Chương 181: Nàng Tên Sơ Mộng Vân.
Ánh sáng chiếu qua cửa sổ tre, tia sáng chói mắt loé qua trong mắt đứa trẻ khiến cho trên mặt hắn phát ra biểu cảm khó chịu.
Khuôn mặt non nớt bị tia sáng lướt qua khiến cho khuôn mặt nóng rát lên, cậu nhóc này lông mày yếu ớt nhíu lại, cả khuôn mặt nó nhăn nhó lại trong qua rất tức giận vậy.
Nghịch Phàm mở ra đôi mắt nhỏ để lộ ra hai con ngươi nhỏ bé nhưng lại là phát sáng lên, đôi con ngươi kia trong sáng không hề có tạp chất khiến người ta nhìn vào cảm thấy dễ chịu muốn yêu thương đứa trẻ này.
Cậu nhóc vùng mình dậy hai tay đẩy lấy thân thể làm lực đà, Nghịch Phàm trực tiếp xoay người đứng lên.
“Thiến Thiến tỷ…! Ta đói”.
Nghịch Phàm non nớt tiếng la là dùng sức toàn thân, âm ba chuyền khắp căn phòng mà văn vọng ra phía sau phòng bếp.
“Công tử dậy rồi, ta tới ngay đây”.
Phía sau phòng bếp có lời nói nhỏ nhẹ chuyền ra, âm thanh dịu dàng pha theo sự tôn kính bên trong khiến cho đứa trẻ không yên phận kia yên tâm đôi phần.
Nghịch Phàm lấy tay xoa đều cái bụng nhỏ, trong mắt nở rộ ra vui mừng thần sắc.
“Hôm nay tỷ tỷ lại nấu món ta yêu thích rồi, hì hì… “.
Mũi của đứa trẻ này rất là linh động cho nên ngửi thấy mùi thơm dưới bếp, hắn cực là vui vẻ khi phát hiện được dưới bếp đang chiên giòn lấy món gà rán, đây chính là ẩm thực diệt sát trẻ con nha.
“Đây là con gà do nhà đại thúc bên cạnh cho đấy, công tử xem có ngon không”.
“Ta cần phải đoán sao? Thức ăn của tỷ là ngon nhất rồi”.
Đứa trẻ trả lời ngay, nó nhanh chóng cước bộ nhỏ chạy ra khỏi căn phòng mà đi đến cái hồ trước nhà, tiếp theo đó Nghịch Phàm vệ sinh cá nhân rồi hớn hở chạy xuống phòng bếp.
“Tiểu Phàm muốn ăn gà chiên, muốn ăn thật nhiều… “.
Thiến Thiến nhìn đứa trẻ này đang vui vẻ thì trong lòng cũng ấm áp đôi phần, nhiều năm trôi qua nàng đã hoàn toàn quên thân phận thật sự của hắn mà chỉ đơn thuần xem Nghịch Phàm là một đứa trẻ, cái loại tôn kính kia cũng đã được thay thế bằng một loại tình cảm khó nói nên lời, có thể là người thân quan trọng trong căn nhà hẻo lánh ở con tim nàng vậy.
“Phàm Trần thật đẹp”.
Thiến Thiến nói nhỏ dường như chỉ có riêng nàng nghe được, lời nói này có thể là chuyền đạt lại tâm tình của nàng cho chính mình nghe thấy, cũng có thể là cách từ xa khoản cách nhìn đến sư tôn nàng.
Nhiều năm như vậy tu luyện ở tông môn khiến cho nàng trong lòng tróng rỗng, cái loại cảm giác kia khiến cho bản thân nàng kiềm nén đến cực điểm nhưng chỉ có thể rơi vào trong lòng, không thể nói ra.
Diễn biến chỉ thay đổi sau khi nàng nhìn thấy thiếu niên kia xuất hiện, hắn tên là Tiểu Viêm.
Khi cái kia thiếu niên làm những chuyện kia chuyền vào tai nàng thì Thiến Thiến đột nhiên nổi lên một cái cảm giác khó chịu không thể nói ra thành lời, đến nổi cái loại cảm giác này chuyền nhập vào trong tâm ảnh hưởng trực tiếp đến tu vi của Thiến Thiến điều này mới khiến nàng sợ hãi trong lòng, khi sư tôn nàng biết được thì cũng chỉ có thể thở dài ngao ngán.
Sư Tôn Thiến Thiến nói đến cũng chính là một bật đại tu sĩ ở cái giới này, loại kia cảm giác tâm ma kiếp xuất hiện đột ngột của đệ tử nàng là biết đến, chỉ có thể đưa nàng ra hồng trần lịch luyện một phen.
Thiến Thiến không hiểu thế giới bên ngoài ra sao nhưng khi xuất sơn điều nàng nghĩ đầu tiên là tìm kiếm thiếu niên kia, Thiến Thiến tìm theo từng vết tích hắn để sót lại ở trên trần thế, thấy được hắn xuất gia để làm chuyện xấu, thấy được hắn vì không muốn phật môn bị ma tu để ý mà phải tự mình rời đi.
Ở cái thời điểm kia bóng lưng hắn là cô tịch như thế nhưng vẫn cố gánh vác Ma Tu truy sát nhanh chân chạy trốn, cái loại cảm giác nhói nhói trong lòng khiến cho nàng nội tâm không hiểu rõ tình cảm trong lòng mình.
Sau đó cũng chờ đến lúc hắn dòm ngó Đạo Gia kinh pháp, nàng biết thời cơ xuất hiện trược mặt hắn đã tới rồi, nhưng mà nàng không ngăn cản hắn mà còn giúp Tiểu Viêm lẽn vào nơi trọng tâm của những môn phái tu đạo.
Một lúc nào đó Thiến Thiến xuất hiện trước mặt Tiểu Viêm, hai người đối thế với nhau truy sát đến gần khu này hung địa, cũng là không may lúc đó hay là có thể coi là nhân duyên được ước tính từ trước.
Nàng và hắn cùng lúc bị hung địa sóng âm làm cho ảnh hưởng đến linh hồn, toàn bộ tu vi hoàn toàn bị phong ấn cùng với ký ức khiến cho tình yêu này nở rộ lên.
Cái lúc kia là cỡ nào như ý nguyện của nàng cơ chứ, nhưng mà nàng không biết nha, nàng chỉ biết là Tiểu Viêm lúc đó chính là chân mệnh của mình, khoảng thời gian hạnh phúc kia khiến cho nàng muốn được mải mải như thế.
Cách biệt thời gian cũng trôi qua, tới lúc hắn hỏi một câu mà nàng không muốn nghe nhất khiến cho tâm thần nàng chấn động, sự bất an trong lòng cũng từ từ nổi dạy.
“Đáng mừng là 2 ta cũng đã thiên định thành đôi, ai có thể cản được ta yêu huynh chứ?”.
Thiến Thiến nở lên một nụ cười hạnh phúc, tâm ma đã giải cũng là đột phá Kết Đan, nàng cũng được ở bên người mình yêu rồi, cuộc đời này là xứng đáng như thế để tiếp tục sống.
“Tiểu Phàm công tử phải ăn nhanh mau lớn nha”.
“Hì hì… Tiểu Phàm biết rồi”.
Đột nhiên trong đầu của Thiến Thiến loé lên một tia ý nghĩ, cái loại này ý nghĩ rất là nguy hiểm khiến nàng muốn bóp tắt nó nhưng lại khiến cho nàng không kiềm được hỏi ra.
“Công tử dường như mấy hôm nay rất thân thiết với vị họ Sơ thiếu nữ kia”.
Trong làng có một hộ gia đình họ Sơ, mà gia đình này cũng có một cô nàng mới bước vào tuổi thứ 10, nàng này cùng với Nghịch Phàm chơi với nhau rất là thân thiết, khiến cho bây giờ Thiến Thiến cũng nghĩ lên cái này tiền bối có phải hay không mùa xuân lại tới.
“Sơ Tỷ Tỷ kia chơi với ta rất tốt nha, Tiểu Phàm cực vui vẻ”.
Nghịch Phàm tuy là bên ngoài cười hì hì vô cùng trong sáng, trong mắt hắn đột nhiên loé lên một tia bi thương rồi biến mất, một cái ánh mắt này không ai phát giác ngay là cả hắn cũng vậy, loại này tình cảm dừng như là trong nội tâm hắn phát ra, nhưng mà lạ thay là ngay cả bản thân Nghịch Phàm cũng không thể nào biết đến.
“Vậy tiểu công tử ta trong lòng có nàng hay không nha?”.
Thiến Thiến bát quái chi tâm đã là trực tiếp được đốt lên rồi, loại này thăm dò tâm tư một vị cái thế cường giả khiến dù là tiên tử như nàng cũng có chút hiếu kỳ.
Nghịch Phàm ánh mắt chớp chớp mà ngắm nhìn lấy Thiến Thiến trước mặt, khó hiểu nàng hỏi là điều gì nên chỉ đành dùng ánh mắt giao phó cho nàng.
Ta không biết ngươi đang nói cái gì cả.
“Vậy cô gái kia tên là gì vậy?”.
Thiến Thiến cũng không dám hỏi vào trọng tâm, sợ là mai mốt vị này khôi phục trí nhớ làm sao bây giờ nha.
“Nàng tên rất hay nha, từng câu cũng đều có ý nghĩa thâm ảo nha, Tiểu Viêm không hiểu”.
“Là Công Tử không nhớ đúng không?”.
Thiến Thiến trong lòng cười thầm, ở chung với cái này tiểu quỷ mấy năm này nàng tự tin hiểu rõ, tính cách của vị này có thể là rất tinh quái đâu.
Mà Nghịch Phàm nghe lời nói của Thiến Thiến xong cũng khuôn mặt đỏ bừng lên, trong lòng nghĩ thầm người này xinh đẹp nhưng lời nói lại là không dể nghe, lời nói tuy đúng nhưng cũng không nên nói thẳng ra vậy chứ.
Nhưng mà không đợi tiểu tử này phản bác lại bị Thiến Thiến ngắt lời, bởi vì nàng trong thần thức bao phủ lại có một vị thiếu nữ mới lớn xuất hiện, nàng này bên ngoài mười tuổi, lại là tuổi nhỏ đều có thể hiện ra bên ngoài xinh xắn năng động, một mái tóc óng ánh mượt mà màu đen trải dài tới bờ mông căn mộng, có thể nói lớn lên nàng này là cỡ nào hại nước hại dân tuyệt săc.
Nàng này chính là theo lời Nghịch Phàm nói đến nãy giờ, chính là họ Sơ nhà kia con gái.
Tới lúc này Nghịch Phàm nhìn thấy thiếu nữ mới lớn này thì ánh mắt đều là sáng lên rồi, trong phút chốc liền có thể nói lên thật to.
“Nàng ta tên là Sơ Mộng Vân”.