu trời đột nhiên biến đổi thành màu vàng tượng chưng cho Bất Tử Quyển, cơ thể của hắn là Tiên Vương lại một lần nữa tái tạo trở lại.

“Toái!”.

Vòng sấm sét khổng lồ mang theo màu sắc tử vong cuồn cuộn kéo tới, lại một phát đánh xuống rơi vào người của Trương Phàm khiến cho Bất Tử quyển chữa lành hoàn toàn không theo kịp sự hủy diệt của tử lôi, cơ thể của Trương Phàm lập tức bị một vòng tử lôi này đánh cho thân hình sụp đổ, máu chảy thiên địa.

Thiên địa lúc này hoàn toàn trở nên tĩnh lặng, thiên kiếp không tìm thấy sinh linh nghịch hành nữa cho nên không còn đánh xuống tử lôi nữa, toàn bộ kiếp quang hoàn toàn biến mất tại thiên địa.

Cũng là một lúc này thiên địa bên trên đột nhiên lại nở rộ ra một đạo nguyệt quang sáng bừng bên trên không trung, thời gian chưa tới một nháy mắt thì nguyệt quang bên trên có vô số đạo thời gian ánh sáng từ từ nở rộ ra không trung lực lượng khổng lồ, ngày lập tức toàn bộ linh khí thiên địa đúng hợp lại một chỗ.

Mà lấy ánh trăng tròn làm trung tâm, toàn bộ cũng quanh nó đều bảo ngập bóng trăng khổng lồ, tất cả tia tử lôi trong thiên địa chưa kịp tiêu tán đều bị cắn nuốt vào trong.

“Cổ Nguyệt!”.

Một tiếng quát lạnh lùng từ trong thiên địa chuyền ra ngoài khiến cho hư không đều bị đóng băng, thần thông cổ nguyệt được Trương Phàm sử dụng là trong lúc cảm nhận thời gian của cường giả bước thứ hai mà cảm ngộ ra, thậm chí là ánh trăng trên bầu trời kia cũng chỉ là một hình thức để cho thời gian được phát huy hoàn toàn.

“Ta có ba thức thần thông từ thời gian mà sáng tạo ra, mà trong đó Cổ Nguyệt này sẽ là Thần Thông khiến ta có thể thật sự bất tử”.

Khí thế trong thiên địa đột ngột bùng phát ra cường đại phẩn nộ, từng tia hủy diệt lôi lòng xuất hiện bên trên không trung đang cực hàn gầm thét đầy giận dữ, khí thế bên trên đè ép lấy chúng sinh.

“Trời muốn diệt ta sao? Vậy thì ta thôn thiên vậy, hahahaa…”

Nụ cười của Trương Phàm ầm vang phát tán ra trời cao, tiếng cười điên cuồng lại vô cùng giận dữ như là muốn thôn phệ trời cao.

Ngay lập tức ánh trăng kia dùng toàn bộ lực lượng vừa thôn phệ được từ tử lôi của thiên địa, khí tức thời gian bảo bọc lại vòng mưa máu của Trương Phàm, thời gian như là được luân chuyển trở lại thời gian trước, mưa máu vậy mà tự động tụ hợp lại tạo ra lại những mạch máu, xương thịt càng lúc càng tái tạo lại.

“Cổ Nguyệt, lấy thời gian trọng lập luân hồi!”.

Tiếng gầm phát ra từ trong thiên địa dường như là cùng hoá với hắn, lại là liên kết với thiên địa đã có dấu hiệu của Phá Đan tu sĩ.

Từng dòng máu Trương Phàm khi tụ hợp lại đều chuyển hoá thành màu vàng kim cực kỳ cường đại, lực lượng khủng bố của nó khiến cho người ta khiếp người mà sợ hãi run rẩy.

“Nếu như Định Nguyệt khiến cho ngươi dừng lại không thể chạm vào ta”.

“Nếu như Cổ Nguyệt khiến cho ngươi không thể giết ta”.

“Vậy thì lần thần thông này sẽ là hoàn toàn thôn phệ ngươi!”.

Trương Phàm vừa đi ra khỏi Nguyệt Quang liền thét một cái, một cái thét này khiến cho toàn bộ lôi long trên bầu trời đều dừng lại ở không trung.

