Chương 183: Gặp Mặt.
“Nàng tên là Sơ Mộng Vân… “.
“Hì hì… Ngươi còn nhớ lấy tên tỷ tỷ ta đâu”.
Thanh âm non nớt từ bên ngoài chuyền vào trong nơi này, thiếu nử nhỏ tuổi năng động nhảy nhót bước vào trong, ngay lập tức thấy được Nghịch Phàm thì mắt nàng đều sáng lên.
“Tiểu Đệ Đệ hôn nay lại đẹp hơn trước”.
Sơ Mộng Vân bàn tay không có chút gì kiên nể mà vuốt lấy khuôn mặt non nớt của Nghịch Phàm, bàn tay mềm mại cùng với khoé miệng luôn nở lên một nụ cười khiến người khác nhìn vào nào còn tin đứa bé này là một người câm cơ chứ.
Thiến Thiến bên cạnh ánh mắt tuy là nhìn chằm chằm lấy hai đứa bé này nhưng thần thức đã âm thầm khoá chặt lấy hai luồng khí tức bên ngoài, trên cơ thể tu vi đã dâng cao đến cực điểm chỉ cần hai tu sĩ bên ngoài có bất kỳ động tác nào sẽ trực tiếp ra tay.
Hai tu sĩ bên ngoài trong mắt nở rộ ra tinh quang, trên khoé miệng của hai người nở lên quỷ dị nụ cười mà bước một chân vào trong nhà.
Thiến Thiến hai mắt bắn ra sát cơ lạnh lẽo, nàng lấy sét đánh không kịp bưng tai đập về phía trước, lực lượng âm ba nở rộ diệt sát ra ngoài đập về phía hai người tu sĩ.
Nhưng mà tu sĩ vừa bước vào nhà cũng không để ý đến âm ba đánh tới, chỉ thấy người này hừ lạnh một tiếng khiến cho không gian xung quanh chấn động, không khí bao quanh lấy người này tự động tập hợp lại thành một cái tường bảo vệ khiến cho âm ba không thể xuyên qua được.
Vẫn chưa kết thúc, người này không đợi Thiến Thiến phản ứng mà một ngón tay chỉ ra ngoài, một điểm trực tiếp khoá chặt lấy mi tâm thiến thiến không cho thiếu nữ chạy thoát được.
Thiến Thiến trong mắt hiện lên sợ hãi nhưng không kịp tránh né, nàng cảm nhận bên trong chỉ pháp kia có một loại tử vong khí tức khiếp người khiến cho nàng lông tơ dựng thẳng, cả người cứng đờ giờ phút này loé lên một chút mà dùng đòn sát thủ.
Cả người Thiến Thiến nở rộ ra ánh sáng lạnh như băng khiến bốn phương không gian bị đông kết, trong tay rút ra một lá bùa trực tiếp đánh ra.
Thiến Thiến liên tục kết ra ấn quyết khiến cho lá bùa trong đường bay liên tục biến đổi hình dạng, trong lúc này nó đã là một tấm lưới lớn bao lấy một chỉ kia sau đó ăn mòn nó, khiến cho sát chiêu của người kia trực tiếp hoà vào trong hư vô, hoàn toàn biến mất.
“Kỷ xảo chiến đấu vẫn rất tốt”.
Trong lúc Thiến Thiến cả người căng cứng, giây phút nào cũng có thể phát ra toàn bộ năng lượng do Nghịch Phàm để lại cho mình, thì đột nhiên người trước mặt nói ra một câu nói khiến cho khuôn mặt nàng cứng đờ, trong mắt hiện ra sự vui mừng.
“Sư Tôn”.
Lúc nãy giờ tuy miêu tả dài dòng nhưng mọi chuyện trong chiến đấu chỉ ở nháy mắt diễn ra, lúc hai đứa trẻ chưa kịp phản ứng thì hai người tu sĩ kia đã hiện rõ ra chân thân rồi.
Mà hai tu sĩ kia theo một tiếng sư tôn của Thiến Thiến nói ra thì thân phận không cần nói cũng biết, người lúc nãy giao đấu với nàng chính là Đạo Gia Lão Tổ, cũng chính là sư tôn của Thiến Thiến.
Còn vừa bước vào người thì chính là một nam tử tên là Tiểu Viêm, đây cũng chính là phu quân của Thiến Thiến rồi.
Tiểu Viêm cười khổ nhìn lấy Thiến Thiến linh lực trong người bị rối loạn tiêu tán, chỉ trong nháy mắt so chiêu nhưng tuy là trưởng bối đã là hạ xuống tu vi ngang bằng cũng không thể đối địch, một cái lão quái sống mấy trăm năm linh lực được tẩy luyện đã là đông đầy đến không thể nào luyện thêm, cho nên dù là hạ tu vi xuống thấp nhất thì cũng đã là cực hạn chiến lực cùng một cảnh giới, cho nên Thiến Thiến không thể chóng đỡ rồi.
