Chương 182: Một Ánh Mắt Đối Mặt.
Thời gian lặng lẽ trôi qua thường thường trong ngôi làng nhỏ này, vẫn là yên bình như thế lại trong một ngày nơi đây lại phải chào đón một sinh linh mới vừa ra đời.
Họ Sơ hộ gia đình chào mừng lấy một sinh linh nhỏ bé vừa xuất sinh, nàng này ngày vừa sinh ra cũng là lúc dị tượng trên trời rơi xuống bao bọc lấy ngôi làng này, lúc đó trên trời cao có vòng xoáy màu tím từ trên trời xuất hiện, bên trong lại có một ánh sáng như là từ sơ khai nhất xuất hiện đám mây, dường như là đứa bé này được khai sinh đã là do một bàn tay nào đó sắp đặt nhân quả.
Nhưng dù là có như thế nào dị tượng xuất hiện thì người dân trong làng này cũng không mảy may để ý trong lòng, ở cái này hung địa mấy cái này chuyện quá thường gặp bọn hắn dù có là liếc mắt nhìn thấy cũng sẽ một thời gian sau quên đi, cũng không ai nghi ngờ lấy họ sơ đứa bé liên quan đến dị tượng bên trong xuất hiện.
Chủ nhà họ Sơ nhìn vợ mình vừa sinh ra đứa trẻ vẫn còn ốm yếu thì trong lòng đau nhói, ông nhìn lấy đứa con gái mới sinh ra của mình một cái rồi sau đó bất giác thông qua cửa sổ nhìn thấy dị tượng bên ngoài kia, không hiểu sao trong lòng ông lại hiện lên một cái tên.
“Từ nay về sau, con tên là Sơ Mộng Vân”.
Sơ Mộng Vân, như là một đám mây từ thái sơ đi tới tỉnh lại mộng ở kiếp này, về sau sẽ không phải cô đơn tồn tại trên bầu trời nữa.
Nhưng đáng tiếc thay là đứa bé này từ lúc sinh ra đã là không khóc một lời, đây chính là dấu hiệu xấu vô cùng đáng e ngại của trẻ con mới chào đời, nó không chỉ là liên quan trực tiếp đến đứa trẻ sức khoẻ sau này, mà còn là điều không tốt về mặt sâu xa bên trong.
Điều này ứng nghiệm trong quá trình của vị này tiểu nữ trưởng thành, khi nàng lên 5 tuổi thì vẫn không mở lên lời nói, người dân cùng với cha mẹ nàng còn tưởng Sơ Mộng Vân là bị bệnh câm bẩm sinh, việc này khiến cho cha mẹ nàng càng thêm yêu thương nàng, đồng thời mấy vị thúc bá trong làng càng là cảm đồng lấy hoàn cảnh của tiểu cô nương này, luôn yêu chiều đứa trẻ này hơn.
Nhưng bất ngờ thay vào năm mười tuổi thì có một đôi xem bên ngoài giống chị em vào ngôi làng này, đứa nhỏ kia càng là tên Nghịch Phàm giống như trước kia thiếu niên đã biết đến.
Mười năm trước thiếu niên kia không tiếng động nào ra khỏi ngôi làng, hôm đó là một buổi tối sấm sét đánh vang trời, dị tượng khắp nơi trên trời bay múa, cũng là lúc nàng được khai sinh.
Vẫn là mười năm sau, cũng có một sinh linh tên là Nghịch Phàm bước vào làng, cũng là ngày nàng cất lên lời nói đầu tiên.
Nhân nhân quả quả, u minh định số ở trong khó lòng nào nói hết, nhân duyên hai người không biết được kết nối từ lúc nào, chỉ biết là mơ mơ hồ hồ bên trong nàng đã nhớ rõ về hắn.
Một câu nói cũng là bắt đầu nhân quả ở kiếp này, cũng là một câu nói cắt đứt toàn bộ nhân duyên ở kiếp trước, nàng không biết là chuyện gì xảy ra, nhưng mà khi nàng gặp được hắn thì đột nhiên nước mắt nàng đã chảy ra, tình cảm trong lòng không kiềm được mà nổi lên, bất giác ở bên trong thì lời nói không biết lúc nào nói ra.
“Kiếp này ta tên là… Sơ Mộng Vân”.
Ánh mắt hai người vừa lúc đối mặt với nhau, một ánh mắt như là cách biệt muôn đời gặp lại, bao nhiêu nhung nhớ hay là tình cảm vốn có đều hoá thành một giọt nước mắt, chậm rãi rơi nhẹ trên khoé mắt Nghịch Phàm.
Đáng tiếc thay.
Đáng tiếc thay.
Cá quay về nước, quên đi chuyện trên bờ, hai người đã là không phải lẫn nhau quen biết, kiếp trước kiếp này cũng chỉ là một đoá hoa tương tự đang nở rộ, cũng sẽ có ngày đoá hoa này điêu tàn mà trở về với cát bụi mà thôi, một khi cuối cùng con đường sinh mệnh ngoảnh đầu lại, có thể nhớ lại nhân duyên đời trước nhưng cũng không thể chạm tới được, hồng nhan sớm đã trở về với bụi trần, ở nhân gian này đã không tìm thấy nàng bóng dáng.
Đứa nhỏ tên Nghịch Phàm kia khoé miệng cười hì hì, nhưng mà trong mắt hiện rõ lên cảm xúc bi thương, nhung nhớ, cũng có thể là tuyệt vọng, từng ánh sáng loé lên trong đầu hắn không biết là vì điều gì đang xảy ra, từng đoạn ký ức mảnh vụn bắt đầu trôi qua trong ánh mắt kia, nhưng mà đứa bé kia không hề hay biết được điều đó.
