Chương 187: Dòng Thời Gian Tổn Thương (2).
Từng tuyến thời gian bắt đầu nối liền lại thật liền mạch, hỗn độn từ vòng xoáy cổ sử tận nơi trường hà dòng cuối nổi lên diệt thế sơ khai cảnh tượng kinh thế.
Thời gian cuối cùng của kỷ nguyên bắt đầu chính là mấy vị kia chủ tế phát động, thánh tế trực tiếp hiển chiếu ra những mảnh cổ sử khác nhau, tương lai, hiện tại, quá khứ, đều có thân ảnh hư vô đang mãnh liệt chiến đấu, vô thượng cường giả ngã xuống đều để lại vết tích ở trong dòng sông trường hà, chỉ chờ hậu nhân tới khai quật.
Vô tận run động nổi lên, mảnh kia cổ sử phát ra ánh sáng mãnh liệt, nở rộ ra cực hạn suy vong u ám màu sắc, không ai biết cuối thời đại đó vô thượng cường giả ai còn tồn tại hay không, chỉ biết là từ lúc đó Siêu Thoát Giả không dám đi ra ngoài nhân thế nữa, mỗi sinh linh may mắn sống sót đều đã để lại ấn ký đặc thù, từ đó những sinh linh đó hoàn toàn biến mất khỏi thượng giới chi thượng, trốn tới địa phương không biết.
Mà lúc này Đế Đỉnh đang vượt qua thời gian trường hà thì chợt bị sóng sung kích cho chấn động một chút, thiên địa từng mảnh không gian toát ra vết cắt vô cùng cường đại, những cái kia vết cắt hiện ra vô cùng cường đại vết tích, vết cắt chọn cách bỏ qua tất cả thời không vật chất, cách biệt không thời gian toàn bộ mà muốn xoá bỏ lấy đỉnh lớn đang bay về phía mảnh thời không kia.
Đỉnh lớn phát ra ánh sáng ngập trời, nó bạo khởi đế văn trên đỉnh mà bộc phát ra lực lượng cường đại mạnh mẽ nhất có thể, lực lượng đế văn bùng nổ khiến cho Linh bên trong Đế Đỉnh sống lại triệt để, cái thế bóng hình là từ trong đỉnh hiện ra lại phục dụng cái thế ấn quyết, đại đế một kích tiên thiên văn lạc bên trong toàn bộ bùng nổ tại trên không trung.
Giờ phút này dòng sông thời gian lại tiếp tục nổi lên sóng gió ngập trời, thiên uy rộng lớn đánh xuống kiếp lôi hủy diệt thế gian hết thảy, từng tuyến thời gian ba động cũng là cùng nhau nối liền lại một chỗ tạo ra sát cơ phát tán ra thiên địa, nhân gian cũng trong một giây này làm cho sợ run.
“Cút cho ta!”.
Thần linh bên trong Đỉnh bất chợt gầm lên giận dữ, bàn tay kết ra đế ấn một quyền đấm về phía cái kia tuyến thời gian đang vồ tới, một quyền chuyền tải đế uy vào trong, thì ngay lúc quyền cùng thời gian tuyến va chạm thì một quyền của Thần Linh Đế Đỉnh lại bùng phát ra chiến ý kinh thế mà đánh xuyên qua tuyến thời gian từng mảnh, mãnh liệt đến cực điểm một quyền chuyền lại một kích mạnh nhất của đế uy khiến cho thời gian vết tích toàn bộ bị xoắn nát, vươn vãi ra thời gian từng mảnh vết tích khiến cho dòng sông tuế nguyệt bên trong bị đè ép lên sắp không chịu nổi mà phải sụp đổ.
Nghịch Phàm lúc này tâm thần cũng giây lát chấn động, hắn cảm nhận lấy xung quanh không gian thần sắc thật sự không thể tin nổi.
“Ngươi rốt cuộc là muốn làm gì, dù cho ta có nhìn thấy thứ tương lai đó thì ta có thể làm được gì cơ chứ?”.