“Thời Gian Quyển thức mạnh nhất, ta gọi nó chính là Thôn Nguyệt”.

Ánh mắt của Trương Phàm càng thêm điên cuồng, thân ảnh của hắn lại hoá lên khổng lồ, hắn lấy tiên vương lực lượng nhảy thẳng vào trong trời cao chọn cách hấp thu toàn bộ.

Mặt trăng cuối cùng từ phía sau của Trương Phàm hiện ra, bên trong lại có một loại lực lượng thôn phệ vô cùng khủng bố đến từ thời gian vòng xoáy trong mặt trăng kia, vô số đạo lôi quang dù có là lớn mạnh đến đâu thì khi chạm lại gần liền bị hoá thành năng lượng thuần khiết nhập vào mặt trăng.

“Một thức thôn nguyệt này là ta dùng thời gian sức mạnh dung hợp với Trường Sinh Công phần thôn phệ, điều này khiến cho sức mạnh thời gian của Thôn Nguyệt nâng cao đến cực điểm”.

Trương Phàm rất hài lòng đối với một thức này, tuy nói là đã dừng thôi diễn vô số lần nhưng mà lúc này mới là lần thực hành đầu tiên của hắn.

Trong mắt Trương Phàm đột nhiên loé lên sự điên cuồng, vô tận sức mạnh đột nhiên chuyền vào trong mi tâm của hắn, dấu ấn của Tiên Vương bên trên mi tâm lại đột nhiên thay đổi và thêm những đạo hào quang mờ ảo.

“Dị Tượng thứ ba của ta”.

Trương Phàm cảm nhận thấy sức mạnh trong người hắn đột nhiên phía sau ánh trăng sáng bừng lên, toàn bộ thiên địa đều bị ánh sáng bên trên mặt trăng chiếu rọi.

“Nguyệt Quang Phủ Thương Khung!”.

Hắn từ lúc tu đạo đến giờ pháp thuật vô số nhiều, lại có nhiều đạo pháp khác biệt, điều này khiến hắn dùng hợp lại đại đạo lại sinh ra dị tượng khác nhau.

Nếu như dị tượng thứ nhất của hắn chính là Tiên Vương Lâm Cửu Thiên, đây là dị tượng liên quan pháp của hắn chính là Tiên, phải nói toàn bộ căn cơ của hắn chính là thuộc về một chữ tiên này.

Về một thứ khác chính là Ngũ Hành Thuật, một pháp này hắn rõ ràng đã tự luyện đến đỉnh cao rồi cho nên mới có thể sinh ra được dị tượng cho bản thân, Ngũ Hành Thuật cường đại đến mức bản thân hắn đã lựa chọn thứ này để tạo ra Đạo Thân cho riêng mìng, cũng chính vì vậy cho nên khi hắn hoàn toàn cắt đứt với Đạo Thân cũng như cắt đứt con đường của Ngũ Hành Thuật, sau này hắn không còn có thể sử dụng đến pháp thuật này nữa chỉ vì hắn không còn linh căn.

Mà dị tượng thứ ba này cường đại đến mức khó tin, nó huyền ảo đã vượt quá nhân đạo đỉnh phong có thể biết được, là liên quan trực tiếp đến sự cảm nhộ thời gian của bước thứ 2 đối với dòng sông thời gian.

Nguyệt Quang Phủ Thương Khung chính là đạo dị tượng thứ hai thay thế cho Ngũ Hành Thuật, thời gian chi đạo hoàn toàn thay thế cho Ngũ Hành Pháp lại là cường đại hơn vô số lần, cũng chính là lá bài tẩy sau này của hắn.

Trong nháy mắt này trên bầu trời sấm sét của thiên kiếp hoàn toàn dừng lại, xuất hiện ở đó lại là một đạo trăng tròn kéo xuống ngàn vạn ánh sáng màu xanh thẩm, thời gian chi đạo hoàn toàn phát tán ra toàn bộ thiên địa mà chiếu ra khắp nơi vùng này tinh không.

Ánh trăng kia thật sự kinh khủng đến đâu thì cũng không ai có thể biết, chỉ vì Trương Phàm cảm nhận được toàn bộ vùng không gian này đều đã nằm trong tay hắn rồi, tất cả quyền điều khiển kiếp của thiên đạo đều bị hắn nuốt lấy.