Hắn nhìn lấy phu nhân của mình rồi đưa ra một viên huyết đan cho Thiến Thiến linh lực lại căng đầy một chút, dù là vậy nhưng mà vợ của hắn cũng không có để ý đến mùi máu tươi bên trong huyết đan, một nuốt trực tiếp luyện hoá đan dược.
Lão Tổ của Đạo gia chừng mắt nhìn lấy Tiểu Viêm, vật ô uế như huyết đan cũng dám cho đồ đệ yêu quý của nàng ăn, người này cũng quên mất vừa nãy là nguyên do gì khiến cho Thiến Thiến linh lực trong người tiêu hao nặng nề như vậy rồi.
Vị này chân nhân cũng không có để ý đến hai người anh anh em em nữa, nhìn người ta ăn cơm chó thì thà nhìn lấy vị đạo hữu kia thế biến không tốt sao.
Nhưng đến lúc nàng quay người lại nhìn lấy đứa bé kia thì ánh mắt lặp tức thẳng rồi, không chỉ là Thiến Thiến cùng với Tiểu Viêm cho nàng ăn cẩu lương, bây giờ trước mắt này hai đứa bé này cũng đang ân ái với nhau đâu, đây có phải hay không khinh người cô đơn quá đáng.
Vị này đại lão củng cố lại tinh thần để cố gắng tập trung, nàng nhìn cố gắng hết mức ngắm nhìn lấy đứa bé trai kia, muốn thăm dò rõ vào linh hồn bên trong có điều gì kỳ diệu hay không.
Nhưng đáng tiếc mặc kệ cho nàng có cố gắng tới đâu thì cũng đều vô dụng, chỉ thông qua đôi mắt vốn dĩ không thể nào nhìn rõ lai lịch của đối phương sâu cạn, tới mức này rồi thì vị này cũng thu lại ánh mắt của mình.
Tiểu Viêm đến gần nhìn lấy đứa bé trước mắt mà tôn kính cúi đầu một cái để thể hiện sự tôn trọng, sau đó cặp vợ chồng này lại nhìn qua Đạo Gia Lão Tổ.
“Hai con đi ra ngoài chơi chút đi”.
Vị này Đạo Gia dẫn đầu đưa hai đứa bé ra ngoài, những gì nàng sắp nói ở đây không thích hợp vị kia nghe thấy, chỉ sợ rằng sau này hắn lấy lại được đạo hạnh thì phải đảo ngược nhân quả, nàng là một vị sắp đột phá Nguyên Anh cho nên tất nhiên không muốn nhiễm nhiều nhân quả.
Đợi thấy hai đứa trẻ không tiếng động ra ngoài thì Thiến Thiến cùng với Tiểu Viêm cũng tập trung tinh thần, muốn nghe thấy sư tôn thăm dò được những gì.
“Các ngươi có biết ở nơi này hung địa, có bao nhiêu Thánh Chủ ngã xuống hay không?”.
Thánh chủ là một tên gọi đặc thù của một vị Đại Năng tu vi đã nhập đạo thiên địa lực lượng, nó cảnh giới được gọi là Nguyên Anh nhưng lại phải mang tên Thánh Chủ để củng cố được uy vọng của bản thân, ở cái này giới thì Nguyên Anh đã có thể xem là đỉnh cao nhất rồi, người đạt được danh hiệu Thánh Chủ càng là nhân kiệt một phương, nhưng dù là vị đại năng như thế thì cũng không thể nào vững bước chân sống sót ở trong hung địa nơi này.
Bởi sao nơi này hung địa lại là nguy hiểm như vậy đâu?.
Thật sự phải nói thì nơi mà bọn hắn đang đứng cũng chỉ được tính là rìa bên ngoài hung địa thôi, nơi này tuy là có dị tượng kỳ lạ trực tiếp ảnh hưởng đến tu sĩ nhưng mà mức độ vẫn là không đủ, bởi vì như vậy cho nên mấy cái kia tông môn thấy được bảo vật xuất thế mới dám đi vào đây, dù sao không vào sâu cũng không chết được nha.
“Mong Sư Tôn chỉ dạy”.
Tiểu Viêm cùng Thiến Thiến cúi đầu xin chỉ giáo, dù sao chuyện này hai người có thể xem là quan trọng sự tình, dù sao thì Nghịch Phàm cũng là một sự tồn tại bên trong nơi này, hai người bọn họ dù là không biết tại sao hắn lại ở đây nhưng mà cũng phải biết độ hung hiểm bên trong mới được.
“Đa số cường giả tuổi thọ sắp hết đều phải vào bên trong sâu hung địa nơi này một lần, tuy là như vậy nhưng mà không có sinh linh nào đi ra bên ngoài nữa”.
Nàng bắt đầu diễn giải chuyện mà mình biết, một nơi hung địa là dẫn đến thế giới to lớn hơn con đường, hay là mộ trôn của Đại Năng thì không ai có thể biết rõ rồi.