“Hahaha… “.
Nước mắt liên tục chảy xuống nhưng mà Tiểu Phàm vẫn là cười lên giọng điệu ngây thơ, hai loại cảm xúc vui vẻ lẫn bi thương đồng thời xuất hiện tại một đứa trẻ trên mặt, rất là quỷ dị.
Cũng là kể từ lúc đó Sơ Mộng vân nói chuyện nhiều hơn, nhưng mà nàng lời nói chỉ là trong lúc trò chuyện với Nghịch Phàm, khi mà không còn hắn ở bên thì Sơ Mộng Vân vẫn là một đứa trẻ câm, việc này khiến cho cha mẹ nàng cùng với trưởng bối trong làng vô cùng khó hiểu, đây có phải là nhân duyên trời ban hay không cũng chỉ mấy người họ mới biết.
Tới lúc này cả làng đều nổi lên lời đồn lớn, có một cặp trẻ em được ông trời tác hợp với nhau được sắp xếp ở trong một nơi địa phương, người trong làng cũng là hiểu chuyện mà là cho hai người chơi chung với nhau, muốn đôi này trẻ em có một cái danh thanh mai trúc mã, sau này nhân duyên lại càng thêm hợp lý.
Tất nhiên là tin đồn này rơi vào tai của Thiến Thiến rồi, bắt đầu từ ngày đó thì vị này tiên tử cũng nổi lên hứng thú với vị này tiểu nữ tử, là người từng trải qua kinh nghiệm cho nên là thấy được trong mắt thiếu nữ kia nhu tình thì đã hiểu rõ, nhưng mà cử động của đứa nhỏ kia lại ngược lại chỉ xem Nghịch Phàm như là bạn chơi bình thường, việc này khiến nàng không hiểu.
Nhưng mà xem qua Nghịch Phàm thì nàng lại không cười được nữa, bởi vì trong mắt người này lại là hiện lên rõ một loại cảm xúc phức tạp, nhưng mà nhìn qua cử động bên ngoài thì đứa nhỏ này vẫn là như thường cười hì hì trong sáng.
Trong mắt Thiến Thiến giờ phút này nổi lên một tia tinh quang hiếm có, rõ ràng là phát giác ra việc bên trong có ẩn tình mà nàng không thể hiểu được, vì vậy là nàng quyết định gặp mặt Tiểu Viêm bàn giao sự tình hôm nay cho hắn biết.
Mà tới lúc gặp mặt được Tiểu Viêm thì cũng thấy được vị kia nhung nhớ từ lâu sư tôn, hơn ba mươi năm không gặp thì tu vi của nàng sớm đã là Kết Đan Trung Kỳ, còn sư tôn thì nàng thật sự là nhìn không ra cảnh giới gì, chỉ vì đạo hạnh của vị này cách biệt lệch trời đối với tiểu bối thời đại này như nàng cùng với Tiểu Viêm.
Sau khi trò chuyện một lúc sau thì vị kia sư tôn của Thiến Thiến cũng đã biết được lý do đứa này xinh đẹp đồ đệ bị con heo tên Tiểu Viêm cho ủi rồi, nói đúng ra là cảm xúc bắt đầu chỉ là ngưỡng mộ sự tự do của Tiểu Viêm.
Từ lúc sinh ra sau đó nàng cũng chỉ ở trong tông môn tu luyện, hiện giờ để ý được một thiếu niên chuyện này không nói cũng biết, tình cảm không thể nào từ từ nhỏ đi rồi biến mất, mà còn là theo thời gian tăng lên, đến một lúc tình cảm trong con tim đã đông đầy thì trực tiếp bùng nổ, mà mồi lửa tất nhiên là lúc hai người này rơi vào hung địa sau đó bị lực lượng ảnh hưởng đến linh hồn quên mất ký ức rồi.
Biết được sự tình xảy ra thì vị này trưởng bối thở dài cũng không còn cách nào khác, cũng là mừng thay cho Thiến Thiến có được tình cảm thuộc về mình, tìm được bản thân chân mệnh trong cuộc đời này, là tình cảm thật lòng.
Hai người tất nhiên là vô cùng vui mừng khi được vị này trưởng bối chúc phúc, nhưng mà Thiến Thiến cũng là không quên việc chính rồi, nàng kể lại chuyện mới bắt đầu quen biết Nghịch Phàm cho sư tôn mình biết được, và kể lại cho hai người chuyện kỳ lạ mấy ngày này của vị này Đại Cường Giả.
Thiến Thiến sư tôn vô cùng kinh hãi vị này đồng đạo, muốn gặp mặt ngay và luôn, tất nhiên là Thiến Thiến cũng là đáp ứng sư phụ mình yêu cầu.
Đối với nàng thì Sư Tôn mình vừa là thầy vừa là mẹ, tính tình của vị trưởng bối này là hiểu rõ, sư tôn mình không phải là người nhân lúc Đồng Đạo gặp khó khăn ra tay trấn sát, đây là sự tự tin của nàng đối với sư tôn của mình.
Mà thời gian kéo dài đến lúc Tiểu Viêm và sư tôn của Thiến Thiến sắp xếp được những tông môn đến tìm kiếm bảo vật hung địa mới có thể khởi hành tìm kiếm nàng, khi hai người tìm kiếm được Nghịch Phàm cùng Thiến Thiến chỗ ở, thì nghe được đứa bé kia la lên.
“Nàng tên là Sơ Mộng Vân… “.