Ý trí của Trương Phàm theo luồng ánh sáng màu xanh kia mà quét ngang thiên địa, cảm nhận lấy được oán nghiệp của khắp vùng trời này khiến cho Trương Phàm trong mắt nở lên một đạo hàn quang khó nói hết.

Vì tạo ra vùng kiếp này mà luyện hoá một toà không gian chi địa, tuy là chỉ là một cái tiểu thế giới mà thôi nhưng lại khiến cho sinh linh đồ thán, toàn bộ phàm nhân đều bị nghiệp hoả đốt rụi, điều này khiến cho Trương Phàm cảm thấy lạnh cả người, lại đối với thiên đạo sát ý đến đỉnh điểm.

“Ta thấy người nên nhận kiếp chính là ngươi”.

Lời nói của hắn rất nhỏ đến lạ lùng, nhưng mà nếu có ai ở đây đối mặt với ánh mắt của hắn thì đều phải sợ hãi cả người, người có đạo tâm yếu ớt còn có thể đạo hoàn toàn sụp đổ, tu vi không thể nào tiếp tục đi đến.

Đôi mắt kia quá đáng sợ, tu vi của hắn đã dâng lên từ khi cảm ngộ ra ba thức về nguyệt, phải nói nhờ vào một chữ Nguyệt này đã đủ khiến hắn có thể đối phó với một tên tu sĩ vừa mới bước vào Nguyên Anh, nếu như tiếp tục sử dụng Nguyệt Quang Phủ Thương Khung nữa thì có thể nói dù có là Nguyên Anh cũng không thể nào liên kết với lực lượng thiên địa, chiến lực của hắn đã đủ giết chết một tên Nguyên Anh Sơ Kỳ rồi.

“Ta lấy diệt lôi để chừng phạt ngươi”.

Lời nói vừa ra thiên địa này đột nhiên bùng lên ánh sáng màu đỏ bao bọc lấy không trung, vô số đạo sấm sét huyết sát hủy diệt mà từ trong mặt trăng kia bắn thẳng ra ngoài, bầu trời xanh bên trên lôi kiếp của thiên địa đã bị Mặt Trăng trên cao xoá bỏ, thay vào đó chính là màu đỏ lôi quang.

“Nhất niệm vạn lôi!”.

Một tiếng quát lạnh này khiến cho trong vùng không gian đều bị lôi hải màu đỏ òm này bao phủ, một luồng sức mạnh kinh thế từ trong sấm sét kia xuất hiện như là muốn ngược hành mà phạt thiên địa.

“Nhất hoả thiêu cháy trời!”.

Lại một tiếng quát từ trong mặt trăng trên không trung kia phát ra.

Lúc này lấy ánh trăng trên bầu trời làm trung tâm, từng đạo không gian xung quanh đều bị thiêu đốt đến thành hư vô, ngày cả không gian đều không còn sót lại xung quanh đạo nguyệt quang kia.

“Đốt cho ta!”.

Lời nói Trương Phàm lại là đối với trời mà gầm lên, chỉ với một đốt lửa trước mặt vậy mà chọn cách ngược hành bay lên trên cao, hơi nóng đốt cháy toàn bộ mây đen mà hướng nơi thiên địa hoá thành một vùng biển lửa, mà vùng biển lửa này hoàn toàn che phủ trời cao.

……

P/s: Còn một chương hồi tưởng nữa.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

vinh-hang-kiem-chu.jpg
Vĩnh Hằng Kiếm Chủ
Tháng 2 3, 2025
thon-phe-van-vat-tu-con-coc-tien-hoa-thanh-doc-thao-thiet
Thôn Phệ Vạn Vật: Từ Con Cóc Tiến Hóa Thành Độc Thao Thiết
Tháng mười một 9, 2025
khong-phai-thien-kieu-la-yeu-nghiet
Không Phải Thiên Kiêu Là Yêu Nghiệt
Tháng 10 21, 2025
ta-than-the-gioi-tro-choi
Tà Thần Thế Giới Trò Chơi
Tháng mười một 21, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved