Chương 188: Tương Lai Nhìn Lại (1).
“Ngoại vực sinh linh, đáng chết!”.
Thời gian loạn hải bên trong bị một thanh âm chứa đựng vô tận sát cơ làm cho thay đổi, sóng gợn nổi lên trong tuế nguyệt trường hà khiến cho từng tuyến thời gian phải cùng nhau run chuyển, những bọt biển bên trong chứa đựng thời gian của một tiểu thế giới cũng đã vì đó mà nổ lách tách, hoàn toàn sụp đổ.
Sát cơ ăn mòn năm tháng, vô thượng sinh linh dù cho chỉ còn có một đạo ý chí sót lại cũng là có vô thượng uy nghiêm khiến người ta kính sợ, những tồn tại này rất ít bộc lộ ra cảm xúc, cũng dường như là không hề có bất cứ ba động về mặt tình cảm nào dù cho là mấy cái kỷ nguyên trôi qua.
Chỉ vì bọn họ đã siêu thoát khỏi thiên địa, thậm chí là ngay cả Thiên Đạo cũng khó lòng trói buộc được bọn họ, chỉ có những cái kia cùng cấp sinh linh hay là khác nhau kiếp nạn trong u minh mới đủ để làm cho bọn họ bộc lộ ra cảm xúc thật.
Nhưng mà Tà Ma của Trương Phàm đã là lấy hình thái ác niệm hiện ra, là một sự hiện hữu có thể nói vẫn nằm trong quy luật thiên địa, hắn thường xuyên lộ ra cảm xúc của mình nhưng cũng không ai để ý, chỉ vì những cảm xúc này không phải do hắn tự mình phát ra, chỉ có thể xem là oán niệm phát sinh một mặt mà thôi.
Tại lúc này thời điểm vị này đã từng là vô thượng sinh linh lại phát ra vô thượng sát cơ chưa từng có, một loại uy nghiêm của siêu thoát giả tạo ra khiến cho dòng sông thời gian chấn động dữ dội, toàn bộ quy tắc bên trong cũng là đang sợ hãi tránh xa xa không dám tới gần, thiên địa ở các tuyến thời gian bên trong cũng là lạnh lùng nổi lên gió rét chưa từng có.
Lúc này thời không xung quanh như là bị đóng băng ở thời điểm đó, sát cơ lời nói như là tự mình hoá thành một tấm lưới lớn bao trùm tất cả thời không bên cạnh, hoàn toàn không cho bọn hắn có bất cứ hành động nào cả.
“Dù cho ta chỉ còn một đạo ý trí thì cũng đã từng là vô thượng sinh linh, quy tắc của các ngươi đã chạm vào ranh giới rồi!”.
Tà Ma mang theo thanh âm lạnh lẽo, hắn đứng lên cả người như là hoà nhập vào trong Đế Đỉnh, vậy mà có thể điều khiển hoàn toàn thần linh trong đỉnh, kiểm soát nó.
Hắn là Vô Thượng cường giả, còn Đế Binh dù mạnh thì cũng chỉ nằm trong quy tắc của Thiên Địa, vì vậy ý trí vô thượng có thể hoà nhập và điều khiển hoàn toàn đỉnh lớn là việc có thể làm, với lại Thần Linh trong Đỉnh vô cùng phối hợp nữa khiến cho việc nhập chủ lại càng thêm suôn sẻ mượt mà, toàn bộ ý trí của một vị Vô Thượng sắp chém ra bước thứ hai nhặp đỉnh và chuyền lại dị tượng của chín con rồng kéo tàn thi, một lần nữa hắn nhờ vào đường chuyền kia nhập thể ý trí mình vào tàn thi.
Chỉ trong giây lát bàn tay sắp đánh tới, trong lúc Tàn Thi sắp không chịu nổi mà phải bị sụp đổ đến tan rã ra trăm ngàn mảnh, thì lúc tàn thi trong dị tượng kia cả cơ thể đều rung động lên.
Một cái thoáng mà qua Tàn Thi mở ra đôi mắt, hai con ngươi như là hai cái đại vũ trụ hố đen cắn lấy năng lượng thời gian xung quanh, trong lúc đó hắn chỉ thổ nạp mà thôi cũng khiến cho bàn tay sắp hạ xuống kia phải đình chỉ tại không trung.
Thượng du thời gian phía trước, một tên cung trang nữ tử đang ngồi xếp bằng ở hỗn độn bên trong vũ trụ trung tâm, mà lúc này tay phải của nàng đang là trong tư thế dơ lên cao cao dường như là sắp đè xuống muốn chợp lấy thứ gì đó trong hư vô, nhưng lúc này chỉ trong khoảng một cái chớp mắt không đến bàn tay kia dừng lại ở đó như là có cái gì lực lượng đình trệ nó tại chỗ, bàn tay ngọc kia không thể rơi xuống được nữa.
Ở trong hỗn độn, người con gái kia ánh mắt chợt biến đổi muốn thu lại bàn tay của mình tránh khỏi cái gì đó không biết đang ngược dòng đánh tới.
“Ngoại vực sinh linh, đáng chết!”.
Tiếng quát lạnh lẽo từ trong hạ du dòng cuối phát ra mang theo một sự áp bức trực diện lấy nàng, bên trong hỗn độn bị một tiếng hét này làm cho có lại màu sắc, thực thể vô thượng đang tiếng lại gần và đã khoá chặt lấy nàng, không thể chạy được.
“Ngược dòng truy nguyên lấy thời không nơi này sao? Vô thượng cường giả sức mạnh bước thứ hai thật là khủng bố”.
Nữ tử có thanh âm vô cùng dịu dàng nhưng thiếu một chút tình cảm bên trong, nàng bàn tay trái thành đao mà hướng đến tay phải chém xuống, một chém này là tự hành cắt lìa bản nguyên của nàng, điều này khiến cho mọi nhân quả đối với bàn tay phải này toàn bộ đều bị trừ bỏ khỏi chính chủ.
Điều này là một sự từ bỏ ép buộc phải làm, nàng chỉ là một cái sinh linh tiếp cận với bước thứ hai thôi, bị một vị cường giả vô thượng Hiện Tại cảnh đánh tới là chuyện phải chết không thể nghi ngờ, giờ tự hao bản nguyên xoá bỏ lấy một cánh tay phải tu vi chiến lực có thể tổn hao nặng nề, nhưng mà tính mạng vẫn có thể bảo toàn.
Nhưng nhân quả đã bị cắt đứt vậy mà nàng cảm thấy một loại tim đập nhanh cảm giác, loại kia tới gần nguy cơ khiến cho nàng phát hiện ra bản thân mình đang trong tình huống gặp nguy hiểm nặng nề, đây là một loại cảm giác của một vô thượng cường giả mang lại, loại này sẽ không sai.
“Chờ được ngươi rồi!”.
Trong hỗn độn vậy mà còn vang lên thanh âm của một sinh linh nam tử khác nữa, phía sau mùi hương tử vong tới gần khiến cho nàng ánh mắt co lại, giờ phút này nàng thật sự muốn chạy trốn khỏi đây.
….
Năm Tháng thời gian đang bị vặn vẹo bởi một vị sinh linh đang đứng trên trung cực điểm cuối tuyến thời gian này, vô thượng vết tích hiện lên rõ ràng muốn là trấn áp sinh linh phía thượng du thời gian kia, nhưng mà đáng tiếc nhân quả phía trước đã bị cắt đứt hoàn toàn cho nên không thể định vị được nữa rồi.
Tà ma cũng không thể ngờ được vậy mà nhập chủ một vị sinh linh dị tượng lại có thể khiến bản thân có loại này chiến lực tuyệt thế cổ kim, hắn cảm nhận được một điều là được sự thúc đẩy của toàn bộ một sinh linh công đức của một kỷ nguyên khiến cho hắn tu vi bắn thẳng lên được bước thứ hai, ở cái tu vi Hiện Tại cảnh này hắn cảm nhận được trong người mình có vô tận lực lượng có thể làm được nhiều điều hơn ở cảnh thứ nhất không làm được.
“Thì ra Thời Gian Chi Tổ trước kia là như vậy cảm nhận”.
Thời gian chi tổ là sinh linh đứng đầu tế tự của thượng giới những kỷ nguyên trước, phải nói hắn trở thành như này sống chết không rõ trạng thái là liên quan trực tiếp với tên kia.
Cơ thể của dị tượng này cũng sắp tiêu tán rồi cho nên hắn phải dùng loại lực lượng cuối cùng này để cố gắng mở ra con đường phía trước, dùng đại thần thông đánh phá phía trước mọi trướng ngại thông đến một góc tương lai.
Trong mắt tà ma trên người đạo văn bao phủ lấy cơ thể hắn tự hành thiêu cháy lộ ra từng đạo quy tắc tự hành sắp xếp chiếu sáng lấy tương lai phía trước, lại là cả người hắn phát ra ánh sáng phi tiên dường như là muốn một bước phi thăng vậy, đi về hướng đi thượng du.
Trên tay Tà Ma vỗ một cái về dòng sông thời gian, song chỉ lại điểm ra thiên địa phía trước tự động khoá chặt lấy khí tức của thế giới cũ, chỉ trong lúc dơ tay nhấc chân cũng đã tạo ra một cái cổ trận cực kỳ huyền ảo, điều này giúp cho Trương Phàm lúc sau nếu gặp được cái gì cắn trả thì cũng không bị vết tích thời gian cho cắn nuốt dẫn đến lạc đường.
Làm những chuyện này xong tà ma bàn tay nắm lấy đế đỉnh rồi sau đó chậm rãi đi về phía trước, hắn bình tĩnh đi dạo trên dòng sông thời gian ánh mắt nhìn về bên trong cổ sử để tìm kiếm lấy thứ gì đó, đáng tiếc hắn dù là vô thượng cường giả cảnh giới bước vào Siêu Thoát Hiện Tại cảnh nhưng cũng không đủ uy năng để có thể nhìn rõ được nhân quả bên trong, ở loại cảnh giới này tuy nói là mạnh nhưng mà không thể nói cái gì cũng làm được.
“Đáng tiếc là không thể giữ lại trạng thái này bao lâu”.
Hai mắt của Tà Ma lộ ra ánh sáng kỳ dị, cả cơ thể hắn cũng đang trong tình trạng từ từ tiêu tán rồi, dị tượng không thể kéo dài lâu cho nên ép buộc hắn ý trí phải rời xa, sau đó ý trí hắn lại từ từ thoát khỏi mà lại nhập vào cơ thể Trương Phàm.
Trong một khoảng khắc này ánh mắt Trương Phàm mở mắt ra, hắn được Tà Ma chia sẻ lấy ký ức lúc nãy khiến trong mắt hắn hiện ra hào quang khó nói ra thành lời, hắn vậy mà nhận được cảm ngộ trong trạng thái bước thứ hai.
Loại này cảm ngộ thật sự khiến cho Trương Phàm khó nói nên thành lời, đây là một loại cơ duyên không cái gì có thể so sánh được, cảm ngộ của một vị vượt qua bước thứ nhất về thời gian khiến cho sau này Trương Phàm tương lai đã có thể xác định là nắm chắc trong tay Thời Gian pháp tắc.
Trương Phàm ánh mắt loé lên một tia mà bên trong hưng phấn bình tĩnh trở lại, cả thân hình hắn đứng lên nhìn thẳng về phía trước, hắn trong tay có một chữ chuyển do Tà Ma ghi lên, đây chính là mắt trận chuyền tống về lại thời không của hắn.
Cảm ngộ về mặt thời gian hắn đã được chuyền đạt thẳng vào linh hồn rồi, nhưng mà nếu không có thời gian mài giũa chỉ sợ rằng không thể nào tiêu hoá hết được, loại này đại tạo hoá nếu trong thời điểm bình thường thì chỉ sợ là Trương Phàm phải mất cả một đời mới có thể tìm hiểu ra rõ ràng ý nghĩa bên trong đó, nhưng nếu như vậy thì cảnh giới của hắn sẽ không thể nào có thời gian tìm kiếm tiếp pháp trong tương lai.
Hiện giờ lại có con đường mới khiến hắn không tốn thời gian quá nhiều mà vẫn có thể cảm ngộ được thời gian sức mạnh, chỉ cần đi tiếp trên này trường hà con đường phía trước để tự mình tìm hiểu thấu đáo mới có thể càng nhanh cảm ngộ ra được, tuy là không nói có thể ăn hết được một đống ký ức kia, nhưng chỉ cần một hai phần thôi thì trong tương lai hắn đủ tự tin sáng tạo ra thần thông riêng cho mình rồi.
Trương Phàm cắn răng thật chặt trong lòng hắn đã là có ý định liều mạng hết sức rồi, nếu như có thể cảm ngộ ra được loại kia cường đại thần thông thì ở hiện tại hắn có thể tự tin chiến đấu cùng cấp với mấy vị Hoàng Tộc kia.
Tuy hắn chiến lực của mình ở cùng cấp có thể nói là khó ai so sánh nổi, nhưng mà ở Nam Thiên là nơi cư trú của mấy cái Đại Hoàng Tộc lớn, con cháu Hoàng Giả xuất hiện ở đó khiến hắn cũng có chút e ngại, dù sao thì Hoàng Tộc còn sót lại kinh văn Cổ Hoàng vô thượng, con cháu Hoàng Tộc có thể cảm ngộ trực tiếp để liên tục gia tăng chiến lực của bản thân, nếu như những cái đó yêu nghiệt xuất thế thì hắn thật sự không nắm chắt có thể dễ dàng bắt lấy được.
Hắn ngồi trong Đế Đỉnh mà nhìn lấy dòng sông thời gian đường đi, trên con đường này hắn tập chung cảm ngộ lấy trong linh hồn mình ký ức, điều này khiến cho cả người hắn bùng phát ra ánh sáng ngập trời của tuế nguyệt, thời gian vết tích trong quá trình này điên cuồng thúc đẩy gia nhập vào trong thân hình hắn, điều này khiến cho hắn cảm ngộ pháp lại càng thêm hoàn thiện.