Hắn nhíu mày tự hỏi lấy, tuy là hắn tự tin vô cùng mình trong tương lai mạnh mẽ đến đâu thì cũng sẽ có điểm cuối, hắn đạo là bất tử bất diệt, chỉ mong hắn cũng với người thân cận mình được luôn sống khoẻ mạnh bên cạnh, nếu như vậy thì thế giới này có hủy diệt đi thì đã có sao, dù cho là tương lai thế giới có bị phá hủy thì Nghịch Phàm sẽ lựa chọn chỉ bảo vệ những người bên cạnh hắn rời đi, còn không quen biết sinh linh hắn là thật sự không có quan tâm.
“Tương lai rất xa ngươi sẽ hiểu được thứ ta cho ngươi xem là gì, vô tận thời không bên trong ngươi chính là một cái dị loại, không nên tự đánh giá bản thân hiện giờ và tương lai”.
Thanh âm trầm thấp lại là không phân biệt được nam nữ, loại thanh âm này là từ đạo văn được chế biến ra khiến cho Nghịch Phàm có thể hiểu được.
“Tương lai của ngươi nói quá xa, ta hiện giờ chiến lực không tới Nguyên Anh thì có thể làm gì, một tương lai mà Thiên Đế hiện hữu lấy thì không thể nào rung chuyển hay sao?”.
Nghịch Phàm chất vấn, không xa tương lai hắn có mạnh hơn nữa thì cũng sẽ vượt qua vị kia hiện hữu trong dòng sông thời gian Đại Đế hay sao, hắn bản thân tu đạo cả đời cảnh giới muốn đạt đến là trường sinh chi lộ.
“Ngươi sợ sao?”.
Đế Đỉnh trong lúc trầm mặt thì cũng nói ra một câu chất vấn.
“Ngươi cái thế vô địch, tương lai, quá khứ, đều có sự tồn tại của ngươi vết tích, bây giờ ngươi có biểu hiện ra sự e ngại”.
Thần Linh của Đế Đỉnh đứng trên tuế nguyệt mà nhìn về phía tương lai xa vời, hắn lời nói thì thầm như vậy nhưng mà lại đánh vào lòng người nghe, hắn là đang khinh thường cấm kỵ sinh linh sao?
Giờ tới Nghịch Phàm trầm mặt, hắn sợ sao? Hắn rất là sợ nha, Đạo của hắn không hề thay đổi muốn là mãi mãi trường tồn, nhưng hiện giờ hắn còn quá nhỏ yếu cho nên không muốn đụng vào cấm kỵ chi địa, một cái tương lai bước phá cho đi là gắn liền với nhân quả cực lớn, dù cho là Đế Binh có bảo vệ hắn nhưng mà có thành công hay không, Đế Binh thật sự có mạnh mẽ như vậy không.
Thần Linh trong đỉnh cả người phát ra ánh sáng mãnh liệt đến cực điểm, vòng xoáy xung quanh kết từ những tuyến nhân quả khác nhau, nó rất là giống một tấm lưới lớn khi vừa hạ xuống liền bị Thần Linh của đỉnh trực tiếp một tay mang lấy, sau đó rồi kéo một cái mà trực tiếp xé rách ra trăm ngàn mảnh.
“Nếu ngươi sợ thì tại sao còn lại Nghịch?”.
Thần Linh trong Đế Binh thở dài một hơi, lời nói bên trong có sự thất vọng nặng nề đối với người này, vị này trước kia trong cổ sử là cực kỳ huy hoàng, nhưng tại sao giờ đây gặp mặt lại khiến nó cảm thấy bất lực như vậy chứ.
“Bởi vì ta sợ, ta mới Nghịch Hành”.
Nghịch Phàm ánh mắt kiên định lên, trong mắt có sát khí nồng đậm hiện ra ngoài dường như là không giống như là hắn nói e ngại, lời hắn nói chỉ có hắn hiểu được mà thôi.
Hắn sợ khi thế gian này hoàn toàn sụp đổ thì cái gọi là pháp thì còn hiện hữu hay không?
Pháp trên thế gian này sớm đã được khắc ghi vào bên trong Thiên Địa nơi này, dù có là Nghịch Thiên người thì khi bước vào tới Độ Kiếp chín tầng trời nếu không chịu ghi trên thiên địa đạo ấn của bản thân thì có thể mãi mãi không thành được Thiên Địa đứng đầu sinh linh.
Vô thượng sinh linh là lấy thiên địa cấu thành, là từ thiên đạo tạo ra cho nên khi bước vào một bước kia tất cả Nghịch Thiên hay Thuận Thiên đều theo một thể, không thể phân biệt được.
Lúc trước kia khi Nghịch Phàm lấy được ánh mắt của thiên đạo mà nhìn về phía chúng sinh thì hắn đã có trong giây lát đã hiểu rất rõ cái loại này bất lực, nhờ vậy mà hắn cũng không có chọn cách đi theo Kim Đan Đại Đạo mà phải chuyển đổi mà tìm mò tới một loại đại pháp khác biệt khác hoàn toàn, đập đi xây lại toàn bộ căn cơ của bản thân hợp thành pháp văn khác ghi vào trong cơ thể, nó hợp thành tiểu nhân nằm giữa tiên thai gọi là Tiên Vương, đây pháp gọi là Tiên Pháp.
Không phải nói là Tiên Pháp mạnh hơn Kim Đan Pháp, Nghịch Phàm đường đi chỉ là cho mình một con đường sống trong tương lai thôi, thế gian này dù có là vững chắc đến đâu thì cũng sẽ có một ngày nó từ cực điểm huy hoàng mà rớt xuống đấy vực thâm uyên, một ngày đó toàn bộ thế gian pháp sẽ hoàn toàn tiêu tan.
Mà hắn là muốn vượt trên thế gian hết thảy mà trường tồn, con đường này hắn sẽ đi trước dẫn đường cho người bên cạnh đi theo, một loại đại đạo được gọi là Bất Diệt thì dù có là thời gian cũng không thể ăn mòn, dù cho trời đất có sụp đổ, thế giới có lụi tàn, hắn cùng bằng hữu vẫn sẽ còn sống, mãi mãi tồn tại mà không bị xoá bỏ.
“Tương lai ta không thể nào nói rõ được nếu không sẽ bị quy tắc cho hoàn toàn xoá bỏ, chỉ đành để tự một mình ngươi đến xem mà thôi”.
Thần Linh trong đỉnh lên tiếng sau đó cũng trầm mặt lại không nói lời gì, nó phát ra uy năng của Đại Đế một mình chiến đấu với lôi hải ở trong dòng sông thời gian, Thiên Đế vốn vô địch cho nên nó phát ra sức mạnh chiến đấu đã vượt qua lực lượng của Đại Đế Binh bắt đầu đi đến một loại đại cảnh giới mới xưa nay chưa từng có.
Đế uy rung động khiến cho từng tuyến thời gian mới được đúc ra ngay lập tức bị sụp đổ, sóng thời gian hoà nhập vào lực lượng thiên kiếp tạo ra sóng nhiệt cực lớn mà đập xuống muốn chọn cách hoàn toàn xoá bỏ Đế Uy xung quanh, huy hoàng đế uy một giây này dường như là muốn tan rã thành bọt biển ở trong dòng sông lịch sử.
Một cái thoáng qua mà thôi Đế Uy bùng nổ giữa trường hà tuế nguyệt mà phát động ra tiếng rồng ngâm vang vọng tương lai cổ sử, cảnh tượng chín con rồng kéo theo một cái tàn thi đang du hành ở hỗn độn vũ trụ phía cuối khiến cho người đời chấn động, hiện tại, tương lai, hay là quá khứ đều thấy được loại này dị tượng ngoài sức tưởng tượng.
Tàn Thi được chín con rồng đồng lọt kéo đi trên người nở rộ ra một loại lực lượng uy nghiêm không hiểu, rõ ràng chỉ là một cái sinh linh đã chết đi nhưng trong người nó lại có thanh âm từ trong sâu xa phát ra chấn động chín tầng trời, có tiếng viễn cổ xa xưa con dân đang cúng bái, có là các đời cường giả thờ phụng thiên của bọn hắn, có tiếng kỷ nguyên đang than thở về sinh linh cái thế có đại công đức trên thế gian này.
Dị tượng chìm nổi trong tuế nguyệt trường hà lại có tiếng tụng kinh từ trong u minh chuyền tới thể hiện đạo văn mạnh mẽ đến cực điểm, mọi thiên địa nhân quả chi kiếp khi đánh xuống đều hoàn toàn bị sụp đổ bởi một loại tính niệm trong người tàn thi này, đây chính là tín niệm của toàn bộ sinh linh một kỷ nguyên tích góp lại cùng nhau cộng hưởng, đó chính là tự tin Thiên Đế của kỷ nguyên chính mình là vô địch, tín niệm đó không bao giờ sụp đổ.
Mà ngay tại lúc này từ trong dòng cuối của cổ sử, từ lúc hỗn độn vừa xuất thế thời gian đó lại đột nhiên có một bàn tay cực lớn chứa đựng từng đại thế giới pháp lực đánh tới, một bàn tay này không chỉ là làm cho mọi quy tắc bên trong dòng sông trường hà đứng im mà lại còn khiến cho thượng du thời gian phía trước con đường bị đình chỉ mở ra, uy lực bên trong khó thể nào nói ra sự mạnh mẽ của nó, bàn tay kia thay thế cho thiên kiếp mà đánh xuống muốn đập nát Tàn Thi.
Hiển chiếu ra thân ảnh của Thiên Đế thì lại bị kẻ thù của Thiên Đế từ tương lai hạ xuống trấn sát, đại khủng bố giáng xuống bất ngờ khiến cho thần linh trong Đế Đỉnh phải điên cuồng phát huy ra cực điểm Đế Lực.
Chín con rồng đang gào thét cực điểm thăng hoa mạnh mẽ lạ thường, bọn nó gầm gừ ra thanh âm tức giận, hơi thở của bọn nó phát ra chứa đựng uy năng cường đại đủ để xoá bỏ bất cứ tiểu thế giới nào.
‘grao…’
Long ngâm mạnh mẽ đập tới là một hơi thở màu vàng kim đủ để nhấn chìm vô số tiểu thế giới, cường đại hơi thở từ chín con rồng đáng sợ vô cùng cho dù là có vừa bước vào Phong Thiên lĩnh vực cũng phải cảm nhận được một loại sâu trong linh hồn áp bách mãnh liệt, nhưng mà hơi thở vàng kim kia vừa đụng chạm vào bàn tay thật lớn kia liền bị khí hỗn độn bên trong ăn mòn sạch sẽ, bàn tay kia lại mang theo lực lượng trấn áp tới gần khiến cho dòng sông thời gian lay chuyển dữ dội, vòng xoáy không gian liên kết với một vùng thời không khác cũng đang trong quá trình sụp đổ.
“Ta cảm nhận được chán ghét khí tức”.
Âm trầm giọng nói từ trong đỉnh lớn vang vọng ra ngoài, thanh âm uy nghiêm đến đáng sợ từ một vị thượng vị giả chuyền ra khiến cho người ta nghe thấy phải sợ hãi không dám nhìn thẳng.
Tà ma lại xuất hiện thêm một lần nữa, ánh mắt đáng sợ nhìn về phía cái kia bàn tay khổng lồ, sát khí nồng đậm trên người hắn phát tán ra khiến cho Đế Đỉnh cũng trong giây lát phải run rẩy một cách kỳ lạ, đây không phải bởi vì Đỉnh sợ hãi mà run rẩy, đây chính là bởi vì hưng phấn mà run rẩy nha.
“Ngoại vực sinh linh, đáng chết!”.
…
P/s: Đây là khoản thời gian mà Trương Phàm thức tỉnh nhớ lại chuyện bên trong ký ức trong dòng sông thời